Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

22.

Anh trai đưa tôi đến điểm liên lạc của gia đình quân nhân.

Bình thường người thân quân nhân đều là bố mẹ có tuổi đến thăm con cái, hoặc là vợ, hoặc là bạn gái.

Một cô bé tuổi còn như tôi đến đây, mọi người không hỏi cũng biết…

Tôi trốn mà đến.

Tôi lạnh đến xanh cả , lại có chút sợ hãi, nhút nhát đứng đó.

Các ông bà, các bác gái nhìn tôi, ánh mắt vừa tò mò lại vừa trìu mến.

Họ đưa trà nóng cho tôi, dịu dàng hỏi tôi từ đâu đến.

Khi thật đến nơi này khủng hoảng suốt cả đi của tôi mới biến mất.

Chị gái phụ trách đăng kí liên lạc hỏi tôi đến tìm chiến sĩ .

Tôi đứng đó, nước mắt không ngừng lăn xuống.

Tôi khóc nói: “Em tìm anh Tiêu Lâm, bố mẹ em ly hôn, bọn họ đều không em nữa!”

“Em chỉ có anh A Lâm thôi!”

Ngày trước tôi chưa từng rời xa đến vậy, cũng chưa từng đến một nơi xa như vậy.

Trước giây phút này, cảm xúc của tôi đối với Tiêu Lâm chỉ là mong chờ mơ hồ và thích.

Nhưng khi tôi thật đứng trên nơi anh đóng quân, phòng thủ, đứng nơi anh đổ mồ hôi và có là cả máu.

Cảm xúc đó lập tức trở nên rõ ràng.

Khi đó tôi còn tùy hứng bướng bỉnh như vậy.

Tôi không biết nguyên nhân, nhưng tôi biết tôi là nhược điểm mà Tiêu Lâm không từ chối được.

anh chưa từng từ chối tôi.

anh luôn bảo vệ tôi.

Bây giờ tôi biến cố gia đình, suy nghĩ đầu tiên không phải là không có chỗ đi mà là đi tìm Tiêu Lâm… như một đứa trẻ bốc đồng chiều hư vậy.

Nhưng lần này không như những gì tôi suy nghĩ.

Tiêu Lâm từ chối tôi.

23.

Sau khi ngồi thật lâu, tôi cũng không đến nơi đóng quân biên quan mà chim không thèm ẻ như tưởng tượng.

Mà đến chỗ chỉ huy quân trung tâm một huyện .

Tiêu Lâm đang ngay căn phòng kia.

Nhưng anh không chịu mở cửa, nhất định nhốt tôi bên ngoài.

Chỉ cách một cánh cửa.

Lời của anh vừa lạnh lùng vừa cay nghiệt.

Khiến tôi nghĩ rằng bản thân không biết gì về anh vậy.

“Em đến như thế này khiến anh cảm thấy rất bất ngờ, hơn nữa anh càng thấy em không biết xấu hổ hơn.”

Giọng anh không lớn, thậm chí còn có chút yếu ớt nhưng ngữ điệu lại vô nghiêm khắc: “Bố mẹ em sinh em , nuôi em lớn, bây giờ em một người đàn ông mà trốn học chạy đến đây, em có nghĩ đến chuyện họ sẽ thất vọng em đến nhường không?”

“Lý Gia Gia, đừng anh phải coi thường em.”

Tôi khóc đến mức cả người phát run.

Tôi khóc nói: “Anh A Lâm, bố mẹ em ly hôn, họ không em nữa!”

“Bây giờ ngay cả anh cũng không em sao?”

Có lẽ Tiêu Lâm đã hạ quyết tâm khuyên tôi quay về.

Nghe thấy tiếng khóc của tôi, anh không nói được những lời lẽ nghiêm khắc kia.

Nhưng anh không chịu mở cửa.

“Gia Gia, em về đi.”

“Chuyện này anh giải quyết.”

Cuối Tiêu Lâm cũng dùng giọng trước nói chuyện với tôi.

Anh dịu dàng nói, Gia Gia, đừng khóc.

Nhưng đó tôi đã khuất nhục và cảm giác bỏ rơi làm choáng váng.

Tôi chạy một chặng hơn vạn dặm đến nơi này.

Không phải nghe những lời này của anh.

Trời đông sa mạc giá rét, tôi gào khóc đến khàn cả giọng.

Tôi đập cửa, giận dữ mắng mỏ, cầu khẩn, khóc lóc om sòm.

Mà anh từ đầu đến cuối chỉ tránh không xuất hiện.

Một chút cũng không nhìn, tí góc thôi cũng không thấy.

Đúng vậy.

Tôi trốn học đến đây, đi một chặng dài đằng đẵng… Tôi đã làm được đến mức này .

Trái tim người tôi yêu như sắt, trăng sáng như soi xuống cống rãnh.

Tôi khóc một trận, cánh cửa kia đóng im lìm không nhúc nhích.

như việc tôi vượt qua vạn dặm đồng không mông quạnh đến đây anh cũng không xuất hiện.

Tôi tới đây tìm anh như người chết tìm cứu viện, như đứa hoảng sợ lo lắng tìm về .

như ngày trước.

Nhưng lần này anh không mở rộng vòng tay với kiểu tùy hứng này của tôi nữa.

Anh đã thay đổi.

Thậm chí anh còn nói với tôi như vậy.

Tôi cảm giác đã anh vứt bỏ .

Từ bắt đầu đến bây giờ anh tránh không .

Cuối trái tim tôi cũng lụi tàn, nước mắt cũng đã cạn.

Trước khi bản thân hoàn toàn suy sụp, tôi rời khỏi nơi này.

ngồi trên trở về , nhìn cát vàng bay cánh đồng tuyết mênh mông rộng lớn.

Tôi mệt mỏi chết lặng, mệt đến mức nước mắt cũng không chảy được nữa.

Cứ như vậy đi.

Tôi nghĩ, cứ vậy đi.

24.

Chuyện sau đó.

Một cách giải quyết vô khúc khuỷu đã xuất hiện.

Sau khi phát hiện tôi bỏ đi, bố mẹ tôi hoàn toàn không hoảng hốt.

chắc chắn tôi sẽ đi tìm Tiêu Lâm.

Cho nên họ lái từ thành phố S đi tìm tôi.

Kết quả hai người lớn ngốc nghếch này lần đầu đi Tây Bắc, giữa thủng săm, hai người kẹt cánh đồng hoang cả đêm.

Khí hậu Tây Cương rét lạnh, gió lớn thét gào trên cánh đồng hoang.

Ven không có bất kì nơi cứu trợ .

Nhiệt độ nhanh chóng hạ xuống còn âm 20 độ.

Hai vị này cũng rất ngốc nữa.

Khi xuất phát họ chỉ mặc áo len mỏng, trên cũng chỉ có duy nhất một tấm chăn.

Bố tôi ôm mẹ tôi vào lòng, dùng chăn che cho bà rất chặt, sau đó ông ngoài đi bộ tìm củi lửa đám tuyết lớn.

May mà còn xăng dự trữ phía sau đốt lên một đống lửa .

Sau khi biến đống củi này thành than hoạt tính lại bỏ vào hộp sắt mang về sưởi ấm.

“Phải mau đưa Gia Gia về.”

Bố tôi nói với mẹ tôi: “Mặc dù chúng ta ly hôn nhưng nếu như anh chết, tài sản đều thuộc về em và Gia Gia.”

Mẹ tôi khóc đến rối mù.

Hai người lớn ngốc nghếch tôi cứ như vậy miễn cưỡng qua được một đêm.

Ngày hôm sau vừa hừng đông họ được một đội con đi qua cứu trợ.

Cho nên khi tôi hồn bay phách lạc trở về từ Tây Cương thì tình cảm của họ cũng quay lại như đầu .

Bọn họ ngọt ngào đi phục hôn.

như trước đó chưa từng xảy chuyện gì.

Tôi lại có một gia đình hoàn chỉnh.

Nhưng tôi không vui chút .

lòng tôi biết, từ bắt đầu tôi đã mất Tiêu Lâm .

như mất đi Tôn Ngộ Không vậy.

Tiêu Lâm là lui của tôi, là chìa khóa vạn năng, là siêu anh hùng đón nhận mệt mỏi chịu đựng của tôi.

Anh chưa từng đối xử tệ với tôi.

Nhưng lần cuối trước khi tạm biệt.

Chính tôi đã khóc nói với anh rằng, sau này tôi không anh nữa.

25.

Việc tôi trốn học trường ghi lỗi nặng.

Cuối là bố tôi tự tặng một phần quà lớn cho thầy chủ nhiệm nên mới miễn cưỡng giữ được hồ sơ không tì vết cho tôi.

Nhưng thành tích tôi thì lẹt đẹt như cũ.

Lớp 10, lớp 11, việc học của tôi có tóm tắt bằng mấy chữ rối như canh hẹ.

Người khác đậu trường 211, tôi được 211 điểm.

Đừng nói đến trường chính quy.

Mà ngay trường nghề cũng không .

Nhưng từ sau chuyến đi kia, tôi quyết tâm hơn, vơ vét hết những kiến thức ít ỏi mà học được, đặt dấu chấm hết hoàn mỹ cho lớp 12 của .

433, đối với người khác mà nói đây là chuyện bình thường.

Chỉ có bản thân tôi biết bản thân đã dốc hết sức lực.

lịch sử nghịch tập của tôi, người có công lớn nhất đương nhiên là anh trai học bá Hứa Nguyên Sinh này , đúng là hảo đại ca của tôi mà.

Tôi liều mạng làm đề, ấy cũng phát điên mà kiểm tra cho tôi.

Thật , nếu như ấy mặc kệ mặc tôi tự sinh tự diệt, điểm đại học của ấy đã không chỉ dừng 655.

chuyện này mà tôi luôn cảm thấy rất xấu hổ.

Nhưng đại ca có phong thái của đại ca.

Học bá có lý giải của học bá.

Sau khi xong, bố tôi dùng tiền cảm ơn ấy.

ấy nói không có gì cả đâu chú, điểm này đối với cháu là đủ .

ấy lười biếng cười: “Cháu có được điểm cao hơn, nhưng cháu cảm thấy không thiết.”

Lời này khiến bố tôi tan vỡ.

Ông ấy chỉ hận không phải là bố của người ta.

Sau đó tôi bình tĩnh vượt qua ngày nghỉ sau kì đại học.

Bình tĩnh nhập học.

Tôi cảm thấy cả đời này sẽ không đau lòng nữa.

Mãi đến khi tôi lại Tiêu Lâm.

Thấy tôi lại chuẩn nổi điên, bố tôi xoa : “…Là mẹ con không cho bố nói.”

“Khi đó bố mẹ đến Tây Cương tìm con, trên đã chú Tiêu con.”

“Khi đó Tiêu Lâm… trúng đạn.”

Bố tôi hít sâu một hơi: “May mà mạng thằng bé lớn, cố gắng chống đỡ qua cơn nguy kịch, trước mấy hôm con khóc lóc chạy đến đó người ta còn đang hôn mê đấy.”

“Từ đứa này đã có tương lai rộng mở, bây giờ lại là một người có công hạng hai còn sống!”

Tôi ngơ ngác đứng đó, cả người không ngừng run rẩy.

“Nhưng, nhưng mà, anh ấy không nói chuyện này với con.”

Tôi nói năng lộn xộn: “Con, con, anh ấy không con… còn mắng con nữa.”

Bố tôi nhìn tôi: “Có khi đó nó sợ con dọa.”

“Lý Gia Gia, con có biết trúng đạn là như thế không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương