Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
Ta đứng trước văn võ bá quan, giơ cao chiến báo.
“Nạn Bắc Nhung… đã dẹp yên.”
Những chữ đó.
xuống mạnh mẽ như búa nện.
Trong đại điện, trước tiên là im lặng như chết.
Ngay sau đó…bùng nổ hô vang như sóng biển dậy trời.
Tất cả các đại thần – dù trước đây từng nghĩ gì về ta – giờ phút này…đều cúi đầu thần phục trước ta.
Trước nhiếp chính công chúa mười tuổi.
Trong ánh mắt họ…không còn nghi ngờ.
Không còn sợ hãi.
Chỉ còn lại, kính sợ và thần phục thuần túy nhất.
Ta đứng giữa những ánh mắt ấy.
Nhìn lên long ỷ.
Nhìn người đàn ông đang mắt rưng rưng vì tự hào.
Ta biết.
Kể từ nay, trên thiên hạ này…không còn bất cứ người .
Không còn bất cứ chuyện gì.
Có thể đe dọa hai cha con chúng ta nữa.
Sau khi Bắc Nhung bị dẹp yên…thân phận “Nhiếp Chính Giám Quốc” của ta giống như dấu sắt nung đỏ khắc sâu vào sử sách Đại Khải.
Không còn ai dám nghi ngờ.
Cũng không còn ai dám tán.
Trong Thái Hòa điện, chỗ ngồi của ta được đặt cạnh long ỷ.
Chỉ thấp hơn Tiêu Diễn nửa bậc.
Ta và ông ngồi song song.
Nhìn xuống bá quan đang quỳ dưới điện.
Hai cha con chúng ta trở thành hai hạt nhân tối cao của đế quốc.
Ta bắt đầu cải mạnh mẽ.
Ta dùng kiến thức từ kiếp trước: cải tiến kỹ thuật canh tác, phổ biến giống cây trồng năng suất cao
Ta lập trường học quan phủ.
Để con cái dân thường cũng có cơ hội học chữ.
Ta xây dựng hệ thống trạm dịch cả nước.
Tăng tốc độ truyền .
Ta còn mở cửa biển.
Khuyến khích thương thuyền ra khơi buôn bán.
Mang về cho Đại Khải nguồn của cải vô tận.
Mỗi chính sách…đều gặp sự chống đối dữ dội.
Những thế gia quý tộc bảo thủ coi cải của ta là đe dọa đặc của họ.
Họ dùng mọi — ngầm hoặc công khai — để cản trở ta.
Nhưng kẻ họ đối mặt…không chỉ là ta.
Mà còn là…bạo quân cầm đao phía sau ta.
Đối với bất kỳ ai dám ngăn cản ta, thủ đoạn của Tiêu Diễn luôn đơn giản.
Tịch thu gia sản.
Diệt cả dòng tộc.
Sau vài lần thanh trừng đẫm máu, mọi phản đối…biến mất hoàn toàn.
Cỗ máy cũ kỹ mang tên Đại Khải, dưới sự thúc đẩy của ta, bắt đầu vận hành ầm ầm chưa từng .
Chỉ ba năm.
Quốc khố đầy ắp.
Bách tính an cư lạc nghiệp.
Thiên hạ thái bình.
Ta mười ba tuổi.
Đã trưởng thành thành một thiếu nữ thanh tú đoan trang.
Dung mạo của ta, bảy phần giống Tiêu Diễn.
Giữa mày mắt luôn mang theo một loại lạnh lẽo và uy nghi bẩm sinh.
Nhưng trước mặt ông, ta là đứa con gái nhỏ.
Biết làm nũng.
Biết ăn vạ.
Dường như ông rất thích sự dựa dẫm đó.
Dù bận đến đâu, mỗi tối ông đều gác lại chính sự.
Ăn cơm cùng ta.
Ông sẽ tự tay gỡ từng chiếc xương nhỏ nhất trong miếng cá cho ta.
Cũng sẽ khi ta đọc sách, lặng lẽ khoác áo choàng lên vai ta.
Rồi trách:
“Lại quên giờ rồi.”
Quan hệ của chúng ta, từ lâu đã vượt qua tình cha con bình thường.
Ông là cha ta, thầy ta, chỗ dựa vững chắc nhất của ta và cũng là người đồng hành duy nhất ta hoàn toàn tưởng
Ta từng nghĩ, cuộc sống như vậy…sẽ mãi tiếp tục.
Cho đến mùa đông năm ấy.
Đó là sinh nhật mười ba tuổi của ta.
Tiêu Diễn mở đại yến trong cung.
đãi quần thần.
Trong tiệc, ông uống rất rượu.
Tâm trạng rất vui.
Ông nắm tay ta.
Nói trước tất cả mọi người:
“ có Ninh…còn hơn vạn hoàng tử.”
Câu nói đó…không khác gì tuyên bố.
Ta – chính là người kế vị duy nhất của ông.
Ngay khi tất cả mọi người còn đang chìm trong kinh hãi và hoang mang – Tiêu Diễn đột nhiên ho dữ dội.
Ông ho đến gập người.
Mặt đỏ bừng.
Ta lập tức chạy tới.
Vỗ lưng cho ông.
Rất lâu sau, ông mới dừng lại.
Ông phẩy tay.
Ra hiệu không sao.
Nhưng ta đã nhìn , trên chiếc khăn gấm che miệng của ông…một vệt m//áu đỏ chói mắt.
Tim ta thẳng xuống đáy.
Ta ngẩng đầu nhìn ông.
Ông cũng nhìn ta.
Trong mắt ông, thoáng qua một tia hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh, ông che giấu bằng nụ cười.
“Không sao.”
“Chỉ là sặc rượu thôi.”
Ông nói nhẹ như không.
Nhưng ta biết, mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Đêm đó…ta không ngủ.
Ta đứng cửa sổ.
Nhìn dày trời.
Trong lòng lạnh như .
Người đàn ông đã chống đỡ cả bầu trời cho ta…cơ thể ông…dường như đã xảy ra vấn đề.
Còn ta, Trấn Quốc Công Chúa của Đại Khải.
Nhiếp Chính Giám Quốc.
Có lẽ…nguy cơ lớn nhất của ta… mới chỉ bắt đầu.
17
Từ ngày đó, ta bắt đầu chú ý sát sao đến tình trạng cơ thể của Tiêu Diễn.
Bề ông giống như trước chăm lo triều chính, quyết đoán trong sát phạt
Nhưng chỉ mình ta biết…ông đang gắng sức che giấu sự suy yếu của mình.
Thời gian ông phê tấu chương ngày càng lâu hơn.
Đôi khi ông nhìn tấu chương thất thần, để ta nhắc mới tỉnh lại.
Những cơn ho của ông cũng ngày càng dày.
Dù ông luôn cố tránh để ta …nhưng trong ánh mắt lo lắng của Lý Phúc tổng quản, ta nhìn ra manh mối.
Ta không thể hỏi Thái y viện.
Trong cung quá người.
Một khi hoàng đế bệnh nặng lan ra…triều đình chắc chắn sẽ rung chuyển.
Vì vậy ta dùng lực lượng của riêng mình.
Ta sai Kinh Ảnh mang theo lệnh bài của ta, bí mật xuất cung.
Đi tìm những danh y giỏi nhất trong dân gian.
Ta mô tả từng triệu chứng của Tiêu Diễn cho họ .
Kết luận nhận được…khiến ta lạnh buốt tận xương.
Lao lực quá độ, đèn dầu cạn kiệt.
Những danh y nói:
Tiêu Diễn những năm chinh chiến…đã để lại quá nội thương.
Sau khi cơ lại lao lực ngày đêm.
Tâm lực cạn kiệt.
Bây giờ…chỉ đang dựa vào ý chí và thuốc quý để gắng gượng.
Cùng lắm…ba đến năm năm.
Ba đến năm năm.
Con số đó giống như một chiếc búa nặng đập thẳng vào tim ta.
Ta không thể .
Cũng không thể chấp nhận.
Người đàn ông như ngọn núi luôn che mưa chắn gió cho ta…lại chỉ còn ngần ấy thời gian.
Ta ép mình bình tĩnh lại.
Khóc lóc và hoảng loạn…không giải quyết được gì.
Trước khi ông ngã xuống…ta chuẩn bị mọi con đường.
Cho ông.
Và cho chính ta.
Ta bắt đầu can dự triều chính mạnh mẽ hơn.
Nhân danh Nhiếp chính giám quốc, ta đề bạt một nhóm quan viên trung, trung thành và có năng lực.
Ta dùng Phù vệ…nắm chặt binh kinh thành.
Ta thậm chí bắt đầu giảm bớt thời gian xử lý chính vụ của Tiêu Diễn.
Ta luôn tìm đủ lý do kéo ông đi tản trong ngự hoa viên hoặc đi săn bắn ở hành cung thành
Ta muốn ông nghỉ ngơi hơn.
Muốn những dây thần kinh đã căng suốt nửa đời người của ông…được thả lỏng một chút.
Tiêu Diễn rất thông minh.
Ông nhanh chóng nhận ra ý đồ của ta.
Nhưng ông không vạch trần.
Ông chỉ nhìn ta bằng ánh mắt càng ngày càng phức tạp.
Trong đó có an ủi, luyến tiếc và một nỗi bi thương sâu thẳm
Giữa hai cha con chúng ta…dần hình thành một sự hiểu ngầm.
Ông dùng thời gian cùng của mình…để bảo vệ con đường cho ta.
Còn ta dùng toàn sức lực…để kéo dài sinh mệnh của ông.
Nhưng…giấy không thể gói được lửa.
Tình trạng của Tiêu Diễn… cùng bị một số kẻ tinh ý nhận ra.
Trong triều đình…một dòng ngầm bắt đầu dâng lên.
Những cựu thần và tông thất từng bị Tiêu Diễn áp chế năm…bắt đầu qua lại thường xuyên.
Trong đó…hoạt động tích cực nhất là Tĩnh Vương.
Tĩnh Vương là hoàng thúc xa của Tiêu Diễn.
Bối phận cao nhưng không có thực .
Trước nay luôn tỏ ra nhàn tản, không tranh .
Nhưng gần đây…ông ta đột nhiên thay đổi.
Ông ta bắt đầu ở nơi công khai bày tỏ “lo lắng cho quốc sự”.
Luôn thở dài trước mặt người khác:
“Bệ hạ ngày càng lao lực…Công chúa điện hạ lại còn …E khó gánh nổi xã tắc…”
Lời nói có vẻ đường hoàng chính nghĩa.
Nhưng giống như những hạt cỏ độc…gieo vào lòng những kẻ vốn đã mưu đồ bất chính.
Ta biết.
Những con sói đã ẩn nấp lâu ngày…đã ngửi mùi máu.
Chúng đang chờ.
Chờ ngày con sư tử Tiêu Diễn ngã xuống.
Rồi chúng sẽ lao lên xé xác ta, công chúa “danh không chính, ngôn không thuận” này.
18
Cuộc đối đầu đầu tiên giữa ta và Tĩnh Vương…đến nhanh hơn ta tưởng.
Một buổi triều sớm thu.
Tiêu Diễn vì ho suốt đêm, tinh thần suy kiệt…không thể lên triều.
Đây là lần đầu tiên từ khi cơ ông vắng triều.
Ta một mình ngồi trên ghế giám quốc.
Nhận lễ bái của bách quan.
Trong đại điện…không khí vi diệu.
Ánh mắt mọi người lặng lẽ trao đổi.
Ngay khi ta tuyên bố bắt đầu nghị sự, Tĩnh Vương bước ra khỏi hàng quan.
Ông mặc triều phục thân vương.
Trên tay cầm một quyển tấu chương dày.
“Công chúa điện hạ.”
Ông ta trước hết cung kính hành lễ.
Tư thái làm rất đủ.
“Lão thần có bản tấu.”
“Hoàng thúc cứ nói.”
Ta bình tĩnh nhìn ông ta.
Tĩnh Vương ho khẽ.
Mở tấu chương.
Giọng vang lớn:
“Thần rằng, quốc gia đại sự nằm ở tế tự và binh sự. Lập thái tử, ổn định xã tắc, chính là căn bản của quốc gia.”
Ngay khi ông ta mở miệng…ta đã biết, dao găm đã lộ ra khỏi vỏ.
“Hiện nay bệ hạ long thể bất an, không thể thượng triều.”
“Công chúa điện hạ tuy thông tuệ, nhưng chung quy là nữ tử tuổi.”
“Giám quốc đã là cực hạn…”
“Nếu muốn kế thừa đại thống, e rằng không hợp lễ pháp tổ tông.”
“Cũng khó phục lòng thiên hạ.”
Giọng ông ta vang đại điện.
Một số đại thần bắt đầu thì thầm.
“Vì vậy…lão thần khẩn cầu công chúa điện hạ lấy giang sơn xã tắc làm trọng.”
“Từ trong tông thất Đại Khải…chọn một vị hoàng tử hiền đức…nhận làm con nuôi của bệ hạ…lập làm thái tử.”
“Để an lòng dân.”
“Cũng để củng cố quốc bản.”
Nói xong, ông ta giơ cao tấu chương.
“Thần — phụ nghị!”
“Thần đẳng — phụ nghị!”
Chỉ trong nháy mắt…ít nhất một phần ba đại thần đồng loạt quỳ xuống.
Đó là phe của Tĩnh Vương.
Cũng là những thế lực cũ bất mãn với ta.
Họ liên thủ.
Phát động đòn tấn công dữ dội nhất vào ta.
Họ muốn làm lung lay nền tảng của ta.
Cướp đi tính hợp pháp kế vị của ta.
Những quan viên còn lại…đều cúi đầu im lặng quan sát.
Cả Thái Hòa điện.
Chỉ còn ta, một mình ngồi trên cao.
Ta nhìn những gương mặt đang quỳ phía dưới kích động, giả nhân giả nghĩa hoặc âm hiểm
Trong lòng ta…không hề phẫn nộ.
Cũng không hề hoảng loạn.
Chỉ bình tĩnh.
Ngày nay…ta đã dự đoán từ lâu.
Ta chậm rãi đứng dậy.
Bước xuống đại điện.
Đi thẳng đến trước mặt họ.
Ánh mắt ta lướt qua từng đại thần đang quỳ.
cùng dừng lại ở Tĩnh Vương.
“Hoàng thúc nói xong chưa?”
Giọng ta rất nhẹ.
Nhưng mang theo uy áp không thể phản bác.
Tĩnh Vương bị ánh mắt ta làm hơi chột dạ.
Nhưng cứng cổ nói:
“Lão thần nói tất cả đều vì giang sơn Đại Khải! Xin công chúa điện hạ suy xét!”
“Vì giang sơn?”
Ta cười lạnh.
“Thật là một câu ‘vì giang sơn’ hay.”
Ta dừng lại.
Giọng đột nhiên cao lên.
“Vậy ta muốn hỏi hoàng thúc.”
“Lũ lụt phương Nam — ta định kế cứu tế. Khi đó ông ở đâu?”
“Bắc Nhung xâm phạm — ta lập kế lui địch. Khi đó ông ở đâu?”
“Quốc khố Đại Khải trống rỗng — ta cải mới có ngày nay.”
“Mười năm qua… việc uống rượu vui chơi trong vương phủ…ông đã làm được gì cho giang sơn này?”
Ta mỗi hỏi một câu…lại bước một bước tới.
Sắc mặt Tĩnh Vương trắng thêm một phần.
Ông ta liên tục lùi lại.
Không nói được lời .
Ta dừng trước mặt ông ta.
Nhìn xuống.
“Một vương gia nhàn rỗi chưa lập nổi một công lao…cũng xứng nói với ta về giang sơn xã tắc?”
“Ông có tư gì?”
Giọng ta vang đại điện.
Những đại thần đang quỳ…đều xấu hổ cúi đầu.
Tĩnh Vương thì mặt xám như tro.
Ta không nhìn ông ta nữa.
Quay người.
Trở về cao đài.
Ta cầm một quyển hồ sơ trên .
Ném mạnh xuống đất.
“Tĩnh Vương cấu kết dư đảng phế thái tử, mưu phản!”
“Chứng cứ ở đây!”
“Kinh Ảnh!”
Ta quát lớn.
Một bóng đen xuất hiện như quỷ ảnh giữa đại điện.
Thủ lĩnh Phù vệ — Kinh Ảnh.
“Bắt tất cả loạn thần tặc tử.”
“Một kẻ cũng không tha!”
Kinh Ảnh quỳ một gối.
Giọng lạnh như .
“Tuân lệnh.”
Khoảnh khắc tiếp theo, vô số Phù vệ áo đen tràn vào từ bốn phía.
khóc, van xin, đao kiếm va chạm vang lên hỗn loạn.
Cả Thái Hòa điện, trong chớp mắt biến thành địa ngục trần gian.
Ta đứng trên bậc cao.
Lạnh lùng nhìn tất cả.
Máu…nhuộm đỏ nền gạch vàng.
Ta dùng phụ hoàng dạy ta…kết thúc cuộc phản loạn này.
Ta biết, từ nay…không còn ai dám nghi ngờ lực của ta nữa.
Nhưng ta cũng biết, đôi tay của ta…giống như phụ hoàng…đã nhuốm máu không thể rửa sạch.
Ta không còn đường lui nữa.
19
Vì để bảo vệ giang sơn mà ông để lại cho ta.
Vì để tiếp tục sống sót.
Ta chỉ có thể tàn nhẫn hơn ông, vô tình hơn ông.
Mùi máu trong Thái Hòa điện…đến tận sáng sau mới bị mùi hương trầm nồng nặc và hàng trăm cung nhân thức trắng đêm lau rửa…miễn cưỡng lấn át.
Nhưng ta biết, mùi đó đã thấm sâu vào từng viên gạch vàng, từng cột xà của cung điện lực này.
Nó sẽ trở thành một lời cảnh cáo vĩnh viễn.
Cảnh cáo tất cả những kẻ mang dã tâm,người ngồi trên vị trí tối cao kia…rốt cuộc là loại người .
Ta thức trắng cả đêm.
Khi trời vừa sáng.
Lý Phúc tổng quản, người hầu cận cạnh Tiêu Diễn, lặng lẽ xuất hiện sau lưng ta.
Sắc mặt ông tái nhợt.
Trong mắt có kinh hãi.
Và một chút bi thương khó nói.
“Điện hạ…”
“Bệ hạ tỉnh rồi.”
“Ngài truyền người qua.”
Ta gật đầu.
Chỉnh lại cung phục hơi nhăn sau một đêm dài.
Rồi bước về Càn Nguyên cung.
Trong tẩm điện của Tiêu Diễn…không khí tràn ngập mùi thuốc nồng.
Ông dựa nửa người trên giường.
Chỉ một đêm không gặp…mà ông dường như già đi mười tuổi.
Thân hình từng vững chãi như núi…bây giờ nhìn lại, gầy yếu và mong manh đến đáng sợ.
Khi ta bước vào, đôi mắt đã đục của ông bừng lên một tia sáng.
Ông không hỏi chuyện xảy ra ở Thái Hòa điện.
Chỉ vẫy tay.
Ra hiệu ta ngồi giường.
“Đều xử lý sạch sẽ rồi?”
Giọng ông khàn như cát.
“Rồi.”
Ta đáp.
Bình tĩnh đến không một gợn sóng.
“Con… sợ không?”
Ông hỏi.
Cũng chính là câu hỏi ta từng hỏi ông đêm trước.
Ta nhìn ông.
Suy nghĩ thật lâu.
Rồi thành thật lắc đầu.
“Không sợ.”
“Chỉ là…cảm rất lạnh.”
“Trong tim… như có một lớp .”
Ta nói thật.
Ta không sợ giết chóc.
Cũng không hưng phấn vì lực.
Ta chỉ cảm ,một luồng lạnh buốt tận xương.
Từ trái tim lan ra toàn thân.
Tiêu Diễn vậy.
Không hề ngạc nhiên.
Ông chỉ khẽ thở dài.
Trong thở dài ấy có xót xa, bất lực và một chút nhẹ nhõm
“Đó là cái giá… trả khi ngồi ở vị trí đó.”
Ông đưa tay khô gầy nắm lấy tay ta.
tay ông lạnh .
“Ta dùng nửa đời người…mới khiến thiên hạ sợ ta.”
“Còn con…chỉ dùng một đêm.”
Ông nhìn ta.
Ánh mắt đầy tự hào.
“ Ninh…”
“Con làm rất tốt.”
“Con quyết đoán hơn ta.”
“Cũng tàn nhẫn hơn ta.”
“Nhưng con nhớ.”
“Tàn nhẫn chỉ là thủ đoạn, không mục đích.”
“Đừng để con dao đó… cùng làm tổn thương chính mình.”
Ông ho dữ dội.
Một vệt máu lại tràn ra khóe miệng.
Ta vội cầm khăn lau.
Nhưng ông đẩy tay ta ra.
Ông dùng chút sức lực cùng…mò dưới gối.
Lấy ra một miếng hổ phù bằng vàng nguyên khối.
Mặt sau khắc một chữ:
“Huyền”.
“Đây là binh phù của Huyền Giáp quân kinh thành.”
“Huyền Giáp quân…là đội quân tinh nhuệ và trung thành nhất trong tay ta.”
“Họ chỉ hổ phù.”
“Không thánh chỉ.”
“Từ nay…nó cũng thuộc về con.”
Ông đặt hổ phù lạnh nặng vào lòng tay ta.
“Những gì phụ hoàng có thể cho con…đều đã cho rồi.”
“Con đường còn lại… tự mình đi.”
Ta nắm chặt hổ phù.
Các khớp tay trắng bệch vì siết quá mạnh.
Ta ngẩng đầu.
Nhìn gương mặt già nua của ông.
Nước mắt… cùng không kìm được.
“Phụ hoàng…”
Nhưng ông mỉm cười.
Đó là nụ cười dịu dàng nhất ta từng trong đời ông.
“Đừng khóc.”
“Con gái của Tiêu Diễn…không nước mắt.”
“Đi đi.”
“Ngồi lên vị trí thuộc về con.”
“Cho cả thiên hạ …giang sơn Đại Khải…sẽ được một vị quân chủ như thế cai trị.”
20
Cơ thể Tiêu Diễn suy sụp với một tốc độ đáng sợ.
Đến đầu đông…ông không còn xuống giường được nữa.
Thời gian tỉnh táo mỗi ngày…ngày càng ngắn.
Nhưng ta xử lý triều chính gọn gàng trật tự.
Trong tay ta có hổ phù của Huyền Giáp quân, Phù vệ trải trong kinh thành.
Những đại thần đã từng bị tắm máu thanh trừng…ngoan ngoãn như một đàn cừu.
Không còn bất kỳ nói chống đối .
Ta đưa tất cả dược liệu quý hiếm có thể tìm được vào Càn Nguyên cung.
Nhưng tất cả đều hiểu, đó chỉ là muối bỏ bể.
Chỉ là làm hết bổn phận con người mà thôi.
Mỗi ngày sau khi xử lý xong chính vụ…ta đều trở lại tẩm điện của ông.
Ngồi trò chuyện cùng ông.
Chúng ta nói về những chuyện thú vị lúc ta còn nhỏ, những năm tháng ông chinh chiến sa trường khi còn
Không ai nhắc đến kết cục sắp tới.
Giống như chỉ cần không nói ra…ngày đó sẽ không bao giờ đến.
Một đêm gió dữ dội.
Ông đột nhiên tỉnh lại từ cơn mê.
Tinh thần tốt lạ thường.
Ta biết.
Đó là hồi phản chiếu.
Ông cho tất cả lui ra.
Chỉ giữ một mình ta.
“ Ninh…”
“Con còn nhớ lời tiên tri của quốc sư không?”
Ông hỏi.
Ta gật đầu.
Lời tiên tri ấy…giống như cơn ác mộng bao trùm tuổi thơ ta.
“Ông ta… nói chưa hết.”
Giọng Tiêu Diễn rất nhẹ.
Nhưng rõ ràng.
“Lời tiên tri đầy đủ là…”
“Huyết mạch của sẽ mang đến cho Đại Khải hai số phận hoàn toàn khác nhau.”
“Hoặc là…hủy diệt thiêu rụi tất cả.”
“Hoặc là…vinh chưa từng có.”
“Còn …sẽ ch//ết tại điểm khởi đầu của số phận đó.”
Ta sững người.
“Vậy nên…những đứa trước ta…”
Ta chưa nói hết.
Ông đã bình thản thừa nhận.
“Là ta mặc cho chúng ch//ết.”
“Ta không dám đánh cược.”
“Ta sợ giang sơn do chính tay ta dựng nên…sẽ bị một kẻ hủy diệt không thể khống chế phá nát.
“Cho nên…ta thà rằng chúng chưa từng sinh ra.”
Trong mắt ông không có hối hận.
Chỉ có mệt mỏi và tang thương của một người đã trải qua quá .
“Cho đến khi con xuất hiện.”
Ông nhìn ta.
Ánh mắt vô cùng dịu dàng.
“Con nhỏ như vậy…yếu ớt như vậy…nhưng lại liều mạng muốn sống.”
“Ta nhìn con…đột nhiên muốn đánh cược một lần.”
“Ta muốn xem…con gái của Tiêu Diễn…rốt cuộc sẽ mang đến điều gì cho ta… cho thiên hạ.”
“Thực tế chứng minh…ta đã thắng.”
Ông mỉm cười.
Nụ cười nhẹ nhõm.
“ Ninh…”
“Con không kẻ hủy diệt.”
“Con là vinh .”
Ông đưa tay muốn chạm vào mặt ta.
Nhưng giữa chừng…vô lực xuống.
“Đừng…đừng học ta…”
Hơi thở ông gấp gáp.
“Đừng làm một bạo quân…chỉ biết gi//ết chóc…”
“Con …trở thành… một đế vương chân chính…”
“Con gái của ta…hãy… sống tốt hơn ta…”
Giọng ông càng lúc càng yếu.
Càng lúc càng nhỏ.
cùng…biến mất trong gió .
Căn phòng…im lặng tuyệt đối.
Ta ngồi giường.
Nắm tay ông đang dần lạnh đi.
Ta không khóc.
Không một giọt nước mắt .
Ta chỉ nhìn ra cửa sổ.
là đêm tối mênh mông trong bão .
Rất lâu sau.
Ta đứng dậy.
Nhẹ nhàng đắp chăn lại cho ông.
Sau đó quay người.
Từng bước…bước ra khỏi cung điện đã giam cầm ông cả đời…và bảo vệ ta suốt mười lăm năm.
điện.
Lý Phúc tổng quản cùng toàn nội thị cung nhân quỳ kín đất.
Họ đều im lặng nước mắt.
Ta dừng trước mặt họ.
Gió thổi tung mái tóc đen của ta.
Cũng thổi tung tà váy thêu kim long.
Giọng ta vang lên giữa gió .
Rõ ràng.
“Truyền chỉ của .”
“Tiên đế… hà.”
“Tân quân — lập tức cơ.”
Nói xong ta không quay đầu lại.
Bước vào màn .
Tiến về Thái Hòa điện.
Từ nay trở đi, ta chính là chủ nhân duy nhất của đế quốc này.
21
Lễ cơ của ta.
Đơn giản.
Trang nghiêm.
Quốc tang còn chưa hết, mọi nghi lễ đều giản lược.
Ta không mặc phượng bào.
Mà chọn một long bào màu huyền giống Tiêu Diễn.
Khi ta đội mũ miện mười hai lưu, tay đặt lên thiên tử kiếm.
Từng bước bước lên bậc Thái Hòa điện.
Văn võ bá quan phía dưới…im lặng tuyệt đối.
Ánh mắt họ phức tạp kính, sợ.
Nhưng không còn chút khinh thường .
Họ biết, thiếu nữ mười lăm tuổi này…có thủ đoạn sắt máu và mưu lược sâu sắc…không thua gì phụ hoàng của nàng.
Ta trở thành, nữ hoàng đế đầu tiên và duy nhất kể từ khi Đại Khải lập quốc.
Ta đổi niên hiệu thành:
“ Ninh.”
Thời đại của ta…chính thức bắt đầu.
Nhưng ngai vàng của ta chưa kịp ổn định.
Sóng gió đã kéo đến.
Tiêu Diễn hà lan đi thiên hạ.
Những quốc gia từng bị ông đè ép.
Cùng tàn dư Bắc Nhung bị ta dùng mưu phá tan…đều bắt đầu rục rịch.
Chúng nghĩ, sư tử đã ch//ết.
Chỉ còn lại một con sư tử cái non .
Đây là cơ hội tốt nhất để báo thù và chia cắt Đại Khải.
Bảy ngày sau khi ta cơ.
Chiến báo tám trăm dặm khẩn cấp từ phương Bắc truyền về.
Các lạc Bắc Nhung dưới sự lãnh đạo của một thanh niên tự xưng là con trai của Thác Bạt Hoành đã tái tập hợp.
Chúng tuyên bố có mười vạn kỵ binh.
Vượt qua Trường Thành.
Chiếm ba thành trấn biên giới của Đại Khải.
Đốt phá.
Cướp bóc.
Giết chóc.
truyền về, triều đình chấn động.
Trong triều lập tức chia thành hai phe.
Phe bảo thủ
Các lão thần đứng đầu.
Chủ trương cố thủ, phái sứ giả cầu hòa, kéo dài thời gian
Họ nói:
“Bệ hạ vừa cơ…quốc bản chưa ổn.”
“Không nên tùy tiện khai chiến.”
Phe chủ chiến
Những tướng lĩnh ta đề bạt.
Họ phẫn nộ nói: lập tức xuất binh.
Thậm chí ngự giá thân chinh.
Đánh đuổi kẻ địch.
Rửa nhục quốc gia.
Hai phe cãi nhau kịch liệt.
cùng, tất cả ánh mắt…đều dồn lên ta.
Đây là quyết định lớn đầu tiên của ta sau khi cơ.
Tất cả mọi người đều muốn xem, nữ hoàng tuổi này sẽ làm gì.
Ta lặng lẽ họ tranh luận, không nói một lời.
Cho đến khi tất cả đều nói xong.
Ta mới chậm rãi đứng dậy.
Ta bước đến trước tấm bản đồ lớn.
Nhìn ba thành biên giới đã bị tô màu đỏ.
Ta nhớ lời Tiêu Diễn trước khi chết.
“Hãy trở thành một đế vương thật sự.”
Một đế vương thật sự, không dùng đất đai và vàng bạc để đổi lấy hòa bình tạm bợ.
Một đế vương thật sự, sẽ dùng máu của kẻ thù…để đúc nên vương tọa bất hủ của mình.
“ đã quyết.”
Giọng ta không lớn.
Nhưng đè xuống mọi âm thanh.
“Ngự giá thân chinh.”
Bốn chữ.
Giống như bốn sét nổ trong Thái Hòa điện.
Tất cả sững sờ.
Một nữ hoàng mười lăm tuổi, muốn tự mình dẫn quân chiến đấu với đàn sói thảo nguyên?
Quả là khó !
“Bệ hạ! Tuyệt đối không thể!”
Các lão thần quỳ đầy đất.
Khóc lóc can ngăn.
Ta không để ý.
Ánh mắt ta quét qua từng vị tướng.
“Ai nguyện làm tiên phong?”
Im lặng.
Không ai dám đáp.
Không họ không dám chiến.
Mà là không dám dùng mạng ta để mạo hiểm.
Đúng lúc đó, một bóng người giáp đen bước vào đại điện.
Là Kinh Ảnh.
Hắn bước đến giữa điện.
Quỳ một gối.
Giọng vang như thép.
“Thần…nguyện vì bệ hạ…đạp bằng Bắc Nhung.”
Ta nhìn hắn.
Nhìn đôi mắt luôn bình tĩnh và trung thành ấy.
Ta mỉm cười.
“Được.”
“Ba ngày sau — xuất quân Bắc cảnh.”
“ sẽ cho thiên hạ …”
“ không chỉ giữ được giang sơn phụ hoàng để lại.”
“ còn có thể…mở rộng giang sơn ấy…thành vạn dặm lãnh thổ chưa từng có!”
Giọng ta vang đại điện.
Thật lâu không dứt.
Ta biết, trận chiến này…là trận chiến lập uy của nữ đế.
Ta sẽ dùng xương trắng của mười vạn quân Bắc Nhung…để nói với thế gian:
Thời đại của bạo quân…đã qua.
Một thời đại huy hoàng hơn, mạnh mẽ hơn thuộc về nữ đế….đã bắt đầu.
(Hết)