Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11.

Thật ra Hứa Nguyên Sinh cũng không muốn dung túng cho tôi hết ăn lại nằm.

Nhưng nghe tôi nói giáo quan chính là ai, cậu ấy lập lái xe đến trong đêm.

họ Hứa ba đời làm y, có thể nói là tin tưởng.

Mẹ Hứa bố Hứa cô Hứa bác Hứa dì Hứa chú Hứa, tất đều là bác sĩ, khoa nhi đến khoa mắt lại chuyển qua khoa não, tất đều đầy đủ.

Cho nên khi bố ruột bỏ rơi, anh trai kia chính là ánh sáng duy nhất của tôi.

Chỉ là tôi không ngờ…

Lúc đầu tôi chỉ muốn thiếu máu gì .

Kết quả Hứa Nguyên Sinh mang cho tôi giấy bệnh tâm thần.

Nhìn giấy xin nghỉ hằng đêm mong ước, tay tôi bắt đầu run rẩy.

Giỏi, giỏi.

“Bố mẹ tôi không ở , có anh trai tôi thôi.”

Hứa Nguyên Sinh híp mắt cười: “Chịu khó dùng đi.”

Mặt tôi xám lại, nắm chặt tờ giấy trong tay, nghiến răng nói: “Bực bội, nôn nóng, có khuynh hướng bạo lực, tự kỷ, lưỡng cực… Cậu viết tất những bệnh tâm thần biết cho tôi đấy à?”

Anh trai kia thẳng thắn gật đầu: “Đúng vậy! Nếu lỡ người ta không đồng ý thì sao?”

Tôi cạn lời: “…Nếu như trường học cho tôi nghỉ thì sao?”

Hứa Nguyên Sinh mỉm cười: “Yên tâm, khỏi cũng đơn giản thôi.”

Tôi: “?’”

là chuyện người nên làm sao?

Bố ruột bỏ rơi, bố hoang lật kèo.

Tôi đến muốn ngã ngửa ra sau: “Hứa Nguyên Sinh! Cậu cmn thật đúng là người…”

“Hả?”

Thái tử chỉ dùng một câu đã dập tắt ngọn lửa của tôi: “Vậy tôi đi nhé?”

Tôi lập sụp đổ.

Đi, không thể để cậu ấy đi được.

Nếu cậu ấy đi rồi tôi chỉ đường vào máy làm công mới tránh được Tiêu Lâm.

Cái này ai gánh cho nổi chứ?

Tôi kiên cường nhận lấy sổ khám bệnh tâm thần, chịu đựng ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần của thầy chủ nhiệm làm giấy miễn quân sự.

12.

Thầy chủ nhiệm vẫn nhớ rõ tôi.

Ông ấy nhận ra tôi là một trong hai sinh viên trộm lấy đồ ăn ngoài bắt .

qua gan to bằng trời.

nay đã thành người có bệnh thần kinh.

Ông chú trung niên sờ đến trọc đầu, vô cẩn thận nhìn tôi: “Bạn học, tôi không biết… tình huống của em, người không biết không có tôi, đợi em quay lại trường rồi thầy sẽ tự bỏ tiền mời em ăn cơm hộp nha!”

Trong lòng tôi cảm động.

Nhưng bây giờ tôi là một bệnh nhân tâm thần giấy của bệnh viện top ba thành phố.

Cho nên tôi chỉ có thể dốc hết khả năng diễn xuất của ra nhìn ông ấy ánh mắt âm u nhất, cứ như vậy nhìn ông ấy chằm chằm không nói một lời.

Thầy chủ nhiệm sợ run người: “Không ăn cơm hộp cũng được… Em ăn gì cũng được!”

Có giấy xin phép nghỉ này, chuyện gì cũng giải quyết dễ dàng.

Các giáo viên làm việc nhanh chóng.

Họ cổ vũ tôi chăm chỉ uống thuốc, nghiêm túc chữa bệnh.

Ánh mắt tôi rưng rưng bày tỏ sẽ là một bệnh nhân tâm thần ngoan ngoãn, không gây phiền phức cho người khác.

Có thể nói cảnh tượng vô vui vẻ hòa thuận.

Thầy trò là bạn tốt của nhau.

Hứa Nguyên Sinh tranh thủ thời gian hoàn thành thủ tục rồi dẫn tôi đi ra xe.

khi tốt nghiệp cấp ba, anh zai này đã mua luôn xe ô tô.

Lúc cậu ấy lái xe đến trường điền nguyện vọng mọi người đều ồn ào bàn tán, ai cũng cảm thấy Hứa Nguyên Sinh tốt nghiệp đã đi làm trai bao.

Suy này không hợp lý chút nào, nói trắng ra là quá.

có người nói cậu ấy biết suy cho tương lai, đỡ tốn chục năm cố gắng.

Nhưng chỉ có tôi biết họ hàng người ta đều làm viện trường, ai nấy đều là chuyên gia các khoa.

Nếu như nói phú bà nào bao nuôi người ta…

Thì nhất định là mẹ cậu ấy.

Mẹ Hứa, cũng là “mẹ tôi”.

Bác gái Hứa là viện trưởng khoa huyết học, là người nắm trong tay giấy thiếu máu tôi khát khao mơ ước.

Đương nhiên tôi biết là dùng người tài không đúng chỗ.

Nếu là thời điểm khác thì tôi cũng sẽ xấu hổ đến mức không nói được những lời này.

Nhưng tình huống bây giờ nguy cấp.

chính là Tiêu Lâm đấy!

Tôi biết rõ tôi là người như nào, tôi không thể anh thêm một giây phút nào.

Vì tôi đã có suy xằng bậy anh.

Chỉ cần liếc mắt nhìn anh một cái là những suy xấu xa sẽ mọc lên như cỏ dại, như ong mật lao đến, như núi sắp sạt lở.

Tôi không kiềm chế được.

Nhưng tôi có thể tránh.

Hứa Nguyên Sinh cũng biết tôi là người như nào, vậy nên cậu ấy mới trong đêm đến cứu tôi giống như lúc .

Chỉ chậm một bước thôi, tôi sẽ cuốn vào , rơi vào điều mơ mộng hão huyền, vạn kiếp bất phục.

13.

Thấy xe ở mắt, tiến độ chạy trốn của tôi đã nâng lên được 95%.

Lúc đại gia Hứa chuẩn nhấn ga rời đi thì có người gõ sổ xe chúng tôi.

Tôi nhìn qua, là Vương Ngôn.

Một khuôn mặt lớn cứ vậy dán lên kính.

viên Tiểu Vương cười làm lành: “Anh bạn, rồi tôi lùi xe không may đụng phải xe cậu, bồi thường cho cậu nào ?”

Hứa Nguyên Sinh nhìn tôi liều mạng che mặt ở bên ghế phụ rồi nói: “Không cần, cảm ơn.”

“Như vậy sao được?”

viên Tiểu Vương lo lắng: “Cậu là sinh viên sao? Không thể để cậu chịu tổn thất này được…”

Hứa Nguyên Sinh trực tiếp giẫm ga rời đi: “Không sao, tôi đổi xe mới, tạm biệt.”

“Hả? Này, chờ chút!”

Trời mới biết những năm nay Vương Ngôn nhập ngũ làm gì, thằng nhãi này sốt ruột đến mức trực tiếp giữ lấy xe chạy theo, vô khác thường, không được bồi thường tiền không bỏ qua…

Cho nên cuối anh ấy cũng nhìn thấy tôi.

viên Tiểu Vương nói to đến nghiêng trời lệch đất: “A! Gia Gia! Em, Gia Gia, sao em lại ở chỗ này?”

Hứa Nguyên Sinh đạp chân phanh, xe dừng lại.

Vương Ngôn không phanh kịp nên ngã nhào xuống.

Tôi không chút ngợi, hận không thể cướp tay lái: “Mau mau mau đi…”

Nhưng Hứa Nguyên Sinh nhìn người phía không chớp mắt, mày nhíu lại.

là lần đầu tiên cậu ấy thấy Tiêu Lâm trong truyền thuyết.

Lúc Hứa Nguyên Sinh thầm, rốt cuộc là quan hệ thanh mai trúc mã, Tiêu Lâm lớn hơn họ năm tuổi, dù lời đồn có nào thì cũng là kết quả của việc nói quá, không chừng cũng chỉ là người bình thường không có gì đặc biệt.

Nhưng nay, chỉ mới nhìn thoáng qua người thật còi báo động trong lòng cậu ấy đã không ngừng rung lên.

Người đàn ông này xứng tất lời khen ngợi.

Anh xứng đáng.

Có lẽ ngày đi học anh hơi non nớt, nhưng nhiều năm chinh chiến đã mài giũa anh đến độ hoàn hảo, chỉ cần đứng thôi cũng đã có khí hơn người.

Từng thấy máu. Từng trải qua nguy hiểm. Từng qua những mặt khác của cuộc sống.

Cho nên Tiêu Lâm đáng để Lý Gia Gia chết mê chết mệt.

Nhưng Hứa Nguyên Sinh cậu không đồng ý.

14.

viên Tiểu Vương bên này ngã không nhẹ.

Lúc này anh ấy đã như một chú cá, vô mạnh mẽ nhảy trên đất lên.

Anh ấy trực tiếp xông lại gõ kính bên tôi: “Gia Gia, sao vậy? Sao em lại đi rồi? Không thoải mái sao?”

“Có phải qua chạy nhiều quá nên căng dây chằng không?”

Vương Ngôn là bạn tốt trong quân đội của Tiêu Lâm, tôi anh ấy không chỉ một hai lần, lần nào anh ấy cũng chu đáo chăm sóc tôi.

Thấy sự quan tâm của người này là hàng thật giá thật, tôi cũng không tiện rời đi như vậy.

Tôi chỉ có thể chống đỡ hạ kính xuống.

“Anh Ngôn Tử, em không sao.”

Tôi lấp lửng nói: “Không thể tham gia quân sự thôi.”

“Sao vậy?”

Ai ngờ Vương Ngôn càng căng thẳng hơn.

Anh ấy lo lắng: “Có phải qua chạy nhiều nên chấn thương không?”

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

Tôi không lên tiếng.

Vì tôi nói không nên lời.

Tôi có thể nói cho anh ấy biết bây giờ là bệnh nhân tâm thần có của bệnh viện top ba thành phố không?

Tôi chỉ có thể ấp úng.

Khi tôi ngập ngừng không nói lên lời, Hứa Nguyên Sinh đã dứt khoát tắt máy ra hiệu cho tôi hạ kính xuống.

Tôi: ?

Tôi nhìn về phía mới phát hiện mặt đã một chiếc xe việt dã chặn lại.

Vương Ngôn cũng nhìn thấy Hứa Nguyên Sinh.

Anh ấy nhìn Hứa Nguyên Sinh trên xuống dưới, trái qua phải, trong ra ngoài, nhìn một lúc lâu.

Anh ấy gãi đầu không biết làm sao, cuối cẩn thận nói: “Gia Gia, là bạn trai em sao?”

Tôi thiếu chút nữa sặc nước bọt chớt.

Hứa Nguyên Sinh nghe vậy thì nhíu mày.

Thấy sự nghi ngờ của Vương Ngôn và ánh mắt trêu của Hứa Nguyên Sinh, tôi chỉ có thể đỏ mặt chuyển chủ đề: “Có phải rồi anh đụng phải xe cậu ấy không?”

Lúc đầu viên Tiểu Vương đặt hết lực chú ý Hứa Nguyên Sinh, tôi nhắc đến vấn đề này, anh ấy lập nói: “À, đúng vậy! rồi anh không may đụng phải mui xe của cậu ấy.”

“Bạn học, chúng ta xem xem nên bồi thường như nào đi? Tôi nhất định phải bồi thường cho cậu.”

“Không cần.” Hứa Nguyên Sinh học cách gọi của tôi, cậu ấy trêu nói: “Anh Ngôn, làm phiền anh ngày thường chăm sóc Gia Gia.”

“Ha ha, cậu nói cái gì vậy?”

Vương Ngôn cảm thấy không hợp lý: “Lúc tôi chưa từng cậu, cậu là…”

Hứa Nguyên Sinh nhìn tôi một cái.

Tôi điên cuồng nháy mắt cậu ấy, mí mắt sắp rách đến nơi.

Hứa Nguyên Sinh lập hiểu rõ, cậu ấy cười nói: “Ừm, tôi và Gia Gia lớp mười hai mới bắt đầu, cô ấy không thoải mái, nay tôi đến đón cô ấy về.”

Lời này giống như một tiếng sấm đánh ngang giữa ban ngày.

Vương Ngôn trợn mắt há mồm.

Tôi không dám tin.

Lúc này Tiêu Lâm đi đến.

nay anh vẫn mặc trang phục việt dã, quần áo mới tinh, có lẽ là trang phục dùng để đưa sinh viên đi .

Người bình thường mặc trang phục ngụy trang dễ lẫn vào người khác, người đầy tro bụi càng khiến người khác khó chú ý.

Nhưng Tiêu Lâm thì khác.

Anh trời sinh nên mặc bộ quần áo này, đồ ngụy trang làm nổi bật lên dáng người cao lớn của anh, lưng thẳng chân dài, khí mạnh mẽ.

Bây giờ anh đi lại chỗ xe chúng tôi đứng, vẻ mặt không giận tự uy càng khiến người khác e sợ.

Đặc biệt là khi tôi cầm trong tay giấy xin nghỉ trốn kì quân sự thì càng thấy chột dạ hơn.

Trong lòng Vương Ngôn cũng cảm thấy bất ổn.

quỷ rồi, cô gái nhỏ yêu đương sao anh Tiêu lại không biết gì vậy?

Tiêu Lâm đi đến nơi chưa kịp lên tiếng.

Hứa Nguyên Sinh đã chủ động nói anh: “Anh là hàng xóm của Gia Gia sao?”

“Lần đầu mặt.” Bạn học Hứa cười vô gợi đòn: “Chào anh, tôi là Hứa Nguyên Sinh.”

Tiêu Lâm dừng lại.

Anh vẫn ít nói như ngày thường: “Chào cậu, bạn học Hứa.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương