Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi đã c.hết vào cái ngày tôi sinh con cho Khương Quân Hách. khi vào phòng sinh, tôi gọi điện cho hắn:

“Quân Hách, anh có thể đến bệnh viện với em không?”

Hắn lạnh lùng đáp:

“Sinh có mỗi đứa con thôi mà làm quá ? Cô biết tôi đang đi công tác mà?”

Cúp điện thoại, nhìn thấy mấy tấm ảnh thân mật người phụ nữ kia gửi đến mà tôi chỉ có thể cười khổ.

Tôi được đẩy vào phòng sinh với trái tim vô rét buốt, và chỉ nửa tiếng sau tôi đã c.hết vì xuất huyết khi đang chuyển dạ.

Tôi vốn tưởng là dấu chấm hết cho cuộc đời ngu ngốc này của tôi ở tuổi đôi mươi, ông trời đã thương tình cho tôi sống lại vào mười năm .

Cho nên khi cậu học sinh giỏi Khương Quân Hách gửi cho tôi mẩu nhỏ vì đánh cược thua với lũ bạn, tôi liền vọt thẳng lên bục giảng:

“Thầy ơi, Khương Quân Hách quấy rối em!”

1

“Thưa thầy, Khương Quân Hách quấy rối em!”

Khi thầy chủ đang phát kết quả kiểm tra tiếng Anh giữa kỳ, tôi nói chạy lên bục giảng, tay cầm một mảnh nhỏ. Động thái này cùa tôi làm lớp được một trận cười.

Thầy chủ vỗ , đưa bài kiểm tra của tôi:

“Ngô Diệc Vi, em chỉ được 70 , em có thể dành nhiều thời gian cho việc học được không?“

"Còn nữa, lần không phải chính em là người gửi thư tình cho Khương Quân Hách rồi bị từ chối sao?"

“Là cậu ta quấy rối em?”

vạch tội không thương tiếc của thầy chủ khiến tôi đỏ mặt. Thì năm mười sáu mười bảy tuổi tôi đã dại khờ đến thế.

Tôi trùng sinh rồi, được tái sinh vào ngày Khương Quân Hách trả thư tình của tôi lần đầu tiên.

Kể từ ngày tôi tình cờ gặp Khương Quân Hách khi vào cấp ba, tôi chưa bao ngừng hắn. là khởi đầu cho hành trình theo đuổi hắn dài đằng đẵng mười năm của Ngô Diệc Vi tôi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đạt được tâm nguyện cưới hắn ta, rồi sau lại c.hết khi sinh con cho hắn.

Được làm lại một lần nữa, tôi định không nhìn đến hắn thêm một lần! Không đời nào!

" rõ ràng là thư của Khương Quân Hách. Nội dung , không tính là quấy rối sao?”

Tôi giận dữ hỏi, đưa cho thầy chủ xem những gì được viết trên tờ : [Từ trở đi, nếu cậu mặc váy ngắn đến mỗi ngày, tôi sẽ ý đến cậu thêm một chút]

Thầy chủ trợn với tôi, vung tay hất tờ trên tay tôi , đanh giọng cảnh cáo:

“Tôi sẽ mời cha mẹ em đến nói chuyện nếu em còn tiếp tục vu oan cho học sinh tiêu biểu của , và làm ảnh hưởng đến lớp học.”

Tôi suýt khóc oà lên.

Nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của thầy, tôi chỉ biết ấm ức buồn bã, quay trở chỗ ngồi của .

“Sự thật thế nào chứ? Không ai quan tâm đâu.”

Huân ở cuối ném một mảnh khăn phía tôi rồi thở dài.

Tôi có chút thắc mắc, đưa nhìn người bạn hiếm khi đến lớp này.

Huân cười nhạt, hếch đầu phía Khương Quân Hách đang bị một đám bạn lớp vây quanh:

“Cậu ta hiện đang là học sinh đứng đầu của , còn cậu thì là học sinh kém, nữa cậu còn luôn theo đuổi cậu ta suốt năm qua, đương nhiên là thầy giáo sẽ không tin cậu nói rồi.”

