Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

6.

ra mà nói thì khoảng gian đó cũng không dài.

Từ khi trở , tôi và Tiêu Lâm đã không gặp năm.

Tiêu Lâm là anh trai hàng xóm nhà tôi, lớn hơn bốn năm tuổi.

Từ nhỏ tích của anh đã rất tốt, cuộc sống cứ vậy một đường thẳng băng.

nào cũng là một hạt phi công tốt.

Đáng tiếc nhà anh đã có truyền thống từ , từ đời ông nội đã cầm súng lên chiến đấu, cho nên khi thi đại học đã trực tiếp chọn trường đội.

Mẹ anh là vợ nhân, bà đã chịu đủ gian khổ khi làm vợ một nhân, hơn năm nay bố anh chuyển nghề nhà, vợ chồng hòa thuận gia đình vui .

Nhưng vừa quay lại đã thấy con trai mình làm nhân.

Tinh thần mẹ Tiêu sụp.

cũng , mắng cũng mắng, nhưng Tiêu Lâm lại quyết tâm nhập ngũ, ai khuyên cũng không được.

Lúc anh đi, mẹ anh cầm dép lê anh, tôi lại ôm chân anh như koala giữ anh lại, vừa khóc vừa làm loạn cũng không ngăn cản được bước chân của anh.

Chuyến anh đi đầu cũng không quay lại.

Tôi và Tiêu Lâm quen chắc được hơn 20 năm rồi.

Vừa là hứa hôn trong bụng mẹ, vừa là thanh mai trúc mã.

ra kia anh rất thương tôi, xem tôi như em gái ruột của mình.

Từ nhỏ có cái ngon anh đều cho tôi.

Mà tôi mắc lỗi phải ăn thì chỉ cần hu hu khóc lớn là anh sẽ đứng ra nhận lỗi thay.

Anh che chở tôi, lần nào người lớn trong nhà cũng cười ha ha nói: “Tiêu Lâm, con không thể bảo vệ vợ không đúng sai như vậy được!”

Cấp tôi gặp đại ca trường học, cũng là anh đứng ra bảo vệ tôi, cho tên đại ca kia răng rụng đầy miệng.

Lúc đó cũng là điểm trái tim thiếu nữ nở rộ, khó tránh chuyện rung động lớn.

Lúc đó Tiêu Lâm cũng chưa chó như bây giờ.

Thiếu nhà bên cạnh cao lớn đẹp trai, chỉ là ăn nói không khéo, khó có khi cho người khác sắc tốt.

Nhưng anh lại dịu dàng như vậy.

lòng thương tôi như .

Lúc nhà chúng tôi ngay sát bên .

Tôi luôn chạy đến nhà họ ăn tối, làm bài tập.

Một cái bàn học người chen chúc, tất cả đề khó đều trở nên đơn giản dưới ngòi bút của Tiêu Lâm.

Tiêu Lâm lúc nào cũng như người lớn, mà tôi lại như một đứa bé vậy.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, tôi cười hì hì mở cặp anh tiền trả tiền ăn, đó lại thư bạn học nữ viết cho anh.

Tiêu Lâm không cho tôi nghịch, anh nắm tay tôi tôi yên lặng làm bài tập.

Tôi không nghe lời, chân trần chạy lên giường anh không cho anh bắt được, còn muốn mở thư ra lớn tiếng đọc lời tâm của thiếu nữ.

Cuối cùng khi đó Tiêu Lâm không giữ được sự bình tĩnh như bình thường.

thiếu chưa đủ trầm ổn, cũng xuất hiện sự ngại ngùng hốt hoảng hiếm thấy.

Nhưng khi đó anh đã rất cao, sải bước vượt qua đầu giường dễ dàng túm được tôi.

Anh giữ tôi, tôi cười bí mật nói với anh, một thứ hệt từ trong túi ra.

“Đây là thư người khác viết cho em.”

Tôi vô cùng đắc ý anh: “Em chưa từng nằm ngoài top 3 trong cuộc bình chọn nữ sinh xinh đẹp của trường đâu đó!”

Tôi mở thư của mình ra như hiến vật quý, vô cùng kiêu ngạo mà đón nhận sự yêu thích và ca ngợi của người khác.

Khi đó…

Tiêu Lâm chỉ tôi nhíu mày.

Anh không nhịn được nữa, cầm thư đọc một lượt.

đó sắc vô cùng khó coi, không chút do dự xé thư ném vào thùng rác.

“Không được.”

Thiếu Tiêu Lâm túc cảnh cáo tôi: “Em phải học giỏi, tích ban đầu vẫn kém, nếu như phân tâm vào những chuyện không quan trọng thì càng khó chọn trường đại học.”

Tôi cảm thấy không phục.

Khi đó tuổi còn nhỏ, nghĩ còn chưa trưởng , tôi chỉ cảm thấy không công bằng.

Dựa vào đâu mà Tiêu Lâm anh có thể ngày ngày được nhiều bạn học nữ theo đuổi còn tôi lại không thể?

Tiêu Lâm quá hiểu tính tôi.

Cho nên anh nói: “Nếu như họ ưu tú hơn anh thì anh cho phép em nghĩ một chút.”

Đúng vậy.

Khi đó Tiêu Lâm chính là con nhà người ta trong mắt tất cả người khác.

tích của anh tốt, thể dục thể thao tốt, nghĩ rõ ràng, tính cách lại lễ phép.

Tôi móng tay mình lén lút sơn trộm trong giờ nghỉ giải lao, trong lòng âm thầm tính toán.

Đúng là như vậy.

Tôi và Tiêu Lâm đã quen nhiều năm như vậy, nếu người yêu của tôi không bằng anh thì mất đến mức nào chứ?

Cho nên tôi cũng chỉ có thể đầu hàng: “Vậy được.”

“Vậy anh cũng phải như vậy.” Tôi túc nói với anh: “Những nữ sinh kia phải xinh hơn em thì em cho phép anh nói chuyện với các cô ấy!”

Tiêu Lâm đã lần nữa mở bài tập của tôi ra chữa tiếp: “Được.”

Tôi dừng lại, có chút không yên tâm: “Em rất đẹp đó, anh thề đi!”

Đầu anh cũng không ngẩng lên: “Anh thề.”

Nghe vậy, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng, vui ngồi xuống sát bên cạnh anh.

Khi đó tuổi tôi còn nhỏ, đối với cảm nam nữ cứ tỉnh tỉnh mê mê, một chút cũng không .

Nhưng tôi anh Lâm Tiêu của tôi rất tốt.

Tiêu Lâm rất ưu tú, phán đoán của anh chưa bao giờ sai, cho nên lời anh nói đều đúng.

Đáng tiếc tất cả thanh mai trúc mã đều là một đôi oan gia vui , ai cũng không tránh khỏi sự chán ghét lẫn đến mức độ đời cũng không muốn gặp lại.

Ngày đó tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình nói Tiêu Lâm là người chó cũng không thèm.

Chuyện bắt đầu từ khi Tiêu Lâm thi đại học.

Anh học trường đội, hơn nữa vì quá xuất sắc mà được chiêu mộ nhập ngũ, từ đó khoảng cách của chúng tôi cứ xa dần.

Lúc ngày nào chúng tôi cũng gặp rất nhiều lần.

một khoảng gian dài chúng tôi cũng không thể gặp đến một lần.

Tôi còn nhỏ, phát dục cũng nhanh.

Mỗi một lần Tiêu Lâm gặp tôi đều sẽ có cảm giác lạ lẫm, đó cảm thấy mất tự nhiên.

Nhưng tôi không .

Lần nào tôi cũng như ngày , vô cùng vui mà lao đến ôm anh.

Khi đó Tiêu Lâm đã mất đi sự ngây thơ mặc bộ trang chỉnh, thiếu nữ cứ vậy lao vào lòng anh, tay chân anh lóng ngóng đến mức không đâu cho đúng.

Anh cũng không thể như ngày ngồi chen chúc với tôi bàn học.

Thậm chí mỗi lần tôi ôm cánh tay anh nũng nịu, cả người Tiêu Lâm sẽ đều như bị sét , liên tục tránh xa tôi.

Nhưng anh vẫn thương tôi như vậy.

Chỉ cần tôi giả vờ tỏ uất ức, bắt đầu rớm nước mắt là anh sẽ lại nghe lời.

Mỗi lần anh nhà đều ở cùng tôi một lúc rất lâu quay .

Nhưng mỗi một lần chúng tôi vừa trở nên thân thuộc thì kì nghỉ của anh lại kết thúc, anh lại đi.

Mỗi một lần gặp Tiêu Lâm đều trở nên to lớn hơn.

Chúng tôi không anh đã trải qua những , nhưng những vất vả khó khăn kia đều lưu lại ở cơ thể anh, khiến anh trở nên kiên nghị trầm ổn, trầm mặc ít nói, như một cây cổ thụ mọc lên giữa sa mạc vô danh của tổ quốc, như một thanh kiếm chỉ hướng đất trời.

Nhưng khi anh phía tôi, anh vẫn là anh Tiêu Lâm của tôi.

Nhưng vô hình vẫn có điều đó thay đổi.

Tôi cảm nhận được rất rõ ràng.

Có một số chuyện từ từ nảy mầm, cho dù kiềm chế như nào cũng như cây mọc ngày xuân vậy, không thể dập tắt được.

Nếu thuở thiếu không gặp qua người nào lại dấu ấn sâu đậm thì cả cuộc đời phía sẽ đều là một màu ảm đạm.

Tiêu Lâm chính là người như vậy.

Người như anh ấy, nếu như bạn gặp anh của thiếu, bạn sẽ cũng như tôi, sẽ không giữ lại cho mình mà bất chấp yêu anh.

Trái tim thiếu nữ vốn là thứ khó lường nhất trên giới .

yêu chớm nở, đỏ tim nóng, chỉ thấy anh thôi cũng đã vô cùng vui .

gian anh nghỉ quá ít, khoảng cách giữa chúng tôi lại rất xa.

Phải cách rất rất lâu tôi có thể được gặp anh một lần.

Tiêu Lâm sự rất thương tôi.

Qua nhiều năm bên , tôi đã hòa vào cuộc sống và vận mệnh của anh, biến điều quen thuộc của anh.

Anh nhớ tôi.

Nhưng bộ đội đặc chủng quản lý rất ngặt, ở sa mạc không có chút tín hiệu nào, tin tức được giữ vô cùng , anh chỉ có thể viết thư cho tôi.

Cho dù anh có ở đâu, dù có mệt mỏi nào anh cũng sẽ khêu đèn lúc nửa đêm, túc ngồi viết thư gửi nhà.

Anh sẽ hỏi gần đây tôi như nào, hỏi tích của tôi, hỏi gần đây tôi có gặp khó khăn không.

Nhiều năm như anh đều như vậy.

Thiếu rời nhà đi xa ngàn dặm, trải qua mọi nguy hiểm cũng không sợ, cuối cùng một người đàn ông trưởng đầu đội trời chân đạp đất.

Nhưng cho dù mạnh mẽ đến đâu thì cũng có sự dịu dàng giấu kín.

Chiến hữu thấy anh nâng bút viết thư thì trêu: “Tiêu Lâm có một cô vợ nhỏ nuôi từ bé!”

Lúc đầu Tiêu Lâm nghe xong chỉ cảm thấy vô cùng tức giận.

Thậm chí anh còn tức giận đến mức không khống chế nổi bản thân mà một trận với đồng đội, giận đến mức không còn sự bình tĩnh của ngày thường.

Trong doanh buồn tẻ lại không được giao lưu với bên ngoài, Tiêu Lâm lại là người nổi tiếng cục đá di động không cảm xúc, chuyện có thể khiến anh mất bình tĩnh cũng chỉ có chuyện .

Dường như tôi là khuyết điểm duy nhất của con người không tì vết .

Cho nên dưới sự trêu chọc của mọi người, Tiêu Lâm không còn ý, bắt đầu bật chế độ phật hệ.

ra trong lòng anh chưa từng có nghĩ đó.

Nhân tài như anh sao có thể có nghĩ khác lạ với cô bé mình đã chăm sóc từ nhỏ được?

Nhưng anh không ngờ cô bé mình chăm sóc từ nhỏ lại có nghĩ xấu với anh, đúng là gan to bằng trời.

Đó là mối đầu tiên của tôi, một mối đơn phương và rất dài.

Kết quả cũng vô cùng thảm hại, liên đới đến tận bây giờ.

Tiêu Lâm là thanh mai trúc mã hơn năm tuổi của tôi.

Từ khi còn nhỏ tôi đã có nghĩ xấu với anh.

Năm lớp mười tôi vì anh mà nhớ nhung ngày đêm.

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện hôm nay chúng tôi sẽ gặp lại , hơn nữa anh còn là giáo quan của tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương