Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5

mặt chồng tôi thay đổi.

“Năm kia sinh nhật nó, anh đến một câu chúc mừng sinh nhật cũng không có. Nó muốn một cái cặp giống bạn lớp, anh nói gì? Anh nói so bì cái gì? Con xứng đeo cái cặp đắt thế sao? đầu tiên trong mười ba năm nó mở miệng xin anh một thứ.”

“Còn nữa. Nó nhạy cảm, hay . Mỗi thấy nó anh liền bực, nói , suốt ngày biết , tôi còn chưa chết đâu. này nó sự không nữa, chuyện gì cũng giấu trong lòng. Anh hài lòng rồi chứ?”

“Nó nhút nhát. Tết họ hàng tụ tập không dám chào hỏi, anh nói nó không lên được mặt . Nó nhạy cảm. Mỗi mẹ anh thở dài, nó đều tưởng là mình làm sai điều gì.”

Giọng tôi đầu run lên.

“Nó mới mười ba tuổi. Nó bị các người dọa đến mức ở chính nhà mình cũng không dám nói to, anh còn cảm thấy mình làm đúng sao?”

Phòng khách rơi vào im lặng.

Mẹ chồng cúi đầu.

Chị chồng và em chồng không nói nữa.

Chồng tôi môi mấp máy, rất lâu mới nghẹn ra một câu:“Vậy… vậy chẳng phải là tốt cho nó sao…”

tốt cho nó?” Tôi nhìn chằm chằm anh ta, “Anh sờ vào lương tâm mình đi, anh là tốt cho nó, hay là thỏa mãn chút chủ nghĩa đàn ông của anh, trước mặt cả nhà phô trương uy phong làm cha?”

Anh ta quay mặt đi.

Chị chồng lại dè dặt mở miệng:“Tư Vũ, chúng tôi hiểu tâm trạng của em, em cũng đừng quá kích động…”

“Các người hiểu?” Tôi quay sang chị ta, “Nếu các người sự hiểu, vừa nãy không hùa theo nhau trích con .”

Chị chồng miệng, rồi lại im bặt.

Chuông cửa vang lên.

Tôi đi ra mở cửa, ba mẹ tôi bên ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng.

Con gái phía họ, vành đỏ hoe.

“Mẹ…”

“Không sao.” Tôi ngồi xổm xuống, lau khóe cho con , “Tiểu Hy, theo ông bà ngoại về ở vài hôm, mẹ lý xong chuyện sẽ đến đón con.”

“Thế còn mẹ…”

“Yên tâm.”

Tôi dậy, nhìn bốn người trong nhà.

“Không phải các người muốn nói chuyện sao? Đợi tôi mười phút, tôi đưa con đi rồi quay lại nói chuyện với các người cho rõ ràng.”

6

Tôi đưa con gái và ba mẹ xuống dưới lầu.

Mẹ tôi nắm tay tôi, muốn nói lại thôi.

“Tư Vũ, Tết nhất mà, có chuyện gì thì nói cho tử tế, đừng…”

“Mẹ,” tôi cắt lời bà, “mẹ còn nhớ Tiểu Hy hồi nhỏ thế nào không?”

Bà sững lại.

“Năm nó ba tuổi, Tết đi nhà họ hàng, nó chạy theo anh chị họ, to lắm. Bây giờ thì sao? Mẹ bao lâu rồi chưa nghe nó ?”

Mẹ tôi miệng, không nói được gì.

Ba tôi ở bên cạnh thở dài: “Con đi đi, đứa nhỏ ba mẹ trông.”

Tôi gật đầu, quay người đi trở lại.

Trong thang máy có mình tôi, tấm gương phản chiếu một gương mặt mệt mỏi.

Kiếp trước vào lúc này, tôi đang làm gì?

À, đúng rồi.

Tôi đang dọn .

khi họ mắng con gái xong, liền tiếp tục ăn uống, nói rôm rả.

Còn tôi một mình dọn dẹp tàn cuộc, dọn nửa bát sốt mè con lại, nhặt chiếc áo lông vũ bẩn của chồng rơi dưới đất, nhặt đôi đũa mẹ chồng đập xuống .

Không giúp.

Cũng không hỏi tôi có mệt không.

Cửa thang máy mở ra, tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào nhà.

Trong nhà khói thuốc mù mịt.

Chồng tôi lại châm một điếu, ngồi trên sofa, mặt xanh mét.

Mẹ chồng và chị chồng, em chồng chen chúc ngồi một bên, thấy tôi vào, đồng loạt nhìn về phía tôi.

“Đưa con đi rồi?” Mẹ chồng lên tiếng trước, “Đưa đi cũng tốt, người lớn nói chuyện sẽ tiện hơn.”

Tôi không đáp, thay dép ở cửa rồi đi tới ngồi xuống đối diện họ.

“Muốn nói gì thì nói đi.”

【2】

Chị chồng ho khẽ một tiếng rồi nói:“Tư Vũ, chúng ta nói thẳng nhé. Hôm việc em làm quả không đúng, Tết nhất mà lật , họ hàng nhìn vào sẽ nghĩ thế nào? mẹ trong lòng nghĩ thế nào?”

“Họ hàng nghĩ thế nào?” Tôi nhìn chị ta, “Họ nghĩ thế nào quan trọng, hay con gái tôi nghĩ thế nào quan trọng?”

“Không thể nói vậy…”

“Vậy phải nói thế nào?” Tôi cắt ngang, “Chị cả, tôi hỏi chị, năm trước con gái chị làm vỡ chiếc vòng ngọc của mẹ chồng chị, mẹ chồng chị nói nó câu, chị làm gì?”

mặt chị chồng cứng lại.

“Chị lập tức cãi nhau với mẹ chồng, kéo con gái đi, suốt một tháng không về nhà chồng. Sao vậy, con gái chị làm vỡ vòng là nó tủi thân, còn con gái tôi múc thêm một thìa sốt lại là không hiểu chuyện?”

7

“Sao mà giống nhau được?” Chị chồng sốt ruột, đầu nói không lựa lời, “ là mẹ chồng tôi, tôi có thể bà ấy nạt con gái tôi sao?”

“Đúng, chị không thể con gái chị bị nạt.” Tôi gật đầu, “Vậy tôi dựa vào đâu phải người khác nạt con gái tôi?”

Chị chồng nghẹn họng, không nói được nữa.

Em chồng thấy vậy, vội chen vào:“Chị dâu, cũng không thể nói thế. Trường hợp của chị tôi khác, mẹ chồng chị ấy đúng là quá đáng…”

“Cô im đi.” Tôi nhìn cô ta, hỏi, “Con gái cô năm bao nhiêu tuổi?”

Em chồng khựng lại: “Mười… mười tuổi…”

“Mười tuổi rồi, còn không biết dùng đũa, ăn cơm làm rơi đầy , cô chưa từng nói một câu. Mẹ chồng cô nói con câu, cô liền về nhà mẹ đẻ , nói mẹ chồng chê con gái cô. Sao vậy, con gái cô mới là vàng ngọc?”

Mặt em chồng đỏ bừng, muốn nói lại không nói được.

Mẹ chồng cuối không nhịn nổi nữa, lên tiếng:“Đủ rồi!”

“Trình Tư Vũ, hôm cô rốt cuộc muốn làm gì? Con trai tôi có chỗ nào có lỗi với cô? Nhà họ Quách có chỗ nào có lỗi với cô? Cô phải làm ầm lên như vậy sao?”

Tôi cũng dậy.

“Mẹ hỏi con nhà họ Quách có chỗ nào có lỗi với con? Vậy con hỏi mẹ, năm mẹ đối với cháu gái con thế nào?”

Mẹ chồng nghẹn lại.

“Năm Tiểu Hy sinh ra, mẹ đến thăm mấy ? Ba . Con trai chị chồng sinh ra, mẹ chăm cữ tròn một tháng. Con gái em chồng sinh ra, mẹ ba ngày bữa chạy sang nhà nó giúp trông con. Còn con? Mẹ con chăm cữ, mẹ con trông cháu.”

“Thì… thì chẳng phải sức khỏe mẹ không tốt sao…”

“Sức khỏe không tốt?” Tôi , “Nhà chị chồng có việc, mẹ chạy nhanh hơn hết. Nhà em chồng có việc, mẹ ngồi xe tiếng cũng phải đi. Đến nhà con thì mẹ lại có việc?”

Môi mẹ chồng run rẩy, không nói được lời nào.

Chồng tôi cuối cũng lên tiếng:“Trình Tư Vũ, đủ rồi! Mẹ tôi lớn tuổi rồi, em so đo mấy chuyện làm gì?”

“So đo?” Tôi quay sang anh ta, “Quách Trâu Văn, năm mẹ anh đối với Tiểu Hy thế nào, anh mù sao?”

“Mẹ tôi đối với nó thế nào? Mẹ tôi có đánh nó đâu, có mắng nó đâu…”

“Không đánh không mắng?” Tôi nhìn chằm chằm anh ta, “Mỗi bà ấy đến nhà, tiếng thở dài là thở cho nghe? Thấy Tiểu Hy là thở dài, chê nó vướng là thở dài. Tiểu Hy hỏi bà muốn ăn gì, bà nói tùy, làm xong lại bảo không hợp khẩu vị. Đúng là không đánh không mắng, gọi là bạo lực lạnh!”

8

Chồng tôi miệng.

“Còn anh.” Tôi bước lên một bước, “Anh suốt ngày nói tốt với con gái, tan làm về nhà là nằm dài trên sofa, Tiểu Hy muốn nói với anh một câu anh cũng mất kiên nhẫn.”

“Tôi là bận công việc…”

“Bận?” Tôi lạnh, “Anh đánh mạt chược thì không bận, đi câu cá thì không bận, uống rượu với anh em thì không bận. Con gái nói với anh một câu, anh lại không có thời gian?”

Chồng tôi quay mặt đi.

Chị chồng thấy vậy lại ra giảng hòa:“Tư Vũ, Trâu Văn đúng là có chỗ không đúng, em cũng không thể đổ hết lên đầu nó…”

“Tôi không đổ hết lên đầu anh ta.” Tôi nhìn chị ta, từng chữ từng chữ nói rõ ràng, “Tôi trách là trách tất cả các người.”

Chị chồng sững người.

“Hôm các người ngồi ở đây, miệng nói tôi lật là không đúng, nói tôi làm ầm lên quá đáng. các người có từng nghĩ, lúc Tiểu Hy múc thêm thìa sốt mè , các người định làm gì không?”

Không nói gì.

“Các người không nói, tôi nói thay. Các người định bốn người lớn liên thủ nạt nó, trách móc nó. Các người không thấy mình làm vậy là quá đáng sao?”

mặt mẹ chồng thay đổi liên tục, cuối nghẹn ra một câu:“Chúng tôi cũng là tốt cho nó…”

“Đừng nói với tôi cái gì mà tốt cho nó.” Tôi cắt ngang, “Nếu sự tốt cho nó, các người không một thìa sốt mè mà đối với nó như vậy.”

Phòng khách yên tĩnh đến cực điểm.

Chồng tôi “phụt” một tiếng bật dậy, dí mạnh đầu thuốc xuống dập tắt.

“Được, Trình Tư Vũ, cô giỏi lắm. Cô cái gì cũng đúng, chúng tôi cái gì cũng sai. Vậy cô muốn thế nào? Ly hôn?”

Tôi nhìn anh ta.

Trong anh ta có khiêu khích, có chắc chắn, có ý vị “cô dám ly hôn sao?”.

Tôi trực tiếp mở miệng:“Được.”

Anh ta sững lại.

“Cái gì?”

“Tôi nói được.” Tôi nhìn anh ta, “Ly thì ly.”

Biểu cảm của anh ta cứng đờ trên mặt.

Mẹ chồng bật dậy:“Trình Tư Vũ, cô nói nhăng nói cuội gì thế!”

Chị chồng cũng hoảng:“Tư Vũ, ly hôn không phải chuyện đùa đâu!”

Em chồng miệng, nhất thời không nói ra lời.

Tôi nhìn bộ dạng hoảng hốt của từng người họ, thấy có chút buồn .

“Sao vậy? Không phải các người luôn khuyên tôi đừng làm ầm lên sao? Tôi đây là nghe lời các người, không làm ầm nữa, trực tiếp ly hôn. Hơn nữa, vừa rồi các người cũng nghe rồi, ly hôn là Quách Trâu Văn nói trước.”

“Cô…” Mặt chồng tôi đỏ bừng, “Tôi thuận miệng nói thôi.”

“Thuận miệng nói?” Tôi nhìn anh ta, “ tôi coi là rồi.”

Mẹ chồng xông tới nắm tay tôi, giọng cũng đổi điệu:“Tư Vũ, mẹ biết sai rồi, mẹ không nên thở dài, mẹ này tuyệt đối không thở dài nữa, con đừng ly hôn…”

9

Tôi rút tay về.

“Mẹ, không phải chuyện thở dài hay không.”

Chị chồng cũng ghé lại:“Tư Vũ, này chúng tôi tuyệt đối không nói Tiểu Hy nữa, đấy, chị bảo đảm…”

Tôi nhìn chị ta.

“Chị bảo đảm? Chị lấy gì bảo đảm? Con trai chị múc ba thìa sốt chị còn không nhìn thấy, chị bảo đảm cái gì?”

Chị chồng nghẹn lời.

Chồng tôi , mặt đổi tới đổi lui, cuối nghẹn ra một câu:“Trình Tư Vũ, cô nghĩ kỹ đi. Ly hôn rồi cô làm sao? Tôi nói cho cô biết, tôi không cần con đâu. Đến lúc cô một mình nuôi, cô nuôi nổi không?”

Tôi .

“Quách Trâu Văn, năm kết hôn này anh đưa cho tôi bao nhiêu tiền? Mỗi tháng ba nghìn tiền sinh hoạt, trừ ăn mặc chi tiêu và tiền vay mua nhà, anh thấy còn lại bao nhiêu? Huống hồ tôi có công việc của mình, tôi kiếm không ít hơn anh bao nhiêu, sao lại nuôi không nổi?”

Anh ta miệng, một câu cũng không nói ra được.

“Còn nữa,” tôi tiếp tục, “căn nhà này, tiền đặt cọc là ba mẹ tôi bỏ ra. năm con cũng là mẹ tôi chăm lớn. Ly hôn rồi, thứ này anh đừng hòng nghĩ tới.”

mặt anh ta hoàn toàn thay đổi.

Mẹ chồng hoảng loạn:“Tư Vũ, con không thể như vậy, Trâu Văn nó đối với con…”

“Mẹ,” tôi nhìn bà, “con trai mẹ đối với con thế nào, trong lòng mẹ không rõ sao?”

miệng, không nói được.

Trong nhà lại rơi vào im lặng.

này im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng họ cuối cũng nhận thua.

đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Không động đậy.

Chuông lại vang thêm tiếng, chị chồng mới phản ứng, đi ra mở cửa.

Trước cửa là ba mẹ tôi.

Mẹ tôi vừa bước vào nhìn tôi, vành đỏ hoe.

Ba tôi bà, mặt cũng không dễ coi.

“Tư Vũ,” mẹ tôi đi tới, “vừa rồi lời các con nói, ba mẹ ở ngoài đều nghe thấy.”

Tôi sững lại.

Mẹ tôi kéo tay tôi, lòng tay ướt mồ hôi.

“Mẹ…”

“Tư Vũ,” mẹ tôi cắt lời tôi, giọng hơi run, “con sự nghĩ kỹ rồi?”

Tôi nhìn vào bà, gật đầu.

Vành mẹ tôi càng đỏ hơn.

miệng muốn nói gì , rồi lại nuốt xuống.

Ba tôi bước tới, bên cạnh tôi, nhìn chồng tôi.

“Quách Trâu Văn, tôi hỏi một câu.”

Chồng tôi khựng lại:“Ba, ba nói đi…”

năm này, rốt cuộc đối với Tư Vũ và Tiểu Hy thế nào?”

Chồng tôi miệng, không nói ra được.

không cần trả lời, tôi nhìn ra được.”

Ba tôi thở dài, “Mẹ vừa nói, ly hôn không phải chuyện đùa. tôi muốn hỏi , năm này đối với Tư Vũ thế nào, trong lòng không rõ sao?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương