Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

16

Điều chết người là…

Vừa ngồi xuống , tôi mới biết mình bị nghiệp lừa thảm.

hoàn toàn không phải tiệc chia dành tôi.

Mà là tiếp khách giữa công ty Lục Đình An Hạ Bắc Chu!

nghiệp bảo họ gạt tôi vì trong bản thầu lần trước gửi Hạ Bắc Chu vẫn còn để tên tôi.

Thêm vào , Lục Đình An cũng muốn tôi tới.

Nói rằng tôi từng mượn danh Hạ Bắc Chu để nói dối anh ta, tình huống này có thể mời thì phải mời.

Nên bọn họ mới nghĩ ra chiêu này.

Tôi cạn lời mức không còn muốn nổi nóng .

Tôi Hạ Bắc Chu ngồi ở đầu , xa nhất có thể, ai cũng không nhìn ai.

Tôi không dám nhìn.

Còn anh

người từ đầu chân đều toát ra mùi “khó ở”, “đừng lại gần”.

Xong rồi.

vốn đã khó giải thích giờ càng khó .

Tôi tuyệt vọng hoàn toàn.

Ngay lúc ra mình bị lừa, tôi thật sự có cảm muốn đập bước ra khỏi .

Nhất là khi Lục Đình An còn thỉnh thoảng liếc tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

Tôi biết anh ta lại hiểu lầm rồi.

có Hạ Bắc Chu ở , tôi có thì anh cũng chẳng theo tôi.

Cảm bất lực tràn lên, tôi liếc thấy chai rượu .

Một ý nghĩ lóe lên.

Hạ Bắc Chu vốn rất mềm lòng.

Dù anh tin lời tôi giải thích, chắc chắn anh vẫn giận vì tôi giấu từ đầu.

Hay là… tôi thử tỏ vẻ đáng thương xem sao.

Giữa bao ánh mắt.

Tôi rót đầy một .

Mọi người đều nhìn sang.

Hạ Bắc Chu, lần đầu trong tối nay, liếc tôi một cái.

Có tác dụng rồi!

Tôi phấn khởi, một hơi cạn sạch đầu tiên.

Rồi lén nhìn lại.

Thấy Hạ Bắc Chu cau mày.

Thật sự có tác dụng!

Rượu mạnh dội lên khiến đầu tôi choáng váng vài giây.

Tôi đỡ lại một lúc.

Rồi rót thêm .

nghiệp bên cạnh sốt ruột lên tiếng:

“Chị Thời Dư, còn khai tiệc mà chị uống vậy là không ổn đâu…”

Tôi mặc kệ.

Chờ cảm chóng mặt bớt , tôi lại nâng uống hết.

Bình thường tôi vốn không hề thích uống rượu.

Một mạch rượu mạnh…

Cảm ập tới còn nặng lúc nãy.

Khi mở mắt lại, tôi đã thấy mọi thứ đều nhòe thành .

Tôi nhìn Hạ Bắc Chu.

Anh cũng đang nhìn tôi.

Tôi cảm biểu cảm mặt anh phức tạp thế nào.

tôi nhìn không rõ.

Ý thức bắt đầu rối loạn.

Ngay lúc cảm ánh mắt anh sắp dời , tôi buột miệng gọi:

ơi…”

Căn phòng bỗng chốc im bặt.

Không còn một tiếng động.

Một nghiệp vốn rất hay gây bật trước:

“Haha, chị Thời Dư say quá rồi, muốn theo đuổi tổng giám đốc Lục điên luôn rồi!”

Mọi người bắt đầu lác đác theo.

Lục Đình An đen mặt nhìn tôi:

“Ngay cái miệng cũng không giữ nổi, còn uống cái gì?”

Tôi khựng lại.

Lúc này mới ra mình lỡ lời.

tôi còn kịp mở miệng…

im lặng như đá, Hạ Bắc Chu bỗng bật nhạt:

“Cô gọi tôi.”

“Anh kích động cái gì?”

Sự im lặng lần thứ ập xuống.

Nặng nề mức nghe tiếng rơi kim.

Biểu cảm mặt Lục Đình An như nứt ra từng chút một.

17

Hạ Bắc Chu kéo tôi rời khỏi .

Trước khi , anh nắm chặt tôi, nhìn thẳng vào Lục Đình An.

“Tôi đã kết hôn rồi.

Mấy người nào đừng tự đa tình , không?”

Không gọi tên.

nhắm thẳng một người.

Nghe nói lúc

Mặt Lục Đình An xanh tím luân phiên, nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

Mà tôi thì chẳng buồn bận tâm.

Vì còn có người đang chờ tôi về dỗ .

Trong phòng ngủ.

Tôi ngồi vắt người Hạ Bắc Chu.

Kể hết đầu đuôi mọi anh nghe.

“Lúc đầu em không nhắc tới Lục Đình An thật sự chỉ vì sợ anh suy nghĩ nhiều, à…”

“Trong lòng em anh ta chỉ là người xa lạ, em sợ anh để ý…”

Hạ Bắc Chu hừ một tiếng.

“Em giấu anh, anh mới để ý.”

Tôi dùng vẽ vòng tròn cơ ngực anh.

“Xin lỗi mà, em suy nghĩ không chu đáo, à…”

“Với lại mình cũng nhờ này mà công khai kết hôn rồi còn gì, xem như bù trừ nha?”

Hạ Bắc Chu vòng ôm eo tôi.

“Hôn anh một cái.”

Tôi ngoan ngoãn cúi xuống hôn.

Anh rất hưởng thụ.

Thấy sắc mặt anh có vẻ dịu lại, tôi tranh thủ hỏi:

“Vậy đã là tiếp khách của các anh, nghĩa là anh biết từ trước rồi?”

Anh nhắm mắt, lớn vuốt nhẹ sau lưng tôi.

“Ừ.”

“Vậy tại sao anh lại lời công ty Lục Đình An? Trước kia em còn ở thì anh bao giờ mà…”

Hạ Bắc Chu đáp rất thản nhiên:

“Hắn quấy rầy em, nên anh ghét hắn.”

“Muốn hắn khó chịu chút.”

“Khiến hắn tưởng sắp ký hợp , lúc phát hiện là hão huyền, không phải vui từ chối thẳng sao?”

Tôi chọc vào cơ ngực anh.

“Trước giờ sao em không phát hiện anh xấu tính vậy?”

Hạ Bắc Chu hé mắt .

“Còn nhiều cái xấu . Em muốn xem không?”

kịp phản ứng, anh đã lật người, đè tôi xuống dưới.

Môi cũng bị chặn lại.

“Ưm…”

ơi…”

“Ừ, nghe hay lắm đấy, vợ.”

“…?”

“Khoan đã!”

“Không khoan nổi.”

……

Lại rồi!

Tùy chỉnh
Danh sách chương