Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tô thư, bất kể cô có hay không, cô phải rời khỏi kinh thành.” Mông Tấn khẽ cười, ngón tay thong thả gõ lên mặt bàn, giọng điệu chậm rãi.
Ta nuốt nước miếng, đang định mở miệng nói thì Mông Tấn đã tự nói tiếp: “Đương , còn có một cách hơn, đó là trực tiếp giết chết cô, đỡ cho Quân Mai ở trong phải lo lắng hãi hùng vì cô.”
Mẹ kiếp, người này thật là, ai nấy không cho người ta cơ hội phát biểu gì hết!
Mông Tấn liếc xéo ta một cái, định hù dọa ta thêm chút nữa thì:
“Xoẹt ——”
mọi người còn chưa kịp phản ứng, thanh đã kề sát cổ Mông Tấn. Lăng Việt mặt lạnh như tiền, trong mắt tràn đầy sát .
“Ngươi dám vào nàng một cái xem?”
Lưỡi sắc lẹm kề sát, Mông Tấn nhíu mày, rõ ràng hắn cũng không lường được người bên cạnh ta lại có thân thủ cao cường đến thế. Hức hức, cái “bản lĩnh bạn trai” chết tiệt này của Lăng Việt thật làm ta cảm quá đi!
Mông Tấn giơ hai tay lên, lộ ra một nụ cười ôn hòa vô hại: “Vừa rồi chỉ là lời nói đùa thôi. Tô thư là người trong mộng của đứa em trai ngốc nghếch nhà ta, nếu ta ra tay, Mông Dật sẽ hận ta mất.”
“Hừ.” Ta kiêu ngạo quay mặt đi, túm lấy vạt áo Lăng Việt, cậy thế bắt nạt kẻ yếu: “Ai thèm về cái kinh thành đó chứ? ngày nữa ta sẽ rời khỏi đây, đi đâu mà chẳng tốt hơn cái chỗ này?”
“Ồ? Cô không về ?” Mông Tấn hơi ngạc , vì nguyên chủ đây yêu Kỳ Niên đến sâu đậm cơ mà.
Ta thở dài lắc đầu, giả bộ sâu sắc nói: “Đế vương đa phần bạc tình, ta đã vứt bỏ một lần, sao có quay về để hắn có cơ hội vứt bỏ ta thêm lần nữa?”
Trong phòng im lặng vài giây, chắc là đoạn phát ngôn này của ta đã làm hắn chấn .
“Đến một người phụ ngốc như cô còn ngộ ra được đạo lý này, vậy mà Quân Mai cứ mãi không nhìn thấu.”
!!! Ông anh à, ngài có lịch sự không thế!
29
Có sự hỗ trợ của nam phụ (Mông Tấn), hành lý được thu dọn hơn hẳn, người hầu cơ bản cũng đã giải tán. Đông Thanh được ta phái vào kinh để tất toán sổ sách cửa hiệu và rút hết tiền mặt ra. Đợi nàng ấy về là chúng ta có ôm tiền đi thẳng tới Kim Lăng.
xuống. Ta đang ngủ say thì ai đó lay dậy.
“Nhu nhi?” Mở mắt ra đã thấy khuôn mặt Lăng Việt. Ta hơi ngại ngùng đấm hắn một cái, thẹn thùng : “ đây sao không phát hiện ra ngươi xấu xa thế nhỉ? Nửa mò lên giường người ta rồi.”
Lăng Việt nhẹ nhàng nắm tay ta, dịu dàng giải thích: “Đừng lên tiếng, chúng ta chưa đi xa đâu.”
Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh thổi tới, ta mới hoàn tỉnh táo. Đây là ở bên ngoài? Được Lăng Việt che chở trong lòng, ta bất giác túm lấy áo hắn. Lúc này chúng ta đang ở trong rừng phía núi sau.
“Trong trang viên không an , có kẻ ngoại tộc lẻn vào rồi.”
Người ngoại tộc? Kinh thành sao lại có người ngoại tộc? Dạo này đang là mùa các nước triều cống, không lẽ là mật thám nước khác?
Lăng Việt vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của ta, bốn mắt nhìn nhau, hắn ôn tồn nói: “Đừng sợ.”
Hắn siết dây áo choàng đang lỏng lẻo của ta, bế bổng ta lên, mũi chân chạm đất, một vòng xoay người rồi bay vút lên không trung. Ta bịt miệng hét thầm trong lòng. Đồ lừa đảo! Hắn rõ ràng là bay ta mà!
Lăng Việt bế ta ẩn nấp trong một khu rừng rậm, ta phẫn nộ nhìn về phía biển lửa đằng . Đồ khốn kiếp! Bọn chúng dám đốt cái biệt thự lớn của ta!! Ta vung nắm đấm vào không trung, Lăng Việt ôm hơn vì sợ ta ngã.
