Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Nhưng không vì sao.
Người luôn trả lời nhắn của tôi vòng vài giây như Hạ Bắc Chu, khi tôi gửi đầu tiên tối hôm đó… lại mãi không hồi âm.
Tôi đợi đến tận mười giờ, vẫn không thấy trả lời, bèn điện cho anh.
Đầu dây bên kia cứ đổ chuông rồi không ai bắt máy.
Tôi lại thử liên hệ trợ lý của anh.
Nhưng số trợ lý là số việc.
Giờ này cũng không ai .
Thực sự không liên lạc được với Hạ Bắc Chu, lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi lo lắng kỳ quái.
Nhưng tôi lại chẳng có cách nào khác.
Chỉ đành trằn trọc cả đêm, tự tạo cho mình một cặp quầng thâm đẹp.
Sáng hôm , tôi mới được nhắn từ trợ lý Hạ Bắc Chu.
【Xin lỗi cô , tối qua tôi quên sạc điện thoại việc, nên không thấy nhắn.】
【Về phần tổng Hạ, hình như tối qua tâm trạng không tốt, cũng không cho tôi liên hệ, nhưng theo tôi , xe của anh ấy đỗ ở nhà.】
【Cô tìm tổng Hạ có gấp sao?】
Tôi vội vàng trả lời.
【Không có gấp, anh có thể gửi tôi địa chỉ nhà anh ấy không?】
Đối phương lập tức gửi đến một địa chỉ.
Tôi mở bản đồ.
Rất gần chỗ tôi.
Không ngợi nhiều, tôi vội dậy rửa thay đồ, rồi bắt xe đến đó.
Nhà Hạ Bắc Chu là một căn biệt thự đơn lập, trông rất sang trọng.
Đang định bấm chuông ở cổng thì tôi phát hiện cổng… không khóa.
Hơi đẩy một cái là mở.
Tôi vừa nhắn cho Hạ Bắc Chu, vừa chậm rãi bước .
Vừa đến cửa, đã thấy bên vọng ra một đầy hận thiết kỳ cương.
“H bro, mày giỡn tao hả? Mày là Hạ Bắc Chu đấy!”
Ngay đó, là một khàn khàn, vỡ nát đầy tủi thân.
“Thì sao? Hạ Bắc Chu không phải con người chắc? Là người thì có xúc, là người thì bị tổn thương chứ…”
Tôi lập tức ra đó là của Hạ Bắc Chu.
Chỉ là so với mọi khi, lại nhiều thêm giác say khướt và… tim vỡ vụn.
Người kia bất lực.
“Cậu vừa gặp người ta đã đòi kết hôn, người ta chần chừ một chút không phải bình thường ?”
Hạ Bắc Chu gần như bật khóc phản bác.
“Nhưng cô ấy trước đây cứ suốt ngày nói muốn cưới cái tên Lục kia, sao đến lượt tôi lại không được?”
“Với lại nếu tôi không nhờ người gửi cái video tên họ Lục kia phát điên, cô ấy căn bản sẽ chẳng xem mắt tôi…”
“Cô ấy có khi chỉ muốn lợi dụng tôi để quên người khác. Nếu tôi không dùng cách kết hôn để giữ cô ấy, đâu một ngày cô ấy lại chạy mất… hôm qua cô ấy còn gặp hắn ta nữa…”
“Bro, bảy năm rồi, tôi phải nắm lấy cơ hội này chứ!”
Tôi chết lặng.
Hóa ra cái video ẩn danh kia là do Hạ Bắc Chu làm?
Người bạn kia im lặng một lúc lâu.
“Vậy nên cậu mới uống đến mức đêm năm chục cuộc không dậy nổi?”
“Cậu có một mình cậu vừa quét sạch cái tủ rượu nhà tôi không? Chỉ vì người ta chưa thông?”
Hạ Bắc Chu không nói, chỉ nấc lên như sắp khóc.
Người kia vừa tức vừa buồn cười.
“Này bro, tôi sự là lần đầu thấy cậu như vậy đấy.”
“ ràng chỉ cần cậu là chính mình, chẳng có cô gái nào không thích cậu cả, có không thích thì cũng chỉ là vấn đề gian!”
Hạ Bắc Chu uất ức.
“Vậy sao Tiểu Dư lại không thích tôi?”
Người kia nghiến răng.
“Tôi nói là vấn đề gian ! Đồ ngốc!”
Tôi trộm một lúc lâu cũng phải bật cười.
Kết quả vừa cười một cái, liền bị phát hiện.
“Ai ở ngoài đó?”
12
Người bước ra là một anh chàng cao ráo, đẹp trai.
Xem ra cũng là tử nhà hào môn nào đó.
Nhìn gương ấy, tôi âm thầm thán.
Đúng là trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp, tử chỉ kết bạn với tử.
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì anh ta đã ra tôi.
“Ê, trời ơi, cô là Dư phải không?”
“Cô đến tìm Hạ Bắc Chu ?”
Anh ta nói nhanh đến mức tôi phản ứng không kịp, chỉ đành gật đầu theo bản năng.
“Ờ… phải.”
Anh ta như tóm được cọng rơm cứu mạng.
“ ! Mau !”
“Cô không sáng nay nó hành tôi muốn chết luôn rồi…”
Anh ta vội vã kéo tôi nhà.
Vừa bước , cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững người.
Sàn nhà vương vãi đủ loại chai lọ.
Hạ Bắc Chu thì ngồi co một góc nhỏ, tóc rối bù, đôi mắt hoe mọng nước, áo sơ mi ướt loang, mấy nút trên ngực còn bị kéo bung, hờ hững treo trên người, để lộ bờ vai rắn chắc và cơ ngực cứng cáp.
Tôi nhìn đến mức đơ cả người.
Cậu tử liếc sang Hạ Bắc Chu rồi lại nhìn tôi, ánh mắt xoay một vòng.
“Ờ… hai người tự nói ha. Tôi ăn sáng, đói sắp chết rồi…”
Nói xong, mặc kệ tôi có muốn giữ lại hay không, anh ta lập tức bỏ chạy.
Chỉ còn lại tôi, lúng túng đứng đó, và Hạ Bắc Chu đang say lờ mờ, mắt nhìn tôi chằm chằm phòng khách rộng lớn.
Một lúc , tôi thử lên tiếng.
“Anh… anh ổn không vậy?”
Ánh mắt màng của Hạ Bắc Chu lập tức sáng lên một .
Anh chớp mắt khó .
“Tiểu Dư?”
“Là tiểu Dư sao?”
Bộ dạng hiện giờ của anh sự khiến người ta muốn yêu luôn tại chỗ, tôi dứt khoát bước tới ngồi xổm xuống cạnh anh.
“Là tôi, tôi đến tìm anh đây, Hạ Bắc Chu.”
Anh ngẩng lên, nhìn tôi từ đầu đến chân.
khi chắc chắn đúng là tôi, việc đầu tiên anh làm… là cúi đầu vuốt tóc, rồi cuống quýt kéo áo lại, cài nút sơ mi.
“Đến tìm tôi?”
“Có sao?”
Tôi chớp mắt với anh.
“Đến rủ anh kết hôn.”
“Được không?”
Động tác chỉnh áo của anh lập tức dừng lại.
Anh cau mày nhìn tôi một cái.
“Lại nằm nữa?”
đó thẳng thắn xoay người, ngả ra sàn, khoanh che mắt, thở dài dài.
“Thôi…”
Tôi đưa ra bóp má anh một cái.
“Không phải đâu.”
“Dậy Hạ Bắc Chu, mình kết hôn.”
Lông mày anh đang nhíu lại lập tức giãn chừng.
Tôi dùng thêm chút lực bóp nhẹ.
Hàng lông mày giãn hoàn toàn.
Anh bật dậy như cá chép bị chọc điện.
“Đau?”
Anh nhìn tôi trân trân, rồi nhéo mạnh mu bàn mình.
Lẩm bẩm.
“Không… không phải …”
Tôi cười với anh.
“Ừ, không phải .”
“Anh không muốn cưới tôi sao? Không mau sửa soạn còn chờ ?”
Hạ Bắc Chu ngơ ngác đến mức như bị đứng máy.
Anh ngoan ngoãn rửa , thay đồ, uống thuốc giải rượu.
Rồi ngồi đối diện tôi, mắt mở to, vẫn ngơ ngác.
“Sao chỉ một đêm em đã thông rồi?”
Tôi thở dài.
“Không phải có người yêu thầm tôi không chịu nói, làm tôi cứ tưởng anh muốn cưới tôi chỉ vì hợp, chứ không lòng… nên mới không dám gật đầu đấy.”
Hạ Bắc Chu sửng sốt.
“Tôi ?”
Tôi trừng mắt.
“Không lẽ còn ai?”
Tôi đem mẹ kể nói hết cho anh .
