Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đúng là hắn rất đẹp trai, cũng rất xuất sắc, có như hắn luôn biết lợi của mình, thành ra luôn nghĩ mọi người đều phải vây quanh hắn.
Nhận thức được điều này, làm tôi thực sự khó chịu. Với hắn. với chính mình ngày xưa.
Tôi gom hết cảm xúc lại, hít sâu một hơi, rồi trả lời:
"Có tôi đã thích cậu , bây giờ đã khác. Tôi không còn thích cậu . Tôi muốn tập trung học tập, rồi thi một tốt. Một mục tiêu của tôi là Đại học Bắc Kinh.”
Hắn sửng sốt một lúc rồi đột nhiên bật cười.
“Bắc Đại? Cậu đùa tôi sao?
“Là cậu đang giận dỗi tôi à?"
tôi không đáp lại, hắn lại tiếp tục, xuyên tiếng vẫn nghe được giọng điệu cố gắng nhịn cười của hắn:
“Tuy lúc đáp lại cậu đúng là tôi thua cá cược, tôi vẫn công nhận cậu mặc váy ngắn rất xinh xắn. Cậu có ngoại hình, cần cậu chịu làm búp bê ở cạnh tôi, tôi cũng có cho cậu chút mặt mũi.”
Kiếp hắn cũng nói điều như vậy về tôi, chẳng hạn như một bữa tiệc với bạn bè, hắn nói tôi là một bảo mẫu ngực bự, không có đầu óc. đám cưới, hắn nói tôi phù hợp với việc làm một bà nội trợ của gia đình, ở nhà chăm chồng, sinh ba đứa con,…
Lúc đó tôi cảm , tại sao lại không nhỉ.
Tôi luôn ngu ngơ cho hắn như vậy là đang khen mình, mãi đến lúc c.hết khi sinh, tôi mới nhận ra mình là một công cụ rẻ tiền, được hắn tận dụng tối đa.
May mắn thay, được quay trở lại, tôi lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo.
Khương Quân Hách luôn coi thường tôi, hắn nghĩ tôi là một bình hoa di động, vai trò tốt nhất chính là làm nền cho hắn.
tôi phải là chính mình, không môt ai lợi dụng .
Tôi ném chiếc đã ướt sũng của mình về hắn ta:
“Khương Quân Hách, cậu thật nực cười. Tôi kém cậu 20 điểm thôi! Tôi cố gắng phấn đấu vì tương lai của tôi! Cậu đừng có coi thường người khác."
“Trời đang to đấy, chiếc ô nhỏ này làm sao có che được độ mặt dày của cậu? Sao cậu không vứt ô đi, dùng nước mà tự soi lại xem mình nào."
Cơn này như thức tỉnh tôi—
Tôi phải biết theo đuổi thứ khác quan trọng hơn là tình yêu.
cứu hộ cuối cùng cũng đến, lúc chiếc đón chúng tôi được kéo đi , Nguỵ Huân đột nhiên xuất hiện.
Cậu ấy mang cho tôi một chiếc ô siêu lớn in hình bông hoa, cũng quấn người tôi bằng một chiếc khăn khô dài mỏng.
Nguỵ Huân liếc Khương Quân Hách đang ở sau tôi, rồi nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Sao cậu lại đến ? Cậu luôn mang theo thứ này à?”
Khoảnh khắc nhìn Ngụy Huân, trái tim treo lơ lửng của tôi như nhẹ nhõm hẳn, tôi liến thoắng hỏi cậu ấy đủ thứ , tôi cũng sợ việc cãi nhau thêm với Khương Quân Hách. Đúng hơn là tôi không muốn. Nếu tôi nhìn Khương Quân Hách thêm một lần , chắc chắn tôi sẽ không nhịn được. Tôi không muốn ảnh hưởng đến người quan tâm đến tôi.
"Cậu không phải là Doremon đấy chứ? Sao cậu mang nhiều đồ vây?”
Ngụy Huân bị tôi chọc cười:
“Cậu không sao chứ?”
“Mà cậu ướt hết rồi, sao có không sao được, may mà tôi đến vừa kịp lúc. Chúng ta đi chung về.”
4
Nguỵ Huân là một người đam mê cây cối, cậu ấy luôn mong muốn thi ngành nghiên cứu thực vật. Gia đình cậu ấy phản đối rất dữ dội, luôn gây sức ép bắt cậu ấy phải chuyển sang thi khoa học.
Hóa ra cậu ấy luôn trốn học ra ngoài nghiên cứu thu thập mẫu vật cùng phòng thí nghiệm của . Lúc này gặp tôi cũng tình huống như .
Nguỵ Huân đang ở bên vệ đường đợi tạnh, tiện quan sát một loài cây có tên là Phong Lan Thân Voi, rồi cậu ấy nhìn tôi đang trú đợi cứu hộ tới.
Tôi nhìn Nguỵ Huân, một cơn gió sau thổi , như cũng thổi tim tôi.
Nhìn lại, Nguỵ Huân thậm chí còn đẹp trai hơn cả Khương Quân Hách.
Tôi có chút ngơ ngẩn, tự hỏi tại sao tôi chưa bao giờ ý đến cậu ấy.
Lúc này Ngụy Huân một bông hoa nhỏ màu trắng lên mắt tôi.
“Hoa này vừa rụng, tên của nó là Tiểu Phi Yến, tặng cậu.”
Nguỵ Huân sắc mặt sáng ngời, như vừa nói, vừa kể , vừa khoe khoang với tôi.
Tôi chưa kịp cảm ơn thì cậu ấy đã nhẹ nhàng kéo góc áo tôi, nói đã đến.
Chà, nhìn xem, Nguỵ Huân quả thực tốt hơn Khương Quân Hách gấp trăm lần.
tuần, việc tôi bỏ lại Khương Quân Hách rồi cùng Nguỵ Huân quay lại nhanh chóng được lan truyền rộng rãi.
bạn gái luôn vây quanh Khương Quân Hách có đã thoải mái hơn với tôi khá nhiều. tôi cũng quên mất Nguỵ Huân cũng có người hâm mộ.
“Cậu là Ngô Diệc Vi à?”
Tôi bị chặn lại một ngõ cụt trên đường đi học về. Dẫn đầu là một gái có khuôn mặt xinh xắn với mái tóc ngắn, kính gọng trắng dày cộp trên mũi cũng không che giấu được xinh xắn kia. Tôi nhận ra gái buộc tóc đuôi ngựa sau là bạn cùng lớp khoa học mà tôi hay gặp trên sân .
tôi không nói gì, bọn họ có càng tức giận hơn:
“Tốt nhất cậu nên tránh xa Ngụy Huân.”
gái sau nói thêm:
"Mà kể cả cậu có chút xinh đẹp đi, cũng làm sao có bằng hoa khôi Tần Tần của chúng ta được?"
Sau đó họ ra một con dao sắc, khua khoắng loạn xị mặt tôi.
Tôi phì cười.
Họ ở ám ảnh tranh giành tình cảm khi đã đang là năm cuối cấp sao?
Mà nghĩ lại, kiếp tôi cũng mù quáng như . Chẳng là tôi không uy hiếp một ai như này thôi.
Được làm lại lần này, việc duy nhất tôi tập trung là kỳ thi tuyển sinh đại học. khác tôi không hề quan tâm.
Thời điểm này, kiến thức quan trọng hơn ngoại hình, tôi sẽ không lơ là tương lai của mình .
Tôi cũng sẽ biết tự bảo vệ mình thời điểm cần thiết.
Vừa cúi nhặt hòn đá trên mặt đất, tôi vừa giải thích giữa tôi Ngụy Huân hoàn toàn không có gì cả. họ vẫn có muốn tấn công tôi.
“Các cậu muốn làm gì?”
Ngay khi tôi đang nghĩ có lẽ hôm nay mình phải đánh nhau với mấy đứa này thì một giọng nói vang lên từ sau.
“Từ Tần?”
gái xinh xắn lập tức thu dao lại, sau đó ngượng ngùng:
"Hôm nay mẹ tớ làm món gan ngỗng kiểu Pháp, cậu nhà tớ ăn tối nhé?”
“Tôi tự có đồ ăn cho mình."
"Tôi rất xấu hổ khi cậu quấy rối bạn cùng lớp của tôi. Nếu cậu vẫn còn không đủ tỉnh táo, có muốn cùng đến đồn cảnh sát không?”
Ngụy Huân lạnh nhạt nói, cùng lúc đi hòn đá tôi đang nắm chặt tay ném nó ra xa.
Hai bạn kia nghe xong không dám lên tiếng .
Nguỵ Huân cầm sách trên vai tôi, sau đó nắm góc áo tôi, dẫn tôi ra khỏi ngõ.
5
"Đều là lỗi của tôi, cho nên Từ Tần mới chặn cậu như vậy.”
Ngụy Huân vừa xách tôi, vừa chậm rãi đi cùng tôi về bến buýt, nói với giọng điệu đầy tội lỗi.
Cậu ấy vẫn đang lo lắng cho tôi.
Tôi quay lại muốn nói với Nguỵ Huân không cần bận tâm, lại mặt không vui gì của Khương Quân Hách dưới biển báo dừng buýt sau.
không phải là đường về nhà hắn. Hắn là đang đợi tôi sao?
Kỳ lạ thật, có điều bây giờ lòng tôi không còn chút gợn sóng nào .
“Cậu không cần phải nhận trách nhiệm vì sai lầm của người khác. Chưa kể nếu hôm nay cậu không đến kịp thì lúc này có tôi đã ở bệnh viện hoặc đồn cảnh sát rồi. Cảm ơn cậu.”
Tôi ngắt lời Ngụy Huân, cũng tay lại sách của mình,
"Tôi phải về nhà rồi. Tôi còn chưa làm xong bộ đề cương.”
“ tôi cậu về!”
“ tôi cậu về!"
Ngụy Huân Khương Quân Hách đồng thanh lên tiếng.
"Ngô Diệc Vi, lúc nãy thầy chủ nhiệm trao đổi về thư tiến cử học sinh xuất sắc của nhà , vì cậu không có mặt, nên thầy giáo bảo tôi đến phổ biến tình hình cho cậu biết.”
Vừa nói Khương Quân Hách vừa tiến tới muốn giật sách của tôi,
"Vừa rồi có người bắt nạt cậu sao? phòng ngừa xấu lại xảy ra, tôi cậu về.”
Tôi trợn mắt nhìn hắn, tay ôm chặt sách của mình:
“Tôi cũng là người mà cậu bắt nạt suốt cả năm vừa đấy. Tại sao tôi lại bị cậu bắt nạt? Vì tôi đã ngu ngốc mà dành thời gian sức lực của mình cho người hoàn toàn không xứng đáng!"
“Cậu nhìn lại xem cậu như nào mà còn đi đánh giá người ta tốt hay xấu gì ở ?"
“Sau cùng, tôi không muốn ở gần cậu . Sau này cậu nhớ giữ khoảng cách với tôi. Không phải mới ngày thi hùng biện, cậu còn cười nhạo việc tôi muốn Bắc Đại sao, vậy mà hôm nay lại còn đến nói với tôi về thư tiến cử. Thật nực cười!"
"Về đó, ngày mai tôi sẽ tự mình đi nói với thầy giáo. Cậu đừng can thiệp của tôi .”
Nghe một tràng lời tôi nói, sắc mặt Khương Quân Hách hết trắng bệch lại chuyển sang đỏ bừng.
Nguỵ Huân ở một phá lên cười.
Có lẽ vì giải toả được tâm trạng bấy lâu, nghe cậu ấy cười, tôi cũng bị ảnh hưởng bởi nụ cười ấy, cũng bắt đầu cười theo.
Khương Quân Hách như càng tức giận hơn, cay đắng rời đi, vừa quay đi vừa chửi bới:
“Vật hợp theo loài, người cũng một lũ giống nhau, hai bọn cậu chính là một đám rác rưởi.”