Bữa cơm tất niên là ăn lẩu, con gái tôi chỉ múc thêm một thìa nhỏ sốt mè.
Chồng tôi lập tức nổi trận lôi đình, chỉ thẳng vào mặt con bé mà mắng nhiếc:
“Chỉ biết ăn cho mình thôi à, người khác không cần ăn nữa chắc?”
Mẹ chồng thở dài, chị chồng bĩu môi, cô em chồng cũng hùa theo xỉa xói.
Con bé cúi gằm mặt, lặng lẽ gạt thìa sốt mè trở lại bát chung, suốt cả quá trình không hề hé răng nửa lời.
Tôi đứng bên cạnh, khi ấy chỉ nghĩ đó là chuyện nhỏ nên cũng không nói giúp con một câu.
Mùng 3 Tết, con bé tr e o m ì nh lên khung cửa phòng ngủ.
Trang cuối nhật ký con viết: Mẹ ơi, con mệt quá.
Sống lại một đời, tôi lại ngồi trước nồi lẩu của đêm giao thừa năm ấy.
Con gái vẫn múc thêm thìa sốt mè kia.
Chồng tôi vừa há miệng: “Con làm cái kiểu gì thế? Chỉ biết…”
Tôi không để anh ta nói hết câu.
Tôi bưng cả chậu sốt mè, ú p thẳng cả chậu lẫn sốt vào bát anh ta.
“Chẳng phải anh sợ không đủ ăn sao? Giờ cho anh hết đấy, ăn cho hết đi!”