Cuối cùng anh thở dài thua.
“Ừ thì… đúng là cũng gần giống vậy…”
“Nhưng tôi tưởng mình biểu hiện rất là tôi thích em .”
Tôi chống nạnh.
“Ở góc nhìn của tôi thì chúng ta mới quen đó anh.”
“Dù có nhất kiến chung tình thì cũng phải có giai đoạn phát triển chứ? Anh vừa xuất hiện là tấn ào ạt rồi.”
Anh gãi mũi.
“Ừ… tôi không nhịn được.”
Rồi nhìn tôi, nhỏ hỏi dò.
“Vậy giờ… là… tiếng vọng cho tình đơn phương của tôi rồi phải không?”
Tôi một giây.
“Đương nhiên là có.”
“Nếu anh thổ lộ sớm hơn, tiếng vọng còn đến nhanh hơn.”
Hai đứa tôi mắt to trừng mắt nhỏ.
“Vậy… khi nào mình kết hôn?”
“Càng sớm càng tốt.”
13
Bước ra khỏi cục dân chính, tôi vẫn giác như nằm .
Giấy chứng kết hôn nhẹ bẫng.
Hạ Bắc Chu từ lúc tỉnh rượu xong vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, dù đôi tai cứ lên ràng.
Anh ho nhẹ.
“Cho dù em có bốc đồng nữa… nhưng giấy kết hôn rồi là không được hối hận đâu.”
Tôi giơ hai cuốn sổ lên lắc lắc.
“Lấy người như anh, ai muốn hối hận?”
“Tôi còn phải cất sổ kết hôn cho kỹ, kẻo ai đó lén lấy mất.”
Hạ Bắc Chu ràng muốn cười.
Nhưng lại cố nhịn.
Anh suy một chút.
“Vậy… tối nay chuyển đồ sang chỗ tôi nhé?”
Nói rồi, tự anh thấy hơi ngượng, đưa quẹt mũi.
“Nhà tôi an ninh tốt… không có trộm.”
Tôi bật cười.
“Được thôi.”
Tai anh lại .
Hai chúng tôi cứ đứng đó, nhìn nhau cả trăm lần.
Rồi tôi thử mở miệng.
“ đúng rồi, Hạ Bắc Chu…”
“ kết hôn của mình… tạm giữ bí mật được không?”
Anh lập tức như gặp đại họa.
“Tại sao?”
Tôi gãi đầu.
“ thì… kết hôn là để anh an tâm, nhưng tôi cũng cần gian thích ứng nữa.”
“Cho tôi một chút xíu gian quen với thân phận mới được không?”
Hạ Bắc Chu xong đoạn đầu đã mềm nhũn.
Đôi môi đang mím lại khẽ cong lên.
Nhưng anh vẫn còn tủi thân.
“Vậy… giữ bí mật bao lâu? Không được nói với ai hết hả?”
Tôi một chút.
“Hay là… một tháng nhé? một tháng, với ai cũng không nói. Được không?”
Hạ Bắc Chu mím môi, cúi đầu, âm thầm siết như đang tự thuyết phục chính mình.
Tôi kiên nhẫn đợi.
Hai phút trôi qua.
Anh sự tự thuyết phục được.
“…Được.”
Tôi nhìn khuôn còn vương chút ấm ức của anh, không nhịn được cười.
Ai đồn Hạ Bắc Chu lạnh lùng vô tình vậy?
ràng anh rất ngoan !
Tôi kiễng chân lên, xoa đầu anh.
“Giỏi quá, chồng.”
anh lập tức bừng.
“Em… em tôi cơ?”
Tôi chớp mắt.
“Chồng .”
anh càng hơn, cúi đầu trốn.
“Ờ…”
Tôi cố tình trêu.
“Thế chồng tôi là nào?”
Anh , đảo mắt nhìn quanh, rồi cúi sát tai tôi, mềm đến muốn hòa gió.
“Ừm… vợ.”
Hơi thở nóng rực quét qua vành tai tôi, tê tê ngứa ngứa.
Có chút dễ chịu.
“Không , lại lần nữa.”
Hạ Bắc Chu khẽ cười, cúi xuống cắn nhẹ tai tôi một chút.
“ không ?”
“Vợ.”
Đầu lưỡi ướt át chạm da khiến tôi giật nảy, né khỏi anh cả ba mươi phân.
Không quên trừng mắt.
Còn anh thì cười mắt cong cong.
“Vợ.”
“Đáng yêu quá.”
…
!