Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

7.

Lén ăn đồ ăn ngoài bị phạt chạy 10 vòng.

Nhưng huấn luyện Tiểu Vương tốt bụng miễn cho tôi một nửa, không ngờ tôi nói xấu giáo quan chính lại bị người bắt.

Trốn 10 vòng là chuyện không .

Có lẽ đây chính là số phận rồi.

Huấn luyện Tiểu Vương cũng bị phạt chống đẩy hít đất 500 cái.

Tiêu Lâm tự mình dõi tôi chạy vòng.

Vu Hoàn khóc sướt mướt, đúng là con nhỏ không có ý chí.

Tâm tôi như tro tàn, cố gắng chống cự.

Nói là chạy nhưng thật ra đi .

Tiêu Lâm không ép tôi, người điều binh khiển tướng như anh hiểu rõ nhất là đạo lý không chèn ép người khác đến đường cùng.

Anh thấy tôi đã chó cùng rứt giậu muốn nghỉ học.

Năm vòng lúc nãy đã muốn mạng tôi rồi, năm vòng này tôi có lòng nhưng cũng không dư sức chạy. Tôi không ngừng thở dốc, dáng vẻ gì đó cũng không còn.

Tiêu Lâm ở sau lưng tôi lại rất bình tĩnh.

Không nhanh không chậm, hơi thở không đổi, thậm chí còn có tâm trạng phê bình tư chạy bộ của tôi không đúng.

“Nhóc mập.” Anh nói: “Áp lực học lớp mười hai lắm sao?”

Tôi mệt như chó chết trôi, nói không ra hơi, nghiến răng nói: “Liên quan gì đến anh?”

“Anh điểm thi của em rồi, khoa học tự nhiên vẫn kém nhất.”

Anh hỏi tôi: “Lúc thi đại học căng thẳng lắm sao?”

Tôi cắm đầu đi không đáp .

Tiêu Lâm nhận ra sự chống của tôi, anh không nói gì thêm.

Tôi và Vu Hoàn chạy như lăn ra đất, như osin nai lưng ra cày mười mẫu đất cho địa chủ, mà Tiêu Lâm ở phía sau lại nhàn nhã đi .

Thật ra tuổi của anh cũng không , tôi năm tuổi.

Nhưng những khó khăn gian khổ những năm nay đã in sâu vào xương cốt anh, khiến anh sắc bén nhiều, không còn dáng vẻ trẻ tuổi nóng tính.

Tôi và anh như người của hai giới khác nhau.

Thời gian chạy năm vòng không dài, nhưng có Tiêu Lâm ở đây, tôi và Vu Hoàn không tiện nói thêm gì, đành phải bực bội im lặng cắm đầu cắm cổ chạy.

Cuối cùng tôi cũng vượt qua thử thách, được phóng thích.

Người phía sau còn chưa nói tôi được đi, Vu Hoàn còn đứng ngốc ở kia thì tôi đã nhanh chân chuẩn bị chuồn đi.

Tôi kĩ rồi.

Tối nay về kí túc nhất định phải xin viện trợ ở bên ngoài.

Quân tử không đứng dưới tường sập, mỹ nữ không sống chung với đàn ông chó được.

Thấy tôi chuẩn bị rời đi, Tiêu Lâm đột nhiên nói: “Lần này anh về anh lại hỏi chuyện cưới xin.”

này thành công khiến tôi dừng bước.

Vu Hoàn mệt không còn sức cũng đột nhiên có tinh thần.

Tôi rất quật cường: “Đó là chuyện của anh, đâu có liên quan gì đến em?”

Tiêu Lâm từ từ nói: “Lúc trước em nói người đó phải xinh em anh mới có nói chuyện.”

Có lẽ vì dẫn đội xuất hành anh mặc đồ việt dã rằn ri làm nổi bật lên dáng người cao oai hùng.

Người này có khí mạnh mẽ nhưng giọng nói lại trầm thấp, thái độ cũng dịu dàng tạo tương phản rất : “Cho anh muốn xin thị từ em, có nới lỏng hạn chế không?”

“Chuyện đó không liên quan đến em!”

Tôi cứng miệng, mặt lại đỏ bừng: “Anh yêu ai làm gì thì làm đi!”

Vu Hoàn lập trở điên cuồng: “Em! Ngực em Gia Gia! Em…” Tôi bịt miệng cô ấy lại rồi lôi đi.

Mặt tôi đỏ đến mang tai, vừa đi vừa quay đầu dọa nạt: “Em không quan tâm! Anh cũng đừng quản em!”

“Những chuyện đó, em, em đã quên rồi!”

Chạy xong thì trời cũng đã lờ mờ tối.

Hoàng hôn buông xuống, ánh đèn lờ mờ từ đèn đường cạnh sân chạy chiếu xuống.

Tôi nổi giận đùng đùng kéo Vu Hoàn ú ớ nói linh tinh rời đi.

Tiêu Lâm đứng yên tại chỗ, ánh nhìn bóng lưng của tôi không nhúc nhích.

“Con nhóc này nhanh thật, thành thiếu nữ xinh đẹp rồi.”

Huấn luyện Vương khó khăn chống đẩy xong, xoa cánh tay nhe răng trợn cảm thán: “ là đại học, chắc em ấy được nhiều người đuổi lắm, đội Tiêu có em rể rồi!”

Ánh đội Tiêu lạnh đi: “Cô ấy không phải em gái tôi!”

Vương Ngôn vẫn không ý thức được nguy hiểm lại gần, cười hì hì nói tiếp: “Em cũng là một trong số đó, anh em… ơi!”

“A!”

Tiêu Lâm hai ba động tác đã quật ngã phương, anh lưu loát thu tay lại.

“Trong lúc huấn luyện, nếu như cậu dám xảy ra chuyện gì vi phạm kỷ luật với .” Giáo chính Tiêu cảnh cáo: “Tôi sẽ lấy mạng cậu.”

Vương Ngôn ngã trên đất không nhẹ: “ này anh cũng phải nói cho mình nghe chứ! …Rốt cuộc là ai vừa nghe Gia Gia ở đây đã xin chuyển về hả?”

“Lúc về em nhất định sẽ đi khiếu nại anh lợi dụng chức quyền…”

Đội Tiêu nhanh chóng nói: “Tôi không có.”

“???”

tôi đã đính hôn rồi, là mối quan hệ hợp tình hợp lý.” Đội Tiêu lập chứng minh sự trong sạch của mình: “Không vi phạm kỉ luật.”

Vương Ngôn bị chặn ngang.

“Cái gì mà hợp tình hợp lý?” Vương Ngôn không tim không phổi, nhanh mồm nhanh miệng nói: “Anh nhìn người như muốn phát triển một mối quan hệ nào đó với anh không?”

“Đội Tiêu, hay là anh nhường cho em đi, người gọi em là anh Ngôn…”

Ánh Tiêu Lâm lạnh như băng, lại một lần nữa nhìn kĩ cấp dưới kiêm chiến hữu kiêm tình địch mới của mình.

“Cái gì, dựa vào cậu sao?”

8.

Tập huấn nửa khép kín nhưng không thu điện thoại.

Vừa về kí túc tôi đã giận bấm số điện thoại của bố.

Nhưng lão Lý đúng là cáo già.

Điện thoại vừa kết nối, vừa nghe tôi giận “Bố! Sao bố…” là lão Lý đã nhanh chóng cúp điện thoại.

Tôi suýt thì bị chọc ngất xỉu.

Con nhóc Vu Hoàn da mặt dày còn lằng nha lằng nhằng mò đến giường tôi thăm dò: “Gia Gia, anh của cậu thật đẹp trai nha…”

Tôi buột miệng: “Đó không phải anh mình!”

“Cậu thôi đi!” Vu Hoàn cười hì hì nói rồi cảm thán: “Anh cậu với cậu thật tốt, anh mình rất đáng ghét!”

Thật tốt?

Tôi hỏi cô ấy: “Cậu quên vừa rồi ai mới phải chạy mười vòng sao?”

Vừa nhắc đến chuyện này Vu Hoàn đã sụp đổ: “Gia Gia, chân mình đau quá, làm sao ?”

“Mình nói cho cậu này, bố của Lỵ Lỵ lớp bên cạnh là bác sĩ, ông ấy làm giấy chứng nhận cho cô ấy, cô ấy không cần tham gia huấn luyện quân sự.” Cô ấy ủ rũ mặt mày tôi không khác chút nào: “Sao bố mình không phải bác sĩ chứ?”

Đây là điều tôi chưa từng đến.

Thấy tôi ngẩn người, Vu Hoàn đẩy tôi một cái.

đi tắm thôi.” Cô ấy nhắc tôi: “Lát nữa không có nước nóng đâu.”

Tôi hỏi lại cô ấy: “ cần có giấy chứng nhận chuẩn đoán bệnh của bác sĩ là không cần học quân sự sao?”

Vu Hoàn: “Đúng vậy, sao ?”

này khiến suy của tôi bắt đầu rục rịch.

Dù sao tôi cũng không muốn ở cùng một chỗ với Tiêu Lâm, học quân sự nửa tháng, mới ngày thứ ba, anh vừa đến đã bắt tôi chạy 10 vòng, như này ai mà chịu nổi?

đến đây, ánh tôi hiện lên sự hung dữ.

Nơi nào có áp bách nơi đó có phản kháng!

Bố tôi đã giả chết thì chắc chắn sẽ không quản tôi, tôi tự cứu mình thôi!

9.

Trường học bỏ rất nhiều tiền, hiệu cũng cực kì cố gắng.

Huấn luyện quân sự đều là sĩ quan phục vụ trong quân đội.

Khóa huấn luyện cũng rất khác, có huấn luyện dã ngoại, tồn nơi hoang dã, hai bên kháng với nhau.

Tiêu Lâm từ lính đặc chủng chuyển về thành phố làm giáo quan, là giáo quan chính dẫn đội.

Trước kia khi nhập ngũ, anh cầm d.ao không cho anh đi.

công việc này lại là anh cầm d.ao ép anh đến.

Nhà họ Tiêu có hai đứa con, Tiêu thật sự Lý Gia Gia như con gái của mình.

Không nói quá chút nào, thậm chí bà ấy còn muốn đổi con với nhà lão Lý.

Hai đứa con trai ba năm năm không đường nhà ai muốn thì lấy đi, Lý Gia Gia nhà người trời mưa còn chạy vào trong, đói còn về nhà ăn cơm.

đi, ngoan với đáng yêu bao nhiêu chứ?

Lý Gia Gia vào đại học phải học quân sự, anh nghe xong đã đau lòng khóc không bao lần, vừa quay đầu đã ép con trai đến chỗ này, còn nói anh phải nhường nhịn Lý Gia Gia chút.

Trước khi đến đây Tiêu Lâm cũng không nhiều.

Cô gái trong trí nhớ anh đúng là vừa mềm mại vừa yếu ớt.

Đóa hoa được chăm sóc trong nhà hai mươi năm không dầm mưa dãi nắng đúng là cần được chăm sóc kĩ càng.

Nhưng điều khiến đội Tiêu ngàn lần không ngờ chính là…

Ngày quân sự tiếp , Lý Gia Gia chạy.

10.

Bố tôi là một người đàn ông có chính kiến.

Khi nghe tôi than thở khóc lóc cầu xin đủ kiểu, ông do dự mềm lòng một lát nhưng cuối cùng vẫn không đồng ý cho tôi trốn quân sự.

Lý do là “Lý Gia Gia con mập lên rồi, giảm béo một chút cũng tốt”.

Tôi: “?” Đây là người nói sao?

Tự bố nghe thử đi, thật sự sao?

Thấy không trông chờ gì vào bố ruột, tôi cắn răng, gọi cho một người khác.

phương nhận máy rất nhanh, giọng nói lười biếng vang lên: “Ừm?”

“Anh trai.” Tôi ăn nói khép nép, vô cùng nịnh nọt: “Bố có ở nhà không?”

“Bố?”

phương nghe xong từ này thì bật cười: “Lý Gia Gia, cậu định gả đến nhà tôi thật đấy à? Gọi thân thiết như này không phải lừa đảo thì cũng là có việc cần nhờ vả!”

Tôi: “Nghe cậu nói kìa, miệng chó không nhả được…”

“Hửm?”

Tôi: “…Đúng là hay lẽ phải, mình sẽ nhanh chóng lấy thân báo đáp, tối nay mình đến nhà cậu bá vương ngạnh thượng cung (1).”

(1) “bá vương” những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” tạm hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh cung nỏ”; mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian” [aka “rape”]; mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, cổ nhân vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” đặng thay cho hai từ “cưỡng gian”.

“Bớt nói láo đi cho tôi nhờ.” phương ung dung nói: “Rốt cuộc là nào?”

Tôi khẩn trương xoa tay.

“Hứa Nguyên .” Tôi cười ha ha: “Cầu bật hack!”

Hứa Nguyên chính là bạn cùng bàn thi được 655 điểm của tôi.

Quan hệ của tôi rất đặc biệt, không bình thường.

Muốn hỏi vì sao không bình thường à, tôi người là bạn cùng bàn, người lại muốn làm bố tôi.

Ngày trước tôi trốn học đi net, Hứa Nguyên mang bố tôi tìm đến tận nơi, bố tôi còn chưa ra tay mà cậu ấy đã đánh tôi kêu trời than đất rồi.

Bố tôi còn chưa giận cậu ấy đã giận đến tím cả mặt.

Hứa Nguyên đến sùi cả bọt mép, vừa đánh vừa gào thét: “Cậu cmn dám trốn học à! Chính cậu có xứng đáng với tôi không hả! Lý Gia Gia, cậu không muốn học thì cậu nói thẳng ra, tôi đây trực tiếp tiễn cậu đi thỉnh kinh! Miễn cho cậu sau này chịu khổ!”

“Cậu cmn còn dám nữa không? Cậu còn dám không?”

Cậu ấy ra tay đánh cho trời đất trong tôi cũng trở nghiêng ngả.

Bố tôi ở bên cạnh trợn há mồm, ông chủ quán net mang t.huốc lá đến, hai người ngồi tôi bị đánh, sau đó lại nhìn tôi bị kéo như bao tải về trường đi học tiếp.

Thật ra nắm đấm của bạn cùng bàn tôi rất có tác dụng.

Năm tôi học lớp mười, có cộng cả sáu môn lại cũng chưa được 200 điểm.

Không ngờ thi đại học lại được 433 điểm.

Nói từng bước tiến bộ là không đủ, phải nói là nghịch thiên cải mệnh mới đúng.

Mà Hứa Nguyên , cứ như vậy ngậm đắng nuốt cay quản lí thành tích của tôi, chặt nát đường tình duyên của tôi, vứt truyện của tôi, cưỡng chế làm bố tôi.

Thấy sự sống còn của mình bị đe dọa cấp độ đỏ trong kì quân sự, bố ruột không trông cậy vào được.

Bố hoang ngồi cùng bàn của tôi cứ như vậy mà xuất hiện.

Tùy chỉnh
Danh sách chương