Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ông ấy đứng lên “rầm” một tiếp, trực tiếp bán đứng tôi: “Thầy, giấy này là giả, con bé không muốn học quân sự thôi, mấy người tuyệt đối đừng nhượng bộ! Bây giờ tôi lập tức bắt nó trả lại trường, mọi người yên tâm!”
Mấy giáo viên hai nhìn nhau, không hiểu vì sao tình huống lại quay ngoắt 360 độ như vậy.
Tôi trốn sau hành lang, gọi trời trời không thấu gọi đất đất không kêu.
Khi tình huống sắp mất khống chế, Tiêu Lâm đột nhiên nói: “Có thể giấy chẩn đoán này nhầm tên nhân.”
Anh ngồi đó, vững chãi như núi, nói rõ ràng rành mạch người ta nghe tự giác tin tưởng: “Tôi nghĩ ngày mai có thể đưa sinh viên đi viện kiểm tra lại một lần , nếu như tất cả phù hợp yêu cầu thì hi vọng cô ấy có thể lại lần tham gia hoạt động tập thể này.”
này rất đáng tin.
Tình hình dịu xuống, mọi người lại bắt đầu ha ha nói chuyện như cũ.
Điện thoại Tiêu Lâm rung lên.
Anh cúi xuống nhìn thoáng qua, cũng không trả , ngồi nói chuyện như thường.
Tôi gửi tin nhắn anh.
Phía trên là cuộc trò chuyện cách đây một năm.
Lần này tôi gửi: [?]
Tôi ngồi ở khúc rẽ ngoài hành lang đợi đến mức chân cũng tê.
Đợi trái đợi phải, chờ đến lúc bố tôi tiễn khách cũng không nhận được câu trả .
Nếu không có thay đổi thì cảnh tiếp theo sẽ là bố tôi lùa đánh tôi.
Nghĩ đến đây tôi nhanh chóng đứng lên, chuẩn bị trèo từ ban công tầng hai xuống.
“Em đi đâu?”
Tiêu Lâm vang lên bên dưới.
Ban công tầng hai tôi nối liền tường hoa thấp, là một kiểu trang trí không thể thiếu ở khu này.
Tôi đi cao gót, một chân đạp lên trên, đang tìm chỗ nhảy xuống thì bị nói anh làm giật mình.
Cứ như vậy, bổn cô nương trượt chân lao người xuống dưới.
17.
Thật ra nơi này nói cao cũng không phải nói thấp cũng không đúng.
Nhưng tôi lại không sợ nào.
Quả nhiên, tôi không ngã xuống đất, là Tiêu Lâm duỗi tay ra ôm lấy tôi.
Hai tay anh ôm lấy tôi, lúc đầu anh còn thấy hơi buồn cười, sau khi thấy rõ quần áo tôi đang mặc thì nhíu chặt mày.
Anh nhập ngũ lâu nhưng không phải là người ngốc.
nhìn biết tôi chuẩn bị đi đâu.
anh lạnh đi: “Không đi huấn luyện quân sự, buổi tối còn muốn ra ngoài chơi bời?”
Tôi không sợ anh nào, mở miệng là hỏi ngược lại: “Không được sao?”
“Anh là ai cơ chứ?”
“Dựa đâu anh quản em?”
Nếu nói những này người khác thì còn lâu họ cưng chiều dỗ dành tôi.
Chắc chắn sẽ tức đến sôi máo, sau đó trực tiếp ném tôi xuống mông tôi nở hoa.
Nhưng đây lại là Tiểu Lâm.
nên tôi không sợ.
Quả nhiên, có lẽ huyết áp thấp di truyền Tiêu Lâm hôm nay được tôi chữa khỏi .
Anh cũng tức , sắc lập tức trầm xuống.
Nhìn rất uy nghiêm, cũng rất dọa người.
Có thể do thấy dáng vẻ khiêu khích không sợ chết tôi nên anh nhịn.
Anh nhẹ nhàng thả tôi xuống, lại nói tôi giẫm lên mình, đừng chân trần chạm đất.
Trong lòng tôi anh, cũng hận anh, hơn cũng còn tình cảm anh.
Người này luôn làm những chuyện như vậy.
tôi dễ dàng đắm chìm anh, không giữ lại đường lui nào mình.
Trước kia tôi luôn nghĩ rằng một người lạnh lùng cứng rắn như anh trở nên ấm áp mềm mại như vậy chỉ có thể vì yêu.
Chờ đến khi tôi chủ động chìm sâu thì anh lại như nổi điên đẩy tôi ra.
Nếu như Tiêu Lâm là một người buông thả.
Thì tất cả có thể giải thích được, anh chính là thích nhìn phụ nữ đau lòng vì mình.
Nhưng anh là Tiêu Lâm, dựa đâu anh lại đối xử tôi như vậy?
Sắc Tiêu Lâm đen xì, tôi còn đen hơn cả anh.
“Không phải anh nói muốn đi xem mắt sao?”
Tôi ngồi trên nóc xe anh đi , mạnh mẽ nói: “Người nào cũng được, chỉ cần thích anh… em đồng !”
“Duyệt, duyệt hết!”
Tôi xua tay làm động tác đuổi muỗi: “Phê chuẩn!”
Tiêu Lâm xoay lưng về phía tôi.
Vì váy tôi ngắn, hơn còn phải nâng chân lên đi , tư thế thoải mái không có dịu dàng nào, anh không muốn bất lịch sự nên dứt khoát xoay người đi.
Nghe tôi nói vậy anh cũng không tức , chỉ trầm nói: “Em thích Hứa Nguyên Sinh?”
Tôi liếc mắt, bắt đầu nói nhảm: “Em thích bố Hứa Nguyên Sinh!”
“Hôm nay em thích anh trai shipper! Em thích chú Lưu đầu trọc! Em thích chủ nhiệm Tiền! Em thích anh Ngôn Tử! Em thích anh!”
“ anh ở biển à hay sao anh quản…”
Anh nói: “Được.”
Tôi nói lung tung lấy lại sự can đảm, kết quả câu “quản rộng vậy” còn chưa nói xong bị ngắt .
Tôi: “???”
“Anh biết.” Anh rất bình tĩnh: “Em thích anh.”
18.
Tối nay trăng rất sáng, trời quang không bóng mây.
Chắc chắn ngày mai sẽ rất nóng.
Tôi ngồi trên nóc xe việt dã, làm như bình tĩnh đi , nhưng kéo kiểu cũng không kéo khóa lên được.
Càng cố thì càng loạn.
Không ai nói thật lâu.
Tôi không biết xấu hổ nói: “Anh biết từ khi nào?”
Lâm Tiêu quay lưng về phía tôi, nói bình tĩnh: “Năm trước.”
“Sao anh biết được?”
Anh hỏi đáp nấy: “Lúc cứu nạn động đất bị đập đầu tường nên nghĩ thông.”
Tôi: “???”
Tôi tức : “Họ Tiêu kia, anh có ? anh là nếu không bị đập đầu hay bị tâm thần thì không đến em?”
Tôi hoàn toàn quên mất bản thân còn là người có giấy chẩn đoán tâm thần từ viện top ba thành phố.
Tôi phát cáu, cũng không thèm đi, duỗi chân ra đá anh.
Tiêu Lâm bị đánh lén từ phía sau, nhiều năm như vậy tạo phản xạ cơ bắp anh, anh theo bản năng quay người giữ lấy chân tôi.
…Lực mạnh đến mức tôi oai oái kêu la.
Anh tưởng rằng tôi bị đau nên lập tức nắm mắt cá chân tôi nghiêm túc xem xét, vẻ nghiêm trọng khẩn trương, vì lo lắng trở nên dịu dàng, không còn là dáng vẻ lạnh lùng như sắt .
Nhưng tôi kêu không ngừng, thậm chí còn chảy nước mắt.
Vì cảm thấy tủi thân.
Tôi uất ức khóc, nước mắt không ngừng lăn.
“Vì sao anh làm vậy em?”
Tôi khóc chất vấn anh: “Nếu như anh không thích em thì anh nói những này làm ? nhục nhã em? Anh điên à?”
“Em nói anh biết, em căn bản không xấu hổ, em thích anh, hơn em cũng không sai! Hôm nay ông trời có xuống đây em cũng phải nói!”
Tôi nghẹn ngào: “Là do anh không dám đón nhận tình cảm em, anh là người nên xấu hổ.”
Tình cảm thời niên thiếu vốn là như vậy.
Nhìn từ xa không chói chang nhưng lại gần biết nóng đến mức hại người hại mình.
Giờ phút này tôi nhìn anh khóc, nhưng ngẩng đầu ưỡn ngực.
Vì mối tình không có kết quả, vì mối tình đầu nóng bỏng này, vì tình cảm chân thành tha thiết tôi.
Lúc này cũng là lần đầu tiên tôi thấy nét Tiêu Lâm có đau khổ.
Đau khổ, giãy dụa, xấu hổ không chịu nổi.
Tiêu Lâm sống hơn hai mươi năm, không thể nói mọi chuyện như , mọi thứ cũng chưa từng trôi chảy.
Dường như anh trời sinh mang theo một nhiệm vụ.
Mỗi một bước đi tính toán cẩn thận, mỗi một giây nghiêm khắc kiềm chế, mỗi một chuyện được tính trước.
Chỉ có tôi là điều duy nhất ngoài muốn trong cuộc sống anh.
anh thống khổ, anh hoang mang, anh giãy dụa, anh không biết nên làm .
Thấy dáng vẻ này anh, trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy vui vẻ một cách kì lạ, điều này làm tôi cảm thấy người trước mắt là Tiêu Lâm tôi biết.
Tiêu Lâm tôi biết không phải là anh trong mắt người ngoài.
Vì ở trước mắt tôi, anh chưa từng là người hoàn toàn hoàn hảo.
Tiêu Lâm nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự buồn bã không nói thành .
Nhưng đây cũng chỉ là chuyện ngắn xảy ra trong giây lát.
Anh lập tức điều chỉnh biểu cảm, áp giải tôi lên , nhìn tôi phòng rời đi.
Bố tôi vốn đang định nổi bão, thấy bầu không khí kì lạ giữa chúng tôi thì không tức .
Sau khi Tiêu Lâm đi, bố tôi kéo tôi lại nói: “Đứa nhỏ này, không phải từ nhỏ con thích chơi thằng bé sao? Sao bây giờ lại chọc người ta tức ?”
Tôi bị chọc tức, đóng phòng lại, làm sao cũng không mở .
Bố tôi luôn gõ , ông truyền qua cánh .
“Không phải một năm trước con tức cãi nhau bố mẹ trốn đến Đông Cương sao, không phải là Tiêu Lâm cưu mang con à?”
“Lúc đó thằng bé suýt mất mạng !”
“Nghe nói con đến nó trốn ra khỏi phòng theo dõi đặc biệt đến nói chuyện khuyên con về đấy!”
Tôi ngây người.
“Số đứa nhỏ họ Tiêu này cũng không tốt nên gặp phải con quỷ đòi nợ như con.”
Bố tôi làu bàu: “Con tùy hứng như vậy nó lại nguyện quản con…”
Rầm một tiếng, cánh mở ra, bố tôi thiếu va .
Mắt tôi đỏ ửng: “Xảy ra chuyện ?”
“Sao anh ấy lại suýt mất mạng?”