Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Tôi nhận lấy bó hoa trắng, nhớ đến tiên cậu ấy đặt hoa lên mắt tôi, cũng là một bông hoa màu trắng:

"Tôi sẽ làm được. Tôi cũng sẽ đợi cậu ở đại học vào năm sau.”

11

có kết quả thi đại học, mẹ tôi mừng đến phát khóc, nói rằng mẹ chưa bao giờ nghĩ rằng tôi có thể đạt được như vậy.

Tôi đạt số cao hơn 100 so với bảng của tỉnh năm ngoái, cũng nhiều hơn Khương Quân Hách 58 .

Nhờ kết quả này, việc đăng ký vào Khoa Luật của Đại học Bắc Kinh không là vấn đề.

Nhưng tôi nghĩ có thể Khương Quân Hách cũng sẽ nộp đơn vào Bắc Đại, nên tôi đã đăng ký vào khoa Luật của Đại học Hạ Môn.

Tôi muốn tránh xa hắn ta.

Đại học Hạ Môn là ngôi , cũng là ngôi tôi và Nguỵ Huân bàn bạc và hẹn nhau cùng vào.

Đúng như tôi dự đoán, chỉ vài sau khi nhận được thông báo nhập học, Khương Quân Hách được nhận vào Bắc Đại.

Hắn rõ ràng muốn nộp vào Thanh Hoa hơn, nhưng vì “có-người" muốn vào Bắc Đại nên hắn mới chuyển Bắc Đại. Lúc biết tôi vào Đại học Hạ Môn, hắn có vẻ rất chán nản.

Có điều, phản ứng của hắn ta đã động chạm ba nhóm người.

Một là nhóm người không đỗ được vào các , họ gọi hắn ta là kẻ điệu bộ hợm hĩnh.

Nhóm thứ là từ Đại học Bắc Kinh:

"Không muốn đến thì đừng đến. Cậu cho rằng Bắc Đại chúng tôi không thể tồn tại nếu không có cậu à? Thái độ ?”

Nhóm thứ ba lại cũng là từ Đại học Thanh Hoa:

“Đại học Thanh Hoa chúng tôi cũng có tiêu chuẩn riêng. Vào được Bắc Đại cũng không phải nhất định sẽ vào được Thanh Hoa. Cậu nghĩ cậu là ai?”

Ha! Con đường phía trước có vẻ không hề thuận lợi với hắn ta.

Kiếp trước tôi cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Kiếp này lượt hắn.

Tiệc mừng vào đại học của tôi được bố mẹ tổ chức hoành tráng tại khách sạn đắt tiền nhất thành phố.

Tôi gửi lời mời tất giáo viên và các cùng lớp, ngoại trừ Khương Quân Hách.

Thầy nhiệm năm trước nói tôi là bình hoa di động, lúc này đã say khướt, nói với mẹ tôi:

"Tôi chỉ muốn nói, Ngô Diệc Vi thật tuyệt vời. Tôi đã rất bi quan thời con bé học lớp mười.".

"Tôi đã sai, Ngô Diệc Vi thuộc top thành phố trong kỳ thi, đứng thủ khoa ngôi nó đăng ký vào."

“Này, tôi là giáo viên nhiệm, tôi được lợi đấy. Tiền thưởng của tôi lên vạn tệ. là bí mật. Vị phụ huynh này, xin đừng nói cho ai biết."

"Khi lĩnh thưởng, tôi sẽ đãi gia đình mình!"

Mẹ tôi ha hả, nói sao có thể để giáo viên nhiệm phải tốn tiền, sau sẽ mời riêng thầy một bữa.

Sau bữa tiệc, Ngụy Huân cùng tôi tiễn từng người ra .

Chúng tôi sánh bước nhau, ánh trăng trải bóng chúng tôi thật dài.

Cậu ấy đã nói lời chúc mừng tôi nhiều , đồng thời cũng kể cho tôi nghe một số chi tiết việc cậu ấy đã đâm dơn kiện bố mình như thế nào, cậu ấy dừng lại:

"Ngô Diệc Vi, tôi…"

Tôi dừng lại, nhìn phía cậu ấy.

Nguỵ Huân quay lại nhìn tôi:

“Tôi thích Diệc Vi.”

Đôi mắt của cậu ấy rất sáng, dường như có một ngôi sao ở trong.

Tôi mỉm , hơi cúi đáp lời:

"Tôi cũng vậy, tôi cũng thích Nguỵ Huân.”

Bắt khi nào?

Khi cậu ấy đặt bông hoa lên mắt tôi. Khi cậu ấy đưa chiếc ô hoa lớn cùng khăn quàng cổ. Khi cậu ấy cho tôi món sườn heo cùng cháo bí . Khi cậu ấy ngăn Từ Tần tấn công tôi. Khi cậu ấy dành cho tôi hương thảo an thần.

"Mặc dù tôi lớn lên trong một gia đình không đầy đủ”,

Nguỵ Huân động đề cập đến cách mà người khác nói khi buôn cậu ấy,

“Tôi coi như không có gia đình cạnh. Tôi cũng không theo học tài . Có thể tôi không có điều kiện như người khác, nhưng tôi sẽ dành cho cậu tất tôi có. Mong cậu…”

Tôi giơ tay bịt miệng cậu ấy lại.

Nguỵ Huân nhân cơ hội này nắm lấy tay tôi.

“Gia đình không phải là thứ chúng ta có thể tự mình quyết định. Cũng không phải cứ phải học tài thì mới có tương lai rộng mở."

"Nghiên cứu sinh học cũng rất đặc biệt. Dù sau này có thể cậu không dễ dàng đạt được thành tựu , nhưng có thể tự chữa lành vết thương và hoàn thiện bản mình đã là một điều rất ."

“Chúng ta không nên nghi ngờ bản , cũng không nên phủ nhận mình.”

Tôi nói rõ ràng từng chữ một.

Nguỵ Huân như có chút sững sờ:

"Trước cậu cũng đã từng nói điều như thế này .”

"Có sao?”

“Có .”

12

Một năm sau, Nguỵ Huân được nhận vào Đại học Hạ Môn, ngành thực vật học.

Cuối tuần, tôi cùng anh đi công viên giải trí, ra bờ biển tắm nắng.

Trên bãi biển, tôi uống nước dừa ngắm nhóm trai xinh gái đẹp đang livestream phía đằng xa.

Nguỵ Huân chỉ mặc một chiếc quần đùi, được họ phát hiện, kênh hỏi anh có phải đến từ khoa thể thao không, cũng hỏi anh có muốn tham gia livestream để họ có thể khoe cơ bụng 8 múi săn chắc này.

Ngụy Huân ngập ngừng nói:

“Không tham gia, tôi phải chiều gái, không có thời gian để phân tâm.”

Tôi đứng cạnh bật , nhớ lại sự bối rối của anh khi có người tỏ tình lúc anh mới vào .

"Ngụy thiếu gia lại được chú ý , sao chúng ta không thử xem, biết đâu anh lại có nhiều fan thì sao?”

Tôi trêu chọc anh ấy.

Ngụy Huân mỉm , giúp tôi bổ quả dừa tôi uống hết nước.

“Em là ý ? Anh không quan tâm. Anh chỉ biết anh là fanboy, cũng là trai nhỏ của Ngô tiểu thư.”

Tôi đấm vào cơ ngực anh ấy, dường như săn chắc hơn trước thì phải.

Tối nay phải test lại mới được. Ực!

Mỗi khi trải giây phút vui vẻ này, tôi lại cảm thấy như tất chỉ là một giấc mơ, sợ rằng tôi sẽ chợt tỉnh dậy, sẽ nhận ra cuộc đời tôi chẳng có , nhận ra tôi vẫn ở kiếp trước.

đã là thứ tôi vào đại học, nhưng này rất khác so với kiếp trước.

Ngôi mới, năng lực tôi tự mình phấn đấu và đạt được, cuộc sống tôi mong muốn, và một người trai thực sự với tôi.

Thay vì phải khổ sở chạy đi chạy lại giữa thành phố cách xa nhau hàng ngàn dặm, chỉ để nhìn thấy một kẻ không hề coi trọng mình.

Đang là kỳ nghỉ hè. Tôi và Ngụy Huân cùng nhà.

Anh rủ tôi cùng đến nghĩa trang thăm mẹ anh.

Tôi mặc một chiếc váy đen, tay cầm một bó hoa cúc trắng, im lặng đứng sau lưng Ngụy Huân.

Anh chuẩn bị 999 bông hồng tặng mẹ, anh nói điều mẹ thích nhất là mày mò trồng hoa hồng .

Anh kể:

“Trước khi mẹ đời, mẹ đã nói với anh rằng nếu mẹ không nữa, mẹ sẽ biến thành bông hồng để đồng hành cùng anh. Nếu anh nhớ mẹ, chỉ cần nói với hoa hồng , mẹ sẽ có thể nghe thấy anh.”

Sau khi mẹ đời, cậu bé Nguỵ Huân luôn cầm trên tay bông hoa hồng , nói với hoa hàng .

Một nọ, cậu bị cùng lớp trêu trọc và bắt nạt vì thói quen nói với hoa của mình. Trên đường nhà, cậu bé mua một bông hồng khác, ngồi trên vệ đường, khóc lẩm bẩm một mình.

Một cô bé đi ngang , ngồi cạnh cậu và nói:

“Hoa hồng yêu, đừng giận, đừng phủ nhận, cũng đừng nghi ngờ bản . Đừng hỏi tại sao mình không phải là hoa hướng dương. Đừng ngừng dũng cảm.”

Mà tôi lại là cô gái đó.

Vào tiên khi Nguỵ Huân chuyển đến lớp chúng tôi, anh đã nhận ra tôi ngay lập tức.

Tôi dần dần tìm lại được ký ức đã rất rất lâu này.

Lúc đó tôi mới 8 tuổi, rất thích đọc thơ, mỗi tôi đều học thêm một số bài thơ mới.

Một , tôi cùng mẹ đi mua sắm, khi mẹ đang mải mua kem cho tôi, tôi nhìn thấy một cậu bé đang khóc vệ đường, cậu bé hỏi bông hồng tại sao người khác lại gọi cậu bé là đứa kỳ quặc.

Tôi đến ngồi cạnh cậu ấy, đưa cho cậu ấy cây kem trên tay. Sau đó tôi đọc thơ cho cậu nghe, cuối cùng nói thêm:

“Cậu không hề kỳ quặc.”

Tôi nhà, xem lại tập thơ đã ố vàng của mình, nhìn thấy bài thơ trong cuốn sổ nhỏ màu :

[Hoa hồng yêu.

Đừng giận, Đừng phủ nhận, Cũng đừng nghi ngờ bản .

Đừng tự hỏi tại sao mình không phải là hoa hướng dương.

Đừng ngừng dũng cảm.]

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương