Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Buổi chiều, Hạ Bắc Chu gọi người đến giúp tôi nhà.
Một chiếc xe tải siêu to chạy đến đỗ ngay cổng khu cư, khí thế rầm rộ đến người ngang ngoái nhìn.
Mà xui cái là…
Hồi trước tôi u mê đến mua nhà cùng một khu với Lục An.
Thế nên anh ta cũng nhìn tôi đang nhà.
Vừa nhìn rõ cảnh tôi dọn , mặt anh ta lập tức đen như mực, đứng một trừng tôi cả nửa ngày, rồi kéo tôi sang một chỗ, giọng cực kỳ bực bội.
“ Dư, rốt cuộc em muốn làm trò gì nữa đây?”
Tôi giật tay khỏi anh ta.
“Tôi nhà, liên quan gì đến anh?”
Anh ta vò mạnh tóc.
“Được, giỏi lắm.”
tôi không thèm để ý, anh ta lại nghiến răng mở miệng.
“Tôi cho em không cần tăng ca nữa, được chưa?”
“Đừng làm ầm nữa, làm đến này chẳng còn vui gì đâu.”
Tôi mặc kệ anh ta, nhìn sang mấy chú bốc vác đang khiêng , giơ tay vẫy họ.
Một chú mang qua một hộp nhỏ đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy, rồi ngay lập tức nhét vào tay Lục An.
“Tôi không làm ầm gì cả. Đây là quà sinh nhật anh tặng trước kia. Giờ trả lại anh.”
“ giờ xem như không quen , được chứ?”
Sắc mặt Lục An hoàn toàn trầm .
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, như muốn nói gì , nhưng cuối cùng lại nuốt vào trong.
Tôi lồng ngực anh ta phập phồng cả buổi mà không nói được câu , đành xoay người tiếp tục kiểm nhà.
Ngay lúc tôi bước , phía sau mới vang lên tiếng anh ta nghiến răng.
“ Dư, rồi em sẽ hối hận.”
Nếu không vì tôi đã quyết định tạm giữ bí mật, sự tôi muốn quay lại nói một câu.
Tôi cưới người ta rồi.
Tôi hối hận cái gì được nữa?
Hạ Bắc Chu thuê đội nhà làm việc nhanh.
đạc của tôi lộn xộn đủ thứ, vậy mà họ mất một buổi chiều đã sắp xếp đâu vào .
Tôi sự dọn vào nhà của Hạ Bắc Chu rồi.
Mọi dùng trong nhà chia thành hai phần – một phần của anh, một phần của tôi.
Nhìn quần áo của tôi treo sát quần áo của anh, khoảng cách gần đến như chạm vào nhau, mặt tôi nóng bừng.
Dì giúp việc còn đem cả ngủ của hai chúng tôi để một ngăn…
Mà kết hôn rồi…
Hình như đúng là…nên như vậy nhỉ…
Tôi còn đang trong trạng thái “ óc bay ra khỏi cơ thể”, Hạ Bắc Chu đã về.
Anh phía sau ôm lấy tôi, vô cùng hài lòng ngắm căn phòng mới.
“Ừm, bây giờ trông giống nhà rồi.”
Tôi giữ lấy tay anh, nhất không trả lời.
Anh tinh ý nhận ra ngay.
“ thế, Tiểu Dư?”
“ mặt em đỏ vậy?”
Tôi vội che mặt, đóng mạnh cửa tủ áo.
“Nóng… nóng ấy.”
Ánh mắt Hạ Bắc Chu lóe lên như hiểu ra điều gì.
Anh cố tình trêu:
“Là ngại à, vợ?”
“Vì chúng ta dọn vào sống rồi hả?”
Tôi nhảy dựng lên bịt miệng anh.
“Anh đừng hỏi nữa!”
Anh thủng thỉnh hôn vào lòng bàn tay tôi, khóe môi nhướng nhẹ.
“Tiểu Dư mà dễ ngại như vậy… lúc ngủ làm giờ?”
Tôi cảm cả trán nóng rực.
Chắc đến chân tôi đang đỏ lừ.
Tôi cúi đẩy anh .
“Aaa! Anh đừng nói nữa!”
Nhưng vừa sơ suất một chút .
Không ngẩng nhìn đường, tôi đã bị Hạ Bắc Chu bế ngang người.
Một vòng trời đất xoay .
Tôi bị anh đặt giường.
Anh cúi người, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má tôi.
“Mới cưới mà không nói chuyện này… nói gì nữa, hả vợ?”
Tôi lập tức che mặt.
Hạ Bắc Chu giữ lấy cổ tay tôi, kéo , đặt bàn tay tôi lên bờ ngực rắn chắc của anh.
“Đừng che mắt.”
“Nhìn anh.”
“Anh cũng muốn nhìn em.”
Anh cúi , đặt lên môi tôi một nụ hôn chậm rãi, mềm và ấm.
Nụ hôn ấy khiến tim tôi run lên từng nhịp, cả người mềm nhũn.
“Hạ Bắc Chu…”
Anh khẽ chạm vào môi tôi lần nữa, giọng trầm thấp:
“Gọi anh là .”
“…”
“Ngoan lắm.”
“… tay anh đang làm gì vậy?”
Giọng anh thoáng cười, như đang cố nín trêu tôi.
“Tiểu Dư không ?”
Tôi khẽ rùng mình.
“T… …”
Không khí mơ hồ, ấm nóng, thân mật, như bao trọn lấy cả không gian quanh chúng tôi…
15
Thế là tôi và Hạ Bắc Chu dính nhau ở nhà suốt một khoảng gian… nói thẳng ra là chẳng xấu hổ nữa.
Anh ngày cũng tinh thần phơi phới.
Còn tôi ngày cũng nằm liệt trên giường.
Đang lăn lộn như một cái xác không hồn trên sofa, tôi chợt nhận được cuộc gọi của một em từng làm công ty.
là bé vào công ty cùng với tôi, vẫn luôn theo tôi làm việc.
ấy thẳng vào chủ đề.
“Chị Dư, không ngờ chị sự quyết tâm nghỉ việc luôn.”
Tôi yếu ớt trả lời.
“Ừ, nghỉ rồi.”
ấy thở dài một hơi.
“ được… ra mấy đứa tụi em nhớ chị. Nếu chị đã không định quay lại nữa, tụi em muốn mời chị một bữa, coi như chia tay.”
Tôi cũng không nghĩ ngợi gì.
“Được . Gửi gian và địa điểm cho chị là được.”
Nói xong mới sực nhớ ra.
“Ai sẽ vậy? Không có Lục An chứ?”
Nhắc tới Lục An, bé có chút ấp úng.
“Chị dù cũng là nhân viên trực thuộc tổng Lục… chuyện này không mời anh ấy khó lắm…”
“Nhưng tổng Lục bận lắm, chưa chắc đã tới…”
Có vẻ bé sợ tôi đổi ý không nữa.
Nhưng nghĩ kỹ lại, có Lục An ?
Với tôi bây giờ, anh ta là người xa lạ.
“Vậy cũng được.”
Tôi bình thản.
Ít nhất là tôi tưởng mình bình thản.
Nhưng…
Đến ngày hẹn ăn , Hạ Bắc Chu nói tối nay anh cũng có tiệc.
Sau hỏi tôi có muốn ra ngoài ăn không.
Tôi xấu hổ đến nói năng lúng túng.
“Em cũng ra ngoài… gặp vài người bạn cũ.”
“Bạn ?”
“Ờ… đồng nghiệp cũ , anh không quen đâu.”
“Không có ai anh quen à?”
“Không.”
Tôi phủ nhận dứt khoát.
Hạ Bắc Chu nhìn tôi lâu, sâu đến tim tôi thắt lại.
“Được.”
Anh xoay người bước ra cửa.
Tôi mình không nên giấu giếm.
Nhưng dù gì cũng là người mà tôi từng theo đuổi suốt nhiều năm.
Trong lòng mình mà nhắc đến người cũ… đúng là chẳng dễ chịu chút .
Vả lại, anh ta chắc gì đã đến.
là một bữa ăn, trôi qua nhanh !
Nhưng…
Tới nơi theo địa đồng nghiệp gửi, điều tiên tôi lại là xe của Hạ Bắc Chu.
Phản xạ tiên của tôi là…chạy.
Nhưng chiếc xe cứ như đang cố tình đợi tôi.
Kính xe hạ .
Lộ ra gương mặt của Hạ Bắc Chu.
Khoảnh khắc ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau, tôi …
Tôi xong đời rồi.
Giọng anh vang lên, lạnh lẽo đến gai người.
“Vợ.”
“Em cũng đến đây ăn với bạn à?”
Tôi lau cái giọt mồ hôi… không tồn tại trên trán mình.
“Ừm…”
Còn chưa nghĩ xong giải thích thế , Hạ Bắc Chu đã hướng mắt về phía cửa nhà hàng.
“‘Bạn đồng nghiệp’ mà em nói… chẳng lẽ là họ?”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh.
Không sai.
Chính là nhóm đồng nghiệp vừa tôi liền cuống cuồng đứng lên vẫy tay.
“Chị Dư, này! này!”
Tất cả có thể giải thích.
Nếu sau cùng phía sau họ… không là Lục An.
Giọng Hạ Bắc Chu vang lên nữa, đầy thất vọng đến tim tôi run lên.
“Tiểu Dư.”
“Tại giấu anh?”
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm.
“Không vậy đâu, à, để em giải thích…”
Nhưng Hạ Bắc Chu không chờ tôi giải thích như mọi khi.
Anh mở cửa xe kia bước .
Tôi nhìn bóng lưng cao lớn, sải bước xa dần, lòng muốn khóc.