“Cẩn thận.” “Trang viên của ta…” Ta gục đầu khóc nức nở, Lăng Việt khẽ dỗ dành: “Sau này tôi kiếm tiền mua cho nàng một trang viên lớn hơn.”
Lúc đó ta không buồn suy nghĩ xem hắn kiếm tiền bằng cách nào. Nếu sau này hắn đi nhận lệnh truy nã để mua nhà cho ta, ta chắc chắn sẽ không gật đầu lia lịa như lúc này. Nhưng đó là của sau này rồi.
30
Tại Phủ Tướng quân. Mông Tấn nhíu mày nhìn ta: “Có người ngoại tộc lẻn vào trang viên của cô?”
“Vâng vâng!” Ta gật đầu lia lịa, không quên bồi thêm một câu: “Bọn chúng còn đốt sạch nhà của ta nữa!”
Mông Tấn trầm ngâm một lát, định nói gì đó thì ngoài cửa bỗng ồn ào. “Cho ta vào!” “ tướng quân, tướng quân có lệnh…” “Đại ca! Đại ca!”
Là Mông Dật, hắn đến đây làm gì?
“Cái thằng ranh này…” Mặt Mông Tấn đen lại, đứng dậy đi ra cửa. Một lát sau dắt một người đi vào.
“Tô thư, tôi nghe nói thư tới đây…” Mông Dật hớn hở chạy lại, thấy ta lấm lem bụi đất liền đổi giọng: “Đã xảy ra gì thế?”
Mông Tấn giải thích: “Có người lẻn vào trang viên của cô ấy…” Chưa nói hết câu đã tiếng hét của Mông Dật ngắt lời. “Cái gì?!! Tô thư có thương không?”
Mông Dật định tiến lên cầm tay ta thì thanh của Lăng Việt đã chắn ngang giữa hai người. “ tướng quân xin tự trọng.”
“Ngươi!” Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng, ta vội kéo tay đang cầm của Lăng Việt xuống, cười với Mông Dật: “Khà khà, đa tạ tướng quân quan tâm, ta không sao. Bây giờ nói về người ngoại tộc đi? Ngài thấy sao, Mông tướng quân?”
Ta quay sang nhìn Mông Tấn, hắn gật đầu. Mông Dật ngạc : “Người ngoại tộc?”
“Đúng vậy.” “Đại ca, trong kinh có người ngoại tộc trà trộn vào là do em sơ suất. Sáng sớm mai, không, ngay nay em sẽ bắt gọn bọn chúng!” Mông Dật chắp tay, ánh mắt rực lửa nhìn anh trai, chỉ chờ lệnh là đi bắt người. Cái vẻ nghiêm túc đột ngột này làm ta hơi ngẩn ra, trông cũng oai phết… Thấy vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi của hắn, ta bất giác nhìn thêm cái. Cảm nhận được ánh mắt của ta, Mông Dật mới nghiêm túc được chưa đầy vài phút đã lại nhìn ta cười hì hì như thằng ngốc.
Mông Tấn lườm thằng em ngốc một cái: “Bắt người là việc của Kinh Triệu Doãn, chú xen vào làm gì?” Rồi hắn hỏi ta: “Tô thư, cô chắc chắn là người ngoại tộc chứ?”
Ta kéo tay áo Lăng Việt, Lăng Việt lần này không như mọi mà nắm ngược lại tay ta. Hắn thản nhìn Mông Dật đang tức nổ mắt ở đối diện, nói: “Nghe giọng điệu của chúng, đúng là người ngoại tộc không sai.”
“Ồ?” Mông Tấn ngạc nhìn hắn: “Lăng huynh đệ, ngươi nghe hiểu tiếng ngoại tộc sao?” “Hồi nhỏ từng theo cha sống ở biên thùy vài năm.” “Vậy ngươi nghe thấy gì?” “Tôi không dám lại gần quá, chỉ nghe thấy vài từ, hình như liên quan đến việc triều cống.”
Ánh nến nhảy nhót. Mông Tấn suy tư nhìn ngọn lửa: “Với bản lĩnh của chúng thì không vào được kinh thành đâu, xem ra trong kinh có nội ứng rồi.”
“Triều cống… không lẽ mục tiêu của chúng là hoàng thượng?” Ta đứng bên cạnh nghe mà tim đập chân run, Lăng Việt thấy vậy vội ôm lấy ta đang run rẩy. nay chắc chắn là một không ngủ, ta cảm thấy mình như đang rơi vào một tấm lưới lớn không sao thoát ra được. Mãi đến phương Đông hửng sáng, cửa mới mở, Mông Tấn ta tạm thời cứ ở lại phủ tướng quân, hắn sẽ ta an , đợi trong kinh lắng xuống sẽ tiễn ta đi.
31
Quốc lực Khải quốc cường thịnh, cứ mỗi mười năm, các nước chư hầu cử sứ thần đến nộp cống. Thực chất là để ký kết hợp đồng triều cống cho mười năm tiếp theo. Đây là lần đầu tiên Kỳ Niên tiếp đón sứ thần từ đăng cơ. Mông Tấn với tư cách Hộ quốc tướng quân cũng đặc biệt về kinh để đảm không có bất kỳ sai sót nào.
người ngoại tộc đó khiến ai nấy căng thẳng, lính canh trong hoàng càng thêm nghiêm ngặt, Mông Dật cũng bắt đầu thay ca trực trong . Nhưng tất cả chúng ta đoán sai rồi, những kẻ ngoại tộc đó chỉ là hỏa mù, mục tiêu thực sự của chúng lại chính là ta.
“Chủ tử…” “ rồi, lui xuống đi.” “Tô Nhu muội muội, ta muội tỉnh rồi.”
Sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, hàng mi đang nhắm của ta khẽ run. “Chủ tử, có cần nô tài ‘gọi tỉnh’ Quý phi nương nương không?” Cái giọng mái nghe như giám, lại còn mang tông điệu âm hiểm, chắc chắn là một tên giám biến !
Ta mở mắt, chóng ngồi dậy, bốn mắt nhìn thẳng vào người phụ đang ngồi ở vị trí chủ tọa. “Hoàng… Hoàng hậu nương nương… Người… người chẳng phải đang ở Khôn Ninh dưỡng… dưỡng thai sao?”
“Dưỡng thai?” Thẩm Quân Mai cười như không cười nhìn ta: “Muội còn sống ngày nào, làm sao ta an tâm được?”
“!!!” Tại sao chính vẫn thù ghét ta đến thế? Mông Tấn không chuyển lời của ta sao?! Ta cứng đờ quay đầu lại, thấy Mông Tấn đang đứng bên cạnh, nhìn chính với ánh mắt đầy nuông chiều.
Biến ! Biến ! một lũ biến !
“Mông tướng quân, ngài mà! Ta… ta không hề về , làm phiền ngài giải thích với hoàng hậu nương nương một chút!”
“Muội không về ?” Thẩm Quân Mai cười lên, nhưng nụ cười của nàng ta quái dị vô , làm người ta lạnh toát cả người. “Sắp chết đến nơi rồi còn diễn kịch lạt mềm buộc mặt ta, đáng tiếc ta không phải hoàng thượng, không mắc mưu của muội đâu!”
Nàng ta ra hiệu cho một tên thị vạm vỡ bên cạnh, giây tiếp theo, ta lôi xềnh xệch dậy. Lực tay quá mạnh khiến ta đau đớn kêu thành tiếng.
“Nhưng cũng trách ta ban đầu không coi muội ra gì, cứ ngỡ muội chỉ là một đứa ngu ngốc không não…” Nàng ta chậm rãi đi tới, bóp cằm ta, ánh mắt hung ác: “Không ngờ muội lại cảnh giác đến thế, còn tìm được một cao thủ giang hồ , hại ta tổn thất bao nhiêu ám ! Thế nên kẻ ta phái đi sau đó, ta cũng không hy vọng sẽ giết được muội, mục đích chỉ là dụ hổ xuống núi mà thôi.”
Ta sững sờ kinh hãi, những kẻ đó hoàn không phải người ngoại tộc! Bọn họ cố tung tin giả để ta chủ đến phủ tướng quân tìm Mông Tấn bàn bạc đối sách.
“Làm sao các người Lăng Việt hiểu tiếng ngoại tộc?!”
“Ngày , thanh Hoành của nhà họ Thẩm lừng danh thiên hạ, đặc biệt là thanh ‘Sổ Cửu’ đúc từ hàn sắt, trên đời không có thanh thứ hai.” Giọng nói thanh thoát của Mông Tấn vang lên, mỗi câu nói ra làm mặt ta trắng thêm một phần.
“Thẩm tướng quân năm đó vì một tử giang hồ mà cởi giáp về quê, hai người từng dừng chân ở biên thùy nhiều năm… Sau này quân Hung Nô tấn công, tiên hoàng gửi huyết thư, ông ấy nhận mệnh trong lúc lâm nguy, dù giải vây được nhưng cuối vẫn tử trận sa trường… Cha ta từng tìm kiếm vợ con ông ấy để đón về phủ phụng dưỡng nhưng mãi không tìm thấy.”
“Mông tướng quân, hắn là hậu duệ của anh hùng liệt sĩ, ngài lại lợi dụng hắn như vậy, không linh hồn cha ngài nơi chín suối có yên lòng nổi không?” Ta trừng mắt nhìn hắn, hận không lao lên xé nát khuôn mặt trông có vẻ chính nghĩa lẫm liệt đó.
“Nói nhảm với làm gì? Mau giết chết đi!” Mắt Thẩm Quân Mai đỏ vẩn lên, ta dùng sức vùng khỏi tay nàng ta, hét lớn với Mông Tấn. “Nếu ta chết, Lăng Việt chắc chắn sẽ tìm mọi cách điều tra chân tướng báo thù cho ta, và Mông Dật cũng sẽ hận ngài suốt đời!”
Thấy sắc mặt Mông Tấn thoáng dao , ta thầm mừng, có hy vọng rồi. “Ngài thả ta đi, ta thề đời này sẽ không quay lại kinh thành.”
Hắn nheo mắt, không thèm để đến ta. Hắn bước lên đỡ lấy Thẩm Quân Mai suýt ngã, an ủi nàng ta ngồi xuống. Thẩm Quân Mai nắm tay hắn, giọng nghẹn ngào: “Giết đi, mau giết đi! Không đợi thêm được nữa, chiếu chỉ sắc phong của hoàng thượng đã viết xong rồi, ta nhìn thấy rồi, nhìn thấy tận mắt rồi! Mông Tấn! Chẳng phải ngài nói có vì ta mà làm bất cứ gì sao!”
Người trong mộng rơi lệ, Mông Tấn quỳ xuống lau nước mắt cho nàng ta. “Đừng khóc nữa, Quân Mai, cẩn thận cái thai. Nàng mau thu xếp về đi, ra ngoài lâu quá dễ nghi ngờ.”
“Còn thì sao? Ta tận mắt nhìn trút hơi thở cuối , nếu không, ta vĩnh viễn không yên lòng được!” Mông Tấn liếc nhìn ta một cái, vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Quân Mai. “Nàng đang mang thai, không nên xem cảnh máu me này. Yên tâm, ta sẽ xử lý ổn thỏa. Những gì đã hứa với nàng, có lần nào ta không làm được không?”
“Không được! Ta phải nhìn chết!” Mông Tấn đành chịu thua mà đồng . “Được rồi, đúng là không làm gì được nàng mà.”
Thẩm Quân Mai bấy giờ mới nín khóc mỉm cười. Ta như rơi vào hầm băng, ông anh à, ngài không cố gắng thêm tí nữa sao? Đồng luôn rồi à? Đây là giết người đấy nhé! Tình yêu của nam phụ dành cho chính đúng là quá đỗi dị dạng. Không đúng, đây đâu phải là yêu, đây là “liếm cẩu” mù quáng mà!!!
Mông Tấn đứng dậy, rút thanh bên hông tùy tùng, đâm thẳng vào ngực ta, tác dứt khoát gọn đến mức ta còn chưa kịp cảm thấy đau. Một đóa hoa máu lớn loang ra ngực, ta không tin nổi nhìn Mông Tấn, hắn lại nhìn ta với vẻ thương hại.
“Yên tâm, rất thôi, cô sẽ hoàn rời khỏi nơi này.” Ta thật… cảm ơn tám đời tổ tông nhà ngài nhé.
Khoảnh khắc cuối hôn mê, ta nghe hắn nói: “Mang xuống đi, xử lý cho sạch sẽ, đừng để lại dấu vết.”
ĐOẠN KẾT
Ta tỉnh dậy trong lòng Lăng Việt, con thuyền dập dềnh đậu bên bờ sông, hắn hỏi bằng giọng khàn khàn: “Ngủ dậy rồi à?”
“Lăng Việt, cái tên Mông Tấn đó chắc chắn là cố trút giận cho người tình, đâm làm tim ta bây giờ vẫn còn đau đây này!”
Ta ngồi dậy, phồng má lầm bầm oán trách: “Vừa mới khỏi mà… với lại, với lại…” Giọng ta nhỏ dần, Lăng Việt phải ghé sát tai vào: “Với lại cái gì?”
“Còn phải tĩnh dưỡng tận hai năm nữa…” Không được vận mạnh!!
Thế này chẳng phải lấy mạng ta sao! Bên cạnh có một cực phẩm nam nhân đầy sức sống thế này, mà ta lại… ta lại phải nhịn tận hai năm không được “ chạm”!
“Nàng thấy chán à? Hay tôi đưa nàng ra trấn nhỏ gần đây dạo chơi nhé?” Ta lắc đầu, rúc sâu vào lòng hắn: “Thực ra thế này cũng tốt, chàng ngắm núi ngắm sông.”
Một con vịt trời từ bụi lau sậy bay ra, Lăng Việt như cắt phóng ra thanh đoản , ngay nó vừa ló đầu đã hạ gục tại chỗ. Người hắn căng cứng, kéo ta vào lòng, cảnh giác nhìn quanh.
“Lăng Việt.” Ta kéo vạt áo hắn, giọng mềm mỏng: “Ta không sao, chỉ là một con vịt thôi mà.”