Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Nếu tiện anh có chuyển xe sang chỗ khác không?” Hứa Nguyên Sinh cười tội, thái độ cũng rất ngoan ngoãn: “Sáng nay Gia Gia vẫn chưa gì, bây về kịp trưa. tôi đã nói quản gia chuẩn bị rất nhiều món .”
“Chuyện cơm không cần quấy rầy đến cậu.” Tiêu Lâm tĩnh trả lời: “Có chuyện gì tôi làm là được rồi. Gia Gia, xuống xe.”
Bạn học Hứa mỉm cười: “Chỉ sợ anh bận rộn không tiện thôi.”
“Không phải anh còn phải đưa sinh đi tập huấn sao?”
Hứa Nguyên Sinh vòng tay qua vai tôi, sâu xa nói: “Không có gì phiền phức cả, là những chuyện mà tôi làm vì Gia Gia.”
Sau đó hai người này không nói gì nữa.
Hứa Nguyên Sinh ở trong xe, Tiêu Lâm đứng bên ngoài.
Hai người bốn nhìn nhau.
Một người cười chân thành tội, một người mặt không cảm xúc.
Tôi ở giữa, Ngôn đứng bên cạnh tôi.
Tôi cảm thấy tình huống bây rất kì lạ.
Huấn Tiểu ở bên cạnh vừa nhìn đã suýt ngất xỉu.
“Bạn học Hứa là bạn ngồi cùng bàn cấp ba của Gia Gia.”
Tiêu Lâm đột nhiên nói với huấn Tiểu đứng bên cạnh: “Cậu ấy là bạn học cũ của Gia Gia, cậu va vào xe của người , phải bồi thường theo yêu cầu.”
Lời này đã vạch rõ hệ của chúng tôi. Huấn Tiểu còn chưa nói gì, nghĩ thầm thiếu niên này nhìn thế nào cũng giống như bạn trai, sao đột nhiên biến thành chỉ đơn giản là bạn cấp ba rồi?
Hứa Nguyên Sinh lạnh nhạt nói: “Anh là anh của Gia Gia thì cũng chính là anh của tôi.”
Cách giải quyết cũng cùng dứt khoát: “Vết xước nhỏ mà thôi, không cần bồi thường.”
Ánh Tiêu Lâm lóe lên.
“Xe hỏng thế này thì sửa không ít.” Anh Tiêu hàng xóm rất khách sáo: “ thường cậu đã giúp chúng tôi chăm sóc Gia Gia, tổn thất này không mình cậu chịu được.”
Bạn học Hứa trả lời rất trôi chảy: “Không sao, dựa vào hệ của tôi và Gia Gia mà nói, mấy thứ này không trọng.”
“Không làm phiền cậu mới đúng.” Tiêu Lâm nhắc lại: “Bạn học cấp ba.”
“Anh là hàng xóm, cũng giúp tôi chăm sóc cô ấy lâu như vậy.” Hứa Nguyên Sinh không chút yếu thế, nhấn mạnh từng chữ: “Tôi còn chưa cảm ơn anh, là chuyện làm.”
Hai người họ đối mặt, cuộc đối đầu chỉ kéo dài trong khoảnh khắc.
Tôi ở bên cạnh.
Tôi đi, Hứa Nguyên Sinh không lái xe.
Tôi nhảy xuống, Tiêu Lâm ở ngay bên ngoài.
Trái phải đều khó.
cùng khó.
tôi không hoảng hốt chút nào.
Tôi đã có giấy chẩn đoán bệnh tâm thần của bệnh viện top ba rồi, tôi cmn còn sợ cái cảnh dọa người này nữa à?
Tôi trực tiếp đưa tay lên bịt miệng Hứa Nguyên Sinh lại, sau đó đưa giấy xin nghỉ cho Ngôn.
đầu huấn Tiểu đang dưa hóng hớt, sau đó lại bị ép nhận giấy.
Anh ấy nhìn lí do nghỉ, sau đó bị một đống bệnh tinh thần bên trên làm cho ngây người.
Sinh trốn quân sự bệnh gì cũng có nghĩ được, đầu Ngôn cho rằng mình trải qua nhiều, không ngờ hôm nay lại có bắt được một người thường hóa tâm thần chỉ trong một đêm.
“Chuyện này, chuyện này… Em?”
Tiêu Lâm nhíu mày, nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn giấy xin nghỉ.
Có khoảng trống, Hứa Nguyên Sinh cuối cùng cũng chịu nâng đôi chân cao quý của mình lên, cũng có lẽ là nổi lòng từ bi với tôi.
Cậu ấy nhìn Tiêu Lâm một cái, sau đó nhanh chóng đạp ga mang tôi đi.
Ánh nhìn vừa khiêu khích, vừa trêu tức, lại vừa có ý nghĩa sâu xa gì đó.
Người bị nhìn thì rất tĩnh, vẻ mặt lại âm trầm không vui vẻ chút nào.
15.
Xe sang đúng là có chỗ tốt.
Khởi động xe đến khi đạt tốc độ 100km/h chỉ cần sáu giây.
Đến huấn Tiểu đuổi theo thì chỉ còn thấy làn khói bụi phía sau xe mà thôi.
Cái thằng nhãi Hứa Nguyên Sinh này nói đi là đi, cũng không nói trước với tôi lời nào.
Một giây trước tôi còn đang bịt miệng cậu ấy, một giây sau lưng đã ép thẳng vào ghế, nghiêng trái ngã phải trên ghế phụ.
Tôi xoa cổ, nhe răng trợn : “…Xe này mua bao nhiêu vậy? Vừa rồi anh Ngôn Tử làm xước xe cậu, mình trả thay anh ấy.”
Hứa Nguyên Sinh lái xe bằng một tay, như tên điên đạp ga đến 104km/h, biến chiếc xe Mercedes-Benz thương vụ thành máy ủi đất.
Người còn thản trả lời: “Cửa hàng 4S định giá một vết trên mui xe là 9000, cậu học học được cho nhiều lắm sao?”
Tôi rưng rưng: “…Bố còn thiếu người tình nguyện thử thuốc không? Con gái rất nguyện ý cống hiến sức lực cho nghiên cứu khoa học!”
“Khỏi.” Hứa Nguyên Sinh cười to: “Bỏ ra nhiều công sức thi chính quy như vậy, nếu cậu uống thuốc đến đần người không tốt nghiệp được thì chẳng phải tôi bị điên rồi sao?”
Tôi ngượng người: “Haiz, lát nữa cậu đứng dưới chờ mình, mình tìm bố đòi .”
Cậu ấy rất thản: “Được.”
Tôi rất kiên trì: “Vốn dĩ là cậu đến đón mình, bây xe bị xước, mình nhất định phải đền.”
Hứa Nguyên Sinh vui vẻ: “Cậu có dùng thân báo đáp.”
Tôi: “?”
Cậu ấy nhìn thoáng qua kính chiếu hậu: “Lát nữa nếu người mà ra tay thì cậu nhất định phải chắn cho tôi đấy.”
Tôi nhìn lại: “???”
tôi về đến , bố tôi đang ở phòng khách cho cá .
Khi thấy tôi ấy còn tưởng rằng mình chưa tỉnh ngủ, đứng dụi một .
Sau khi nhìn tôi ngựa quen đường cũ lấy quỹ đen của ấy từ núi giả trong bể cá, này bố tôi mới tỉnh táo lại.
chỉ thẳng vào người tôi, tay run lẩy bẩy: “Cmn còn đang thắc mắc sao lần trước mua thuốc cũng không đủ , bố còn tưởng là con lấy…”
tôi nghe thấy tiếng động đi xuống tầng: “? Cái gì em?”
: “… con rất nhớ con, Gia Gia, con gái ngoan, con chịu khổ rồi.”
Thấy bô già bạc tình bạc nghĩa này của mình diễn xuất không ngừng nghỉ, tôi cười lạnh.
Trong đôi nháy gần như chuột rút của , tôi thành thạo rút ở sau ghế sopha, cũng là chỗ giấu cuối cùng của .
Tôi thì thầm đếm , cộng lại vừa đủ chín ngàn năm.
Chín ngàn bồi thường cho gia Hứa, năm trăm lát nữa mời gia Hứa cơm.
Vừa đẹp.
từ giàu ngầm bị tôi kéo một phát thành hội trưởng hội người nghèo, có tôi ở ấy không dám làm lộ bí mật của mình.
giấu nước vào trong lòng, miễn cưỡng cười nói: “Gia Gia, sao con lại quay về? Không phải con đang huấn quân sự sao?”
Vừa nhắc đến chuyện này sắc mặt tôi đã thay đổi.
Tôi bắt đầu tức giận: “Có phải bố đã sớm biết chuyện Tiêu Lâm là giáo chính không?”
“Bố! Bố nghĩ gì vậy?”
“Chuyện đó có gì không tốt? Người quen dễ nhờ vả.” mạnh miệng: “Con nhìn đi, bây con cũng về rồi… Tiểu Tiêu không phải thả con về rồi sao?”
Vấn đề này càng đổ dầu vào lửa hơn.
Tôi giận không kiềm chế được: “Anh là người thế nào mà bố còn không biết à? Anh vừa đến đã bắt con chạy mười vòng! Mười vòng đấy! Nếu không phải có Hứa Nguyên Sinh thì con treo cổ luôn được rồi!”
không chịu yếu thế: “Đừng có mà hô to gọi nhỏ với bố, bố là bố con đấy! đi người đã đảm bảo với bố chăm sóc tốt cho con, bố thấy con bị bạn học Hứa chiều hư…”
Tôi nổi điên tại chỗ: “! Tháng trước bố nói công ty tổ chức đi bộ đường dài thật ra là đi đánh bài! Bố cá không nhỏ nữa!”
Bố tôi bị đánh úp không kịp chuẩn bị: “Anh, anh…”
Tình huống sắp loạn gà bay chó chạy.
Thì chuông cửa vang lên.
Hứa Nguyên Sinh vốn dĩ là khách đã cùng quen thuộc mà tự đi pha cà phê cho mình.
Cậu ấy nghe thấy tiếng chuông thì đi ra mở cửa.
Người đến cũng nằm trong dự đoán.
Hứa Nguyên Sinh nâng cốc cười: “Giáo Tiêu, anh ở bên cạnh mà, anh có đi nhầm không?”
Tiêu Lâm đã sớm nghe thấy tiếng động bên trong, khi thấy người mở cửa là ai, sắc mặt anh vẫn tối lại.
Chỉ trong năm phút tôi đã đánh cho bố tôi ngã ngửa.
Trong có hai vị khách, bố tôi người đầy bụi đất đi pha trà.
Tiêu Lâm và Hứa Nguyên Sinh đều đã ngồi trong phòng khách.
Một người ngồi như cây cung, vai lưng thẳng tắp, im lặng không nói gì.
Một người lười biếng nhàn nhã, cười nhẹ ngồi uống trà.
Hai gia này đều không xem mình là người ngoài.
Tôi ngồi trên sopha mà như ngồi trên bàn chông, cả người đều không được tự nhiên, chỉ trốn rời đi.
Hứa Nguyên Sinh lên tiếng trước.
Cậu ấy nói chuyện rất thẳng thắn: “Giáo Tiêu không huấn quân sự mà chạy đến làm gì?”
Tiêu Lâm tĩnh trả lời: “Tới đón sinh vi phạm nội quy trốn huấn .”
“Sức khỏe Gia Gia không tốt, không huấn được.” Hứa Nguyên Sinh cười nhẹ nhàng: “Thủ tục đều xong xuôi rồi.”
Tiêu Lâm rất kiên trì: “Như vậy không tốt với cô ấy.”
“Cậu làm như vậy cô ấy khó kết bạn ở học.” Anh nói: “Những người khác vì chuyện này mà bất mãn với cô ấy, sau đó xa lánh cô ấy.”
Hứa Nguyên Sinh chỉ cười: “Những người đó không ý đến cũng được, bạn như vậy không có cũng tốt.”
Cậu ấy cười với tôi: “Tôi giúp cậu.”
Tiêu Lâm quay đầu nhìn tôi, tĩnh nói: “Nữ sinh hôm qua chạy cùng với em, cô ấy rất nhớ em.”
Vu Hoàn!
Một câu nói cũng đủ khiến tôi cảm thấy cùng áy náy.
Đứa nhỏ kia vừa ngốc vừa dễ khóc, có khi không ai cơm với cô ấy cũng .
Tôi cứ đi như vậy thì cô ấy làm sao bây ?
Hứa Nguyên Sinh cũng nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Ngày mai tôi đi công tác về, tôi làm giấy chẩn đoán cho cả bạn cậu.”
Áy náy của tôi lập tức biến mất.
Ánh Tiêu Lâm cũng trở sắc bén: “Bạn học Hứa, cậu làm như vậy là không tốt với cô ấy.”
Ý cười của Hứa Nguyên Sinh nhạt đi: “Giáo Tiêu, tôi đối với Gia Gia rất tốt, đó cũng không phải chuyện anh có quản được.”
“Dung túng cô ấy, khống chế cô ấy, khiến cô ấy không sống một cuộc sống học thường, không có bạn bè, chỉ có cậu.”
Giọng Tiêu Lâm cùng lạnh: “ không phải là tốt cho cô ấy, mà là giam cô ấy trong một không gian nhỏ hẹp.”
“So với việc không có người quản còn hơn có người vì chứng tỏ mình không thiên vị mà người chạy mười vòng sân.” Mặt Hứa Nguyên Sinh cũng lạnh đi: “Anh trai hàng xóm thật tốt, vì việc nước không quản người thân.”
“Cấp ba của Gia Gia là tôi quản.”
Cậu ấy nói: “ học cũng như vậy.”
“Quản mới thi được cao đẳng? Tiêu Lâm nhìn qua tôi, ánh cùng sắc bén: “Nếu có anh ở em nhất định có thi được học. Bạn học Hứa không ổn.”
Tôi: “…Thế thì không cần.”