Tôi hướng theo ánh nhìn của Nguỵ Huân.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào Khương Quân Hách, mặc dù hắn ta cũng chỉ mặc đồng phục học sinh, lại được phủ thêm một lớp filter cho vẻ đẹp xuất sắc vốn có.

Kiếp tôi đã rất vui khi nhận được tờ hắn đưa, sau đó tôi quyết mặc váy ngắn đi học dù đang giữa mùa đông chỉ làm hắn vui lòng, sau này tôi mới biết đó chỉ là một trò đùa sau khi hắn thua một vụ cá cược. vì quá luỵ hắn, tôi nhắm làm ngơ mà bỏ qua.

“Tôi không còn cậu ta nữa, tôi cũng sẽ dùng học lực khiến thầy giáo tin vào tôi.”

Tôi thu hồi tầm , cầm lên bài kiểm tra, soát lại những câu sai.

Huân đi vòng tới chiếc mặt tôi,ngồi xuống rồi nhìn tôi chằm chằm. Cậu ấy nhìn tôi đến nỗi tôi thấy bực , khi tôi bắt đầu cau mày, cậu ấy nói:

“Cậu không phải đang cố gắng chống chế cho đỡ ngượng đấy chứ?”

Tôi phát vào đầu Nguỵ Huân một cái:

“Tin hay không thì tùy, cậu cũng đừng có ngồi đấy nhìn tôi nữa!”

2

Huân nhìn rõ được sự quyết tâm của tôi.

số của tôi bắt đầu tụt dốc từ cuối năm lớp mười, đến học kỳ đầu tiên của năm lớp mười một thì đã có thể dùng từ “thảm hại” miêu tả. Bây bắt đầu lại từ những kiến thức cơ bản , muốn cứu vớt lại được chắc cũng khiến tôi trầy mất ba lớp da. học vấn là cọng rơm cứu mạng duy của tôi lúc này. Và kiếp này luôn.

Tôi phải tự cứu lấy .

Tôi bắt đầu là người đến sớm , và là người nhà sau sau học.

khi đi ngủ, tôi lần lượt chép lại trọng tâm của từng môn, phân tích kỹ những chỗ tôi còn yếu, rồi làm đi làm lại đề thi thử nhiều lần.

Chồng vở ghi chú các câu sai của tôi ban đầu lên tới sáu tập, rồi dần cũng mỏng đi.

Sau nửa học kỳ, của tôi đã leo lên được top 30 của lớp.

Có điều, một lần nữa, vẫn là những chỉ trích từ các học khác hướng tôi.

"Có thể cậu ta đã gian lận cải thiện số, mà Khương Quân Hách cũng có cậu ta đâu.”

Mấy đứa con gái bên cạnh căng tin trò chuyện, trợn nhìn tôi. Đứa ở giữa đặt đũa xuống:

" Ngô Diệc Vi xinh tớ, phải không?”

Đứa lúc đầu nói tôi lên tiếng:

"Thầy chủ mắng cậu ta vì thế đó. Gu của Khương Quân Hách chắc chắn không phải kiểu bình hoa di động đâu!“

"Còn nữa, tớ thấy Ngô Diệc Vi bây lại quay sang Huân, cái tên lập dị suốt ngày chơi hoa chơi cỏ, nói chuyện với cây cối!“

“Gu thật là mặn chứ!”

Rồi bọn họ cười phá lên với nhau.

Tôi không thể nhịn được nữa, đứng dậy đập chiếc bát inox mà tôi đã ăn xong lên của họ.

“Mấy người vớ vẩn gì căng tin làm mất hết khẩu vị của người khác ? Nói tào lao không sợ tự cắn vào lưỡi à? Tôi nói cho mấy người biết, tôi không Khương Quân Hách, cũng không Nguỵ Huân, nghe đủ rõ chưa?”

Một số người số bọn họ hoảng hốt đến mức không nói được nào, cũng không dám nuốt thức ăn đang ăn miệng.

Tôi cầm bát lên, xoay người rời đi, đi được hai bước liền quay lại nói thêm:

"Còn nữa, Huân không phải kẻ lập dị, so với Khương Quân Hách kia còn tốt gấp trăm lần!”

Tôi quay lại lớp, nhìn thấy Nguỵ Huân, người đã mấy ngày không đi học, đang ngồi ở vị trí của tôi.

Khi tôi bước tới hiệu cậu ấy trả lại chỗ cho , đã đợi sẵn từ lâu, cậu ấy mở bình giữ nhiệt đựng đầy cháo bí đỏ và canh sườn heo mặt tôi:

“Xem ! Món sườn heo này có tác dụng thanh nhiệt, bổ huyết. Còn cháo đã có thêm một ít nguyên liệu có tác dụng bồi bổ sức khỏe."

“Tôi không nhận!”

Tôi ngồi vào chỗ của .

“Ai chọc cậu thế?”

Nguỵ Huân thấy tôi có gì đó không ổn,

“Cậu muốn ăn trái cây không?

"Hay là cậu muốn nghe tuyển tập truyện cười mới tôi sưu tập được?”

Cậu ấy nói, cầm lên một hộp việt quất đã được rửa sạch.

Tôi đành chịu thua sự nhiệt tình của cậu ta.

Ít cậu ấy sẽ không nhẫn tâm tôi c.hết một cách đáng thương đến thế khi sinh nở.

3

Hôm nay là ngày kết thúc học kỳ một của năm lớp mười hai. Tôi đã dùng hết mười hộp bút bi. Có hai vết chai cứng ở ngón giữa và ngón cái tay phải của tôi. số của tôi đã đạt đến top 10, và chỉ kém Khương Quân Hách – người đứng đầu lớp – 20 .

Thái độ của thầy chủ đối với tôi cũng quay ngoắt 180 độ. Thầy không còn coi tôi là bình hoa di động, cũng không mắng tôi cản trở học sinh đứng đầu nữa, mà thậm chí còn khuyến khích tôi tiếp xúc nhiều với Khương Quân Hách, nhằm giao lưu và học hỏi lẫn nhau.

Thầy còn tiến cử tôi cho cuộc hùng biện, với chính Khương Quân Hách, làm đại diện của toàn tham gia cuộc thi cấp thành phố.

tôi có cơ hội tiếp xúc nhiều với Khương Quân Hách sao?

Tôi chỉ cảm thấy vô khó chịu.

Suốt chặng đường đi thi, tôi tránh ở một với hắn, thậm chí không muốn nói chuyện với hắn.

Sau khi cuộc thi hùng biện kết thúc, trên đường trời lại đổ mưa to, xe đưa đón chúng tôi bị hỏng.

Tài xế yêu cầu mọi người xuống xe đợi ở khu vực an toàn, sau đó gọi điện cho công ty bảo hiểm và cứu hộ giao thông.

Tôi không mang theo ô nên phải đội cặp lên đầu tránh mưa.

Khương Quân Hách đứng sau lưng tôi từ bao , hắn giương chiếc ô nhỏ, ngân nga bài hát của Châu Kiệt Luân:

“Đẹp không phải là ngày mưa mà là mái hiên nơi ta có thể trú mưa em.”

Tôi nổi da gà, lùi lại hai bước, tránh né hắn ta, kể cho dù tôi có bị dính mưa.

Khương Quân Hách thấy thế, trầm giọng nói:

"Cậu đang chơi trò lạt mềm buộc chặt? Tôi rõ ràng chủ động cầm ô che cho cậu, cậu còn thái độ gì thế này?”

Tôi không còn nhớ nổi Khương Quân Hách ở tuổi này lại tự mãn đến , hoặc cũng có thể tại vì tôi đã quá hắn mà mù tai điếc?

"Ngô Diệc Vi, đừng quên, cậu từng theo đuổi tôi suốt năm!”

Thấy tôi không nói nào, hắn càng lấn tới. là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với hắn ở cự ly gần thế này kể từ khi tôi được tái sinh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương