Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Lăng Việt đứng cửa, mắt nhìn thẳng về phía trước nhưng lòng dạ lại rối thành một nồng.
Người đàn ông đó là ?
Nàng hình như vừa mới khóc… chóp mũi đo đỏ, giọng cũng khàn đi rồi…
Bàn tay bất giác siết chặt, Lăng Việt cảm thấy sắp không kìm nén nổi tâm tư không nên có kia nữa. Chủ tử của hắn, cô của hắn. xuất thân của hắn tốt hơn một , hắn nhất định sẽ nâng niu nàng như hoa như ngọc… Sao nỡ để nàng phải rơi một giọt lệ nào.
8
Cái trang viên tên cẩu đế tặng không có biệt viện mà trên núi sau còn trồng đầy một rừng hoa hải đường.
Tháng Tư tới, hải đường nở rộ. Ta xách một bình rượu đặc biệt chạy lên núi sau ngắm hoa. Thanh vừa đến nơi đã bắt đầu bận rộn, hết trải thảm lại bày biện điểm tâm. Ta nghiêng đầu nhìn Lăng Việt đang đứng thẳng tắp bên .
“Uống rượu sao thiếu lạc (đậu phộng) được chứ. Thanh, đi bảo nhà bếp làm cho ta ít lạc. Kiểu gì cũng được, hợp với rượu tốt.”
“Vâng, cô còn muốn ăn thêm gì không?”
Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Cho thêm đĩa cá chiên giòn nhé, nhớ rắc thêm bột hồi.”
Sau khi đuổi khéo Thanh đi, ta giả vờ ngắm cảnh rồi từng một xích lại gần người bên .
“Lăng Việt, dạo này có tâm sự gì à?”
Chắc do mặt ta ghé sát quá, hắn giống như bị kinh hãi, lùi lại một bước không đứng vững thế là ngã ngửa ra sau. Mà ta theo bản năng đưa tay ra kéo hắn, kết quả là kéo luôn cả ngã nhào theo.
“Cô …”
Dưới bàn tay ta là khối cơ ngực ấm nóng của Lăng Việt… à nhầm, là lồng ngực. Ta nằm bò trên người hắn, mười đầu ngón tay không tự chủ được mà siết lại.
“…”
Ôi chao, cái mặt đỏ bừng của hắn trông đáng yêu cực kỳ…
“Cô , đừng… đừng làm thế.”
“Hại, ta đang kiểm tra xem có bị thương không thôi mà!”
Ta trưng ra bộ mặt chính nghĩa lẫm liệt, nhưng lại bí mật sờ thêm vài cái. Ừm, cơ bụng đúng là cực phẩm. Người dưới thân ta mặt sắp đỏ đến nổ tung rồi. Lăng Việt mím môi, trông hệt như một nàng dâu bị ức hiếp.
Ta mủi lòng. Thôi vậy, không trêu hắn nữa, lát nữa hắn chạy mất thì uống rượu ta.
Ta nhanh nhẹn bò dậy, lắc lắc bình rượu trong tay, mỉm cười với Lăng Việt: “Lăng Việt, uống với ta một ly.”
ta ngồi bệt dưới đất nhau, trông khác gì mấy đứa học sinh tiểu học đi dã ngoại.
“Rượu này gọi là Tần Hoài Xuân. biết Tần Hoài không?”
“ phía Kim Lăng sao?”
“Phải đó, bên dòng sông Tần Hoài, mười dặm khói sóng… Đó là một nơi cực kỳ đẹp, đợi bao giờ đi thử rồi sẽ biết.”
Ta cười rạng rỡ, Lăng Việt ngây người nhìn ta, dường như bị lời của ta làm cho choáng ngợp.
“Nào, cạn ly!”
Chén ngọc chạm nhau kêu lanh lảnh. Làn sóng trong chén rượu từng vòng, từng vòng lan ra.
Một lát sau. Lăng Việt ôm người đang say khướt trong lòng, đáy mắt hiện lên những tia sáng mềm mại, trái tim mềm nhũn đi. Nàng vừa cười, cả rừng hải đường trên núi đều mất hết sắc màu. Cần gì phải đi Kim Lăng ngắm mười dặm khói sóng đó nữa…
9
Đêm qua, có mấy tên tiểu nhân lẻn vào trang viên. May mà có Lăng Việt đó, không hậu quả thật khó lường.
Ta vẫn chưa hoàn hồn, ngồi trên ghế, vừa nhấp ngụm trà thì trong đầu lại hiện ra cảnh tay chân của mấy kẻ đó đều bị đánh gãy.
“Oẹ.” “Cô !”
Thanh vội vàng tiến lên vuốt lưng cho ta xuôi khí. Lăng Việt đứng xa tít bên ngoài nhưng cứ luôn ngó nghiêng về phía ta. Dù màn đêm thâm trầm, ta vẫn nhìn rõ sự lo lắng và hối hận trong mắt hắn.
Lòng bỗng thấy ấm áp, đột nhiên cảm thấy không còn khó chịu đến thế nữa.
“Lăng Việt, lại đây.”
Hắn do dự một hồi nhưng vẫn không vào.
“Cô , trên người tôi nồng mùi máu lắm, đứng ngoài là được rồi.”
Đúng là đồ ngốc. ta nhìn nhau đắm đuối, Lăng Việt dưới ánh mắt “tấn công” của ta thì xấu hổ quay lưng đi. Đáng yêu quá, cái “ngoài cứng trong mềm” này làm ta gục ngã mất thôi.
Trong phòng, bầu không khí ám muội ngày nồng đậm, như muốn dìm chết người ta. Thanh cuối cũng phản ứng lại, nàng nhìn ta đầy không tin nổi:
“Cô … người… hắn… hai người…”
Ta liếc xéo nàng một cái, bé ngốc này, giờ mới phát hiện ra tâm tư của chủ tử nhà sao?
10
Quân trong cung tổ chức một tiệc xem mắt cho mấy vị phi tần bị “vứt bỏ” như ta. Ta thấy nàng ta làm hậu mà rảnh rỗi quá mức rồi đấy.
Tần vừa theo bà nội về quê, vậy mà vẫn bị nàng ta dùng một tờ ý triệu hồi trở lại.
“Nhu tỷ tỷ, tỷ không biết đâu, muội phải chạy chết ba ngựa mới kịp về tới đây đấy.”
Giai nhân khóc đổ gục trong lòng ta, ta đồng cảm vỗ vỗ lên cái bờ vai lực lưỡng của nàng ấy. Tần là gái út của tướng quân, từ đã múa đao luyện kiếm, người toàn cơ bắp săn chắc. Cũng may sức khỏe nàng ấy tốt, chứ đổi lại phi tần khác thì làm sao chạy chết ba ngựa mà về cho kịp.
“ Tần muội muội đi đường vất vả rồi, lát nữa khai tiệc muội nhớ ăn nhiều vào.”
“Vẫn là Nhu tỷ tỷ biết thương người nhất.”
Tần vỗ vào vai ta một cái, e thẹn cười. Thân hình ta chao đảo, phải cố gắng bám tay vào ghế mới không bị ngã chổng vó xuống đất. Đối diện dù sao cũng đang ngồi không ít nam thanh nữ tú, ta mà ngã sấp mặt đây thì còn mặt mũi nào mà sống nữa?
“ thượng giá đáo ——” “ hậu giá đáo ——”
Đế – Hậu nhau đi tới, hậu rạng rỡ trang sức đầy , sắc mặt hồng nhuận, tôn lên thảm hại của đám “vợ bỏ” ta.
Lúc hành lễ, Lê Quý nhân đứng ta giọng lầm bầm:
“Cung ấn của thượng sao lại đen sạm đến mức đó nhỉ, hôm nay không lẽ hắn sẽ…”
Hửm? Ta nghe vậy liền nhìn về phía Vệ Kỳ , lại tình cờ va phải ánh mắt của hắn. Sau khi nhìn thấy ta, mặt hắn đen hơn nữa. Đầu tiên là lườm ta một cái cháy mắt, sau đó lại hếch cằm lên, dùng lỗ mũi để nhìn người.
“…”
“ hôm nay hắn sẽ bị làm sao cơ?”
Ta quay sang thì thầm riêng với Lê Quý nhân, nàng đưa ngón tay búp măng lên bấm bấm tính toán.
“… Đại khái là sẽ gặp họa đổ máu đấy.”
Đáng đời!
11
Khi Đế – Hậu đã yên vị, yến tiệc cũng chính thức bắt đầu.
Đám cung nữ bắt đầu dâng thức ăn lên, Tần cứ có đĩa nào là xơi tái đĩa đó, tốc độ nhanh đến mức để lại cả tàn ảnh, làm mấy tiểu cung nữ truyền thức ăn muốn phát khóc luôn.
“Nhu tỷ tỷ, miếng thịt nai này tỷ có ăn không? Không ăn thì để muội xử lý nhé.”
Nàng ấy nhanh như chớp dùng đũa gắp luôn miếng thịt nai nướng của ta đi. Một người vốn có tổng cộng năm miếng, ta bĩu môi, dù giận nhưng dám gì.
“Tô tiểu thư, đây là món bệ hạ đặc biệt dặn nô tài bưng tới cho người.”
Công công Phúc Lai híp mắt cười thành một đường , giọng điệu đầy nịnh bợ. Ta nhìn đĩa thịt nai trước mặt, suýt nữa là cầm không vững đôi đũa.
Vệ Kỳ , ta cảm ơn cả nhà hắn.
Cả bàn tiệc bỗng dưng im bặt, nấy đều nhìn đĩa thịt trong lòng ta với ánh mắt đầy phức tạp. hươu này mà còn sống, chắc cũng bị ánh mắt của bọn họ lườm cho chết khiếp mất!
Dưới cái nhìn “chết chóc” của Quân , ta đành phải cứng đầu đứng dậy tạ ơn.
“Thần nữ đa tạ bệ hạ ban thưởng.”
Hắn gật đầu, thần sắc hờ hững làm người ta không sao đoán định được. Ta thầm đảo mắt khinh bỉ: Tên cẩu đế này, còn bày đặt giả bộ cái gì không biết.
12
tiệc xem mắt này tổ chức vẫn rất thành công.
Người vừa mắt nhau không ít, ngay cả Tần cũng nhận được kha khá ánh mắt đưa tình của các bậc tài tử. có ta là vẫn lẻ bóng, đoái hoài.
Quân thấy ta cô đơn chiếc bóng, bản năng “bà ” liền trỗi dậy, vội vàng gọi một thiếu tuấn tú tới:
“Tô Nhu muội muội, đây là thứ tử nhà họ Mông, Mông tiểu tướng quân.”
Ta mỉm cười cúi người chào, khiến hắn ngẩn ngơ cả người.
“Mông tiểu tướng quân, hữu lễ.”
“Tô tiểu thư, hữu… hữu lễ.”
13
“Rắc!”
Trên tòa cao, Vệ Kỳ bóp nát chén rượu, kẽ ngón tay rỉ ra máu đỏ tươi. Giọng nam cao của công công Phúc Lai lập tức vọt lên tận trời xanh:
“Bệ hạ! Thái y! Mau truyền thái y!”
Cả đại điện lại rơi vào im lặng một lần nữa, nụ cười trên mặt Quân không còn giữ nổi nữa rồi. Nàng ta lộ uỷ khuất, đưa tay vuốt ve cái bụng đã hơi nhô lên của .
“Bệ hạ đang trách thần thiếp tổ chức tiệc này sao?”
đoạn, mắt Quân liền rơi xuống hai giọt lệ. Vệ Kỳ thấy nàng ta khóc, cuống quýt ôm người vào lòng an ủi:
“Trẫm không có không vui, khó cho nàng tấm lòng thuần hậu, còn biết suy nghĩ cho mấy người bọn họ, tiệc hôm nay tổ chức rất tốt.”
“Vậy tại sao bệ hạ lại… lại…”
Quân không tiếp nữa, thân hình cứng đờ của người đàn ông đã thay cho câu trả lời. Nàng ta không kìm được mà nắm chặt vạt áo của hắn, giống như làm vậy là có thể giữ chặt trái tim người trước mặt.
như không có Tô Nhu, thì tốt biết mấy.
14
tiệc xem mắt cuối cũng kết thúc, ta nằm vật ra trong xe ngựa còn hình tượng nào. Mệt tim thật sự, trước khi về còn phải xem một màn kịch sướt mướt của hai người kia.
Thanh đang kiểm kê lại mấy món quà cầm tay mà công công Phúc Lai vừa gửi tới.
“Yến huyết, sâm Trường Bạch, táo đỏ, nhựa đào…”
hậu thật là khách sáo, vừa được ăn vừa được gói mang về, làm người ta ngại quá đi mất.
“Tô tiểu thư!”
Hửm? gọi ta thế? Ta vén rèm che xe ngựa lên, qua ô cửa sổ thấy một thiếu đang cưỡi ngựa lao tới.
Mông tiểu tướng quân? Hắn đi tới bên xe ta:
“Trời tối rồi, tiểu thư là phận gái đi về một không an toàn, để tôi tiễn người!”
“…”
Ta ngẩng đầu nhìn “ông mặt trời” vẫn đang tỏa nắng chói chang, rơi vào trầm tư. ta nhớ không lầm, ban nãy ta vừa ăn tiệc trưa mà phải không?
“Không, không cần làm phiền ngài đâu.”
“Không phiền, là việc nên làm mà.”
xong, hắn liền nở nụ cười khoe tám chiếc răng trắng bóc. Ta nhanh chóng kéo rèm xe lại, hú vía, suýt nữa thì bị nụ cười đó làm cho lóa mắt.
15
Khi Mông tiểu tướng quân tiễn ta về tới nơi, ta tinh mắt nhìn thấy Lăng Việt đang đứng góc sân. Vừa định gọi hắn thì không ngờ hắn quay đầu đi thẳng.
lẽ vì hôm nay ta không cho hắn theo nên hắn giận rồi?
Lúc sắp đi ngủ, ta nằm trên giường, trong đầu toàn là cái bóng lưng cô độc và đáng thương của Lăng Việt. Xuýt… giận thật rồi à?
Nửa đêm, bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa làm ta thêm trằn trọc không ngủ được, dứt khoát hất chăn ngồi dậy. Nha đầu canh đêm đang ngủ say sưa, ta rón rén mở cửa, gió lạnh lùa vào cổ áo làm ta rùng một cái.