Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
19.
Một năm .
Tôi trải qua một cuộc sóng gió gia đình vỡ.
hôm đó cũng như một bình thường.
Tôi học trở về nhà thì thấy bố mẹ đang đối diện nhau tại sopha phòng khách.
họ là quyển sổ chứng nhận ly hôn.
Đúng.
Họ ly hôn.
Hơn nữa không ai nói tôi, cứ như vậy thẳng tay làm.
Tôi ngây người.
“ người đang đùa con sao?”
Tôi cầm quyển sổ chứng nhận màu xanh bằng da, mở tới mở lui .
Tay tôi run rẩy, giọng cũng run theo: “Chuyện này không đùa được đâu!”
Nhưng bố mẹ tôi dùng nét nói cho tôi biết họ không nói đùa.
là sự thật.
Họ ly hôn.
Nguyên nhân là tình cảm vỡ.
Bố tôi có bạch nguyệt quang, mẹ tôi khó vượt qua được chuyện này, hơn nữa họ phát hiện trái tim đối phương không còn hướng về nhau, không chịu nổi nữa nên nhanh chóng ly hôn.
Buổi tối hôm đó, bố tôi xách vali đi.
Cho dù tôi có gào khóc giãy dụa ầm ĩ như thế .
Ông ấy cũng không quay đầu lại.
Mẹ tôi không nói lời .
ấy chỉ đắm chìm vào trong vòng xoáy công việc.
Bắt đầu liều lĩnh làm một người phụ nữ mạnh mẽ.
Khi đó, mỗi đi học, mỗi giây mỗi phút tôi mơ rằng sau khi học về nhà phát hiện mọi thứ như bình thường.
Nhưng không phải như vậy.
Sau khi học, thứ tôi phải đối chính là nồi lạnh và căn phòng trống rỗng.
Người lớn bọn họ giống như đứa trẻ đang giận dỗi nhau.
Không ai chịu bỏ qua cho ai.
Cũng không có ai quan tâm đến tôi.
Bọn họ rơi vào vòng xoáy bất hạnh, không còn sức lực quản tôi.
Tôi chỉ là kỉ niệm cho cuộc tình thất bại này của họ.
Thứ duy nhất họ cho tôi là tiền.
Không ai quản, ngay cơm nóng tôi cũng không ăn.
Một tháng sau đó một mình tôi ăn mì tôm trong căn nhà trống rỗng.
Sau khi thử hết toàn bộ các loại mì tôm trên thị trường, cuối cùng tôi cũng không sống như vậy được nữa.
Tôi bắt đầu ra ngoài ăn cơm bụi.
Cũng không biết vì sao mà ăn một bữa cơm bên ngoài xong tôi bị viêm dạ dày nhập viện.
Trong bệnh viện, người khác là một nhà ba người, còn tôi chỉ có một mình cầm bình nước chạy qua chạy lại.
Lúc tôi yếu ớt trên đất ôm bồn cầu trong nhà vệ sinh, tôi cảm thấy mình không làm được nữa , tôi có sẽ cứ như vậy mà chết đi mất.
Quán tính ỷ lại trong một thời gian dài khiến tôi tìm đến người nhất định sẽ quản mình theo bản năng.
Tiêu Lâm.
Từ đến lớn là như vậy.
Cho dù gặp chuyện, thiếu tiền, bài không biết làm hay đồ không mua được, chỉ cần tìm anh, anh nhất định sẽ giải quyết giúp tôi.
Khi đó tôi quá ốm yếu, giọng nói cũng vô cùng yếu ớt.
Gọi cho đối phương nhưng không có ai nghe máy.
Tôi chỉ có lại tin nhắn chờ cho anh.
Tôi bên cạnh bồn cầu, toàn thân rét run, âm thanh run rẩy suy yếu.
Tôi khóc nói: “Anh A Lâm, bố mẹ em ly hôn, không còn ai cần em nữa , anh mau đến cứu em đi!”
Không có ai trả lời.
Tôi chỉ có cầm điện thoại tuyệt vọng chờ đợi.
Trong lòng tôi tin tưởng anh một cách mù quáng như vậy.
Đó chính là Tiêu Lâm đấy.
Một giây sau anh sẽ đến cứu tôi.
Giống như .
20.
Bác sĩ đến còn nhanh hơn Tiêu Lâm.
Tôi sốt cao, ngất xỉu ngã trong nhà vệ sinh bệnh viện.
Cuối cùng bệnh viện cũng liên lạc được cho bố mẹ tôi.
Bố tôi lập tức hoảng hốt chạy đến.
Mẹ tôi đi công tác ở thành phố khác, ấy lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng không quay về trong đêm được.
Bố tôi mang cháo vào cho tôi.
Thấy tôi tháng ăn mì tôm gầy đến mức này, ông ấy vô cùng tức giận.
“Mẹ con đúng thật là… Một khi không đúng ý ấy là cái gì ấy cũng không thèm quan tâm!”
“Ngay con cũng vậy!”
Tôi uống cháo trắng.
Nước mắt rơi xuống bát cháo.
“Vậy còn bố? Bố cũng đâu có ý đến con.”
Tôi nói: “ người có nghĩ đến con không?”
“Sau này bố tìm người mới, mẹ cũng có người khác, còn con thì sao? Con mãi mãi cũng không có nhà!”
Tôi gào khóc nói: “Con cũng không cần phải tiếp tục yêu cầu người. người lừa đảo!”
Bố tôi bị thái độ của tôi chọc giận.
Nhưng ông ấy cũng áy náy, ông ấy biết ông ấy có lỗi tôi.
Ông ấy xuống cạnh bệnh, nói gì đó lại thôi, thái độ cũng mềm xuống: “…Đợi mẹ con về bố sẽ nói chuyện ấy.”
Tôi vừa đau lòng vừa bướng bỉnh.
Tôi chui vào trong chăn, bọc kín lấy bản thân mình, không ông ấy.
tôi như vậy, bố tôi im lặng bên một lúc lâu, sau đó đi.
Đúng vậy.
đi.
Khi đó tôi nằm trên khóc thút thít.
điện thoại không có thông báo , trong lòng tôi xuất hiện một suy nghĩ gan dạ lớn mật.
Đúng vậy.
Tôi cũng đi.
Tôi khỏi ngôi nhà này, tôi không mãi làm một đứa trẻ bị người khác vứt bỏ nữa.
Lần này… như thế cũng được.
Tôi cũng bỏ rơi bọn họ.
họ phải trải qua cảm giác của tôi.
21.
Tuổi tôi còn , lại còn phản nghịch.
Điều không may chính là, trong tay có nhiều tiền.
Thế là hôm sau, khi bố tôi mang cháo đến bệnh viện cho tôi thì gặp mẹ tôi mệt mỏi mới quay về.
người vừa gặp cãi nhau.
Cũng may khi rã trong không vui họ phát hiện ra tôi biến mất.
Tôi bỏ nhà ra đi.
Tôi có tiền, có giấy tờ, chỗ cũng đi được.
Nhưng bố mẹ tôi không hoảng hốt chút .
Vì họ cũng biết tôi sẽ đi đâu.
cũng là lần đầu tiên tôi làm một chuyện liều lĩnh như vậy.
Tôi trốn học bỏ nhà đi, tàu chuyển qua ô tô, sau đó lại qua đi buýt, tiếp đấy từ kéo thành đi ké người qua đường, nửa đường có suýt chút nữa bị chó dại cắn.
Khi ở nhà ga tôi còn bị trộm ví.
Càng đi về phía Tây Bắc thời tiết càng nóng, đất cũng càng cằn cỗi.
Người gặp trên đường cũng càng nhiều.
Có những người phụ nữ trùm kín , những ông già mang theo gà vịt lên tàu hỏa, có các ông chú sặc mùi thuốc lá chỉ màn hình di động.
Còn có dân tộc thiểu số mũi cao mắt .
Tôi không hiểu tiếng địa phương của họ, khuôn họ cũng lạ.
Buổi tối tôi trốn trên của tàu hỏa, đêm không dám ngủ, sợ có người lại trộm nốt chút tiền còn lại của mình.
Phía Tiêu Lâm cũng không trả lời tin nhắn của tôi.
Vì sợ hãi, uất ức và hoang mang, nửa đêm tôi lén lút bật khóc.
dưới tôi là một ông cụ.
Ông ấy bị tiếng khóc của tôi làm tỉnh giấc.
Ông ấy dùng khẩu âm đặc tiếng địa phương của mình hỏi tôi sao vậy.
Tôi khóc nói dối.
Tôi nói tôi đến doanh trại quân đội ở Tây Cương tìm anh trai.
“Cô gái , sao cháu lại đi xa vậy? Cháu đi tàu cũng không đến được đó đâu!”
Ông cụ thở dài, nói tôi đừng khóc nữa.
Ông ấy nói con ông ấy từng đóng quân ở đó, ông ấy sẽ nói con mình đưa tôi đi.
Trên lý thuyết mà nói, trong tình huống này tôi không bị bán là may .
Nhưng những người này tốt.
Họ là người xa lạ nhưng nhiệt tình.
Xa lạ nhưng tốt bụng.
Con trai ông cụ đón chúng tôi tại nhà ga.
Anh ấy xuất ngũ, bây giờ đang làm lái vận chuyển đường dài, chuyên chạy chuyến đến đó.
Cũng thật trùng hợp.
Anh trai này biết Tiêu Lâm.
Anh ấy từng cùng chung đội Tiêu Lâm nửa tháng, có ấn tượng người này.
Nghe thấy tôi tới tìm Tiêu Lâm, anh ấy thoải mái đồng ý, nói tôi lên vận chuyển của anh ấy đi.
Đất đai ở Tây Cương khô cằn hoang vu.
Khi đó là cuối thu, tôi không nghĩ ở này lại lạnh như vậy.
Tôi còn mặc áo len màu hồng phấn lúc nhà, buổi tối bị lạnh đến mức run rẩy.
Vợ của anh trai đưa một chiếc áo bông cho tôi mặc.
Ban đêm.
Tôi nghỉ ngơi theo đội , co quắp nằm trên chiếc đơn sau ghế lái.
Xung quanh này là đồng không mông quạnh.
Thỉnh thoảng có tuyết rơi.
Tôi nằm trên chiếc hẹp, trong mơ là mùi hương đặc trưng của Tây Bắc.
Bao la, thưa thớt.
Có cát sỏi xíu rơi lên lông mi tôi.
Tôi mơ màng mở mắt, gió lớn đang gào thét bên ngoài cửa sổ, vài cái cây thưa thớt và bầu trời đầy sao.
chính là Tiêu Lâm luôn sinh hoạt sao?
Từ một năm khi chọn đến anh ít liên lạc tôi hơn nhiều.
Lúc anh ở khác sẽ gửi cho tôi đặc sản của đó, thỉnh thoảng còn về thăm nhà thăm tôi.
Nhưng anh đến không giống như được.
Thật ra tôi cũng không biết anh ở đâu.
Anh không tiết lộ tên của đơn vị hiện tại.
Khi chúng tôi ở thành phố phồn hoa cách hàng ngàn cây số, có phải anh cũng ngắm bầu trời đầy sao thế này không?