Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
27.
Ông bố hoang này có lẽ đang ở trường nên khá ồn.
Giọng cậu ấy vô cùng bình tĩnh: “Tôi nghe nói cậu về huấn luyện sự tiếp rồi?”
Tôi không bình tĩnh được như vậy, rên rỉ: “Đại ca! Anh giấy khám gì cho em thế? Em thiếu chút nữa bị đuổi học đấy anh !”
Không ngờ đối phương nghe vậy lại vui vẻ.
“Vậy bây giờ? Tôi đến đón cậu nhé?”
Cậu ấy nói: “Hoặc cậu có thể trân quý thành quả lao động của tôi, cắn răng nắm chặt kết quả thi đại học vất vả lắm tôi mới giúp cậu thi đậu được?”
Tôi: “Cái gì mà thành quả lao động của cậu? Rõ ràng là của tôi!”
“Không thể nói như vậy được.” Cậu ấy sâu xa nói: “Lý Gia Gia, có thể giúp cậu thi được từng này điểm đại học là tích lớn lao nhất cuộc đời tôi.”
“Sau khi tôi qua đời tôi còn khắc này lên bia mộ nữa đấy.”
chúng tôi chuẩn bị nhau qua điện thoại, ánh Vu Hoàn lấp lánh: “Gia Gia, có phải bạn cậu không?”
Tôi suýt nữa bị sặc chếch lần thứ .
Đứa nhỏ Vu Hoàn này chính là như vậy, khi còn nhỏ bị bố mẹ là giáo viên quản quá chặt nên lớn lên rất thích đọc truyện ngôn tình.
Ánh cô ấy nhìn người khác đều mang filter hồng lấp lánh, ai cũng ghép đôi ghép cặp.
bong bóng màu hồng Vu Hoàn sắp bay ra ngoài, tôi nhỏ giọng cảnh cáo cô ấy: “Não tàn yêu đương không chỉ không có tiền bảo hiểm y tế mà còn phải bỏ một vườn hoa nữa, cậu tự tính toán cho kỹ đi.”
Vu Hoàn không quan tâm nhiều đến này.
Cô ấy còn nói gì để trêu chọc tôi thì bị tiếng còi dọa.
“Tối nay có buổi huấn luyện ngoài trời! Thiếu chút nữa mình quên mất.”
Cô ấy nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo đi giày: “Gia Gia, đừng quên mang nước ấm nha.”
Trường học có tiền, bao hết ngọn núi.
Nhưng buổi tối không an toàn, nói là huấn luyện ngoài trời nhưng thực ra cũng chỉ là chạy tập thể vài vòng rồi hô khẩu hiệu, sau bắt đầu hoạt động giải trí, người có tài lẻ gì thì tham gia thi đấu tranh tài.
Các huấn luyện viên mang một nồi sắt lớn ra đốt một đống lửa trại.
Tối nay ai có tài lẻ thì thể tài lẻ, người nào thích ai thì cũng nắm chắc cơ hội mà tỏ tình.
Tôi và Vu Hoàn không cái gì cũng không biết cái gì, chúng tôi chỉ có thể ngồi một góc lén ăn hạt điều.
Viên Vi bước lên, Vu Hoàn rất không hài lòng hừ một tiếng.
Nhưng Viên Vi người ta đúng là có chút vốn liếng.
Cho dù mặc quần áo sự nhảy quốc cũng có thể quyến rũ như vậy, khiến nam sinh ở đây phát điên điên cuồng vỗ tay.
Cô ta nhìn về phía chúng tôi, vừa kiêu ngạo vừa khiêu khích.
Vu Hoàn có hơi không vui, cô ấy nói nhỏ bên tai tôi: “Cậu cũng ra thể chút đi Gia Gia, cậu cũng nhảy một điệu đi!”
“Mình không biết!”
Tôi hạ tay xuống: “Hay là cậu hát một bài đi?”
Vẻ mặt Vu Hoàn đau khổ: “ nhỏ ngay kênh âm nhạc bố mẹ mình cũng không cho xem, mình lấy đâu ra kĩ năng này?”
“Dù gì người ta cũng là đội trưởng đội văn nghệ trường cấp 3 của chúng ta.” Tôi an ủi cô ấy: “Tập luyện lâu năm xuất chiêu nên mới múa đẹp như thế này, người như chúng mình cùng lắm lên đánh một bài thái cực quyền thôi.”
chúng tôi xua tan ý nghĩ lên biểu tài năng, đắc ý ngồi ăn hạt điều nhau.
Bầu không khí đột nhiên càng trở nên sôi động hơn.
Có một nam sinh đi vào giữa, quỳ một chân xuống trước mặt Viên Vi.
tay cậu ta cầm một bó hoa bằng giấy tỏ tình cô ta.
Sắc mặt Viên Vi thay đổi.
Có câu huấn luyện sự về sẽ có cặp đôi, tình huống này người đều kích động la hét.
Tiếng hoan hô như làn sóng vang vọng khắp khu huấn luyện.
Các huấn luyện viên ngồi ở một bên, cũng không có ý ngăn cản.
Dù cũng đều đã trưởng thành, bọn họ chỉ huấn luyện, không thể can thiệp này.
Tôi vô thức nhìn sang bên kia, mượn ánh sáng ngọn lửa nhìn đang khoanh chân ngồi trên mặt đất. Anh cũng đang nhìn cảnh tỏ tình người.
Có thể do vừa rồi chặt gỗ để đốt lửa nên anh chỉ mặc một chiếc áo cộc tay, bên dưới là quần dã và ủng da.
Ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt anh, khiến cảm giác sắc bén giảm bớt không ít, đôi sâu thẳm và chiếc mũi cao ráo được chiếu rõ, vừa đẹp vừa phóng khoáng.
Vương Ngôn vô cùng hào hứng, lại không có chút hứng thú nào.
Bản năng đấu khiến anh cảm nhận được có người đang dõi mình, quay người nhìn về phía tôi.
Tôi nhanh chóng chuyển ánh sang chỗ khác, như không có gì, vẻ mặt cũng không có gì khác lạ.
Điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng.
Là tin nhắn gửi: [?]
Tôi mím môi, không trả lời.
Lại một tin nhắn khác: [Đói ?]
Tôi còn chưa trả lời thì đúng lúc này tình hình đột nhiên thay đổi.
Người xung quanh ồn ào hô “ở bên nhau, ở bên nhau” mặc cho Viên Vi không , cô ta kiên nhẫn nói rõ ràng nhưng giọng nói lại bị người khác át đi.
Nam sinh này cũng vô cùng kiên trì, quỳ ở không chịu đứng lên.
Cuối cùng Viên Vi nổi giận. Cô ta cầm lấy bó hoa xé nát rồi ném vào mặt đối phương: “Cậu là cái đồ nhà quê! Đừng tôi buồn nôn!”
nữ chính câu bùng nổ, người đều yên lặng.
Mà điều khiến chúng tôi càng không ngờ là… nam chính cũng nổi bão rồi.
Sắc mặt nam sinh này thay đổi, cậu ta nổi giận đùng đùng đứng lên, bắt đầu xô đẩy Viên Vi!
“Tôi cho cậu mặt mũi mà cậu không cần!”
Vẻ mặt cậu ta vô cùng kì lạ, cảm xúc dao động rất lớn, hết đấm lại đá: “Nữ sinh các cô đúng là một lũ khốn!”
trường bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Vu Hoàn bị dọa , cô ấy bị người khác va chạm nên kéo tôi chạy.
Tôi trốn ở bên cạnh quay đầu lại nhìn, các huấn luyện viên đang xử lý tình hình.
Vương Ngôn đi lên chế ngự nam sinh tỏ tình thất bại rồi nổi điên này.
Đối những sĩ thật này mà nói, xử lý các tình hình như thế này đáng lẽ ra đơn giản như một bữa sáng.
…Cho đến khi Vương Ngôn đột nhiên vung tay ra.
Trên cánh tay anh ấy bị rạch một đường.
Đúng vậy, Vương Ngôn đã chủ quan.
Anh ấy ôm tay, kinh ngạc nhìn dao gọt trái cây tay nam sinh kia.
Máu chảy ra vết thương, xuôi cánh tay chảy xuống.
Có lẽ lúc đấu điều kiện gian khổ ở biên cảnh, mỗi một giọt máu và nước đều là huân chương của người sĩ.
Nhưng lúc này, tại đây, bị chính học sinh của mình tấn công, này thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Tinh thần và cảm xúc của nam sinh này đều vô cùng không ổn định, cậu ta đỏ bừng, tay cầm dao vung lung tung, miệng cũng không ngừng nói những lời mê sảng và thô tục.
đổ máu, sắc mặt trầm xuống.
Anh tiến lên phía trước, trực tiếp đấm thẳng vào bụng nam sinh kia, đánh ngã người này xuống đất.
Nam sinh kia bị đau, cậu ta còn cầm dao gọt trái cây để phản kích thì lại bị anh tùy tiện bắt chéo tay sau lưng.
Sát khí của vô cùng rõ ràng, anh lúc này vô cùng giận.
Tôi nhìn ngây người, bản năng đưa tay kéo Vu Hoàn ở bên cạnh.
Kết quả đưa tay ra không người đâu.
Trời mới biết nhóc Vu Hoàn này đã chạy đến bên cạnh Vương Ngôn lúc nào, cô ấy dùng khăn giấy lau máu trên cánh tay Vương Ngôn, gấp đến mức bật khóc.
Vương Ngôn an ủi cô ấy mấy câu, kết quả máu lại chảy nhiều hơn.
Vu Hoàn hãi òa khóc.
Tôi: “???”
28.
Giấy phép xin nghỉ tập luyện của tôi ghi là tôi bị tâm thần.
Nhưng rất hiển nhiên, đây chỉ là cái cớ tôi lấy ra để trốn huấn luyện sự.
người biết cũng chỉ cười một tiếng.
Cho đến khi thật sự có học sinh bị tâm thần… xuất đội ngũ huấn luyện, lại đột nhiên phát mà hành hung người khác.
Nhờ phúc của cậu ta.
Trường học hủy huấn luyện sự.
Vị đại ca bị tâm thần này vô cùng phù hợp từng câu từng chữ trên giấy báo của tôi.
…Có tình trạng uất ức, nôn nóng, cũng có khuynh hướng bạo lực, tự kỷ và lưỡng cực.
Vương Ngôn bị thương là minh chứng cho bản chất của cậu ta.
Trường đội trực tiếp tham gia điều tra.
Sau phát anh giai hành hung này cấp , cấp ba đã có tiền lệ, tỏ tình bị chối rồi đánh người ta là như cơm bữa.
Cậu ta còn cực đoan đến mức dõi bạn học nữ, tan học trốn ở góc khuất cầu thang rồi đột nhiên lao ra động tay động chân, cưỡng ép ôm lấy đối phương.
Tóm lại tôi nghe xong mà đến run người.
Vu Hoàn cũng không khỏi hãi: “…Người này bị vậy, không phải nên bắt người như thế này lại ?”
Đương nhiên đây là suy nghĩ của tất chúng tôi.
…Nhưng chúng tôi biết vì hàng này không bị bắt lại.
Mẹ cậu ta còn điên hơn cậu ta.
Chúng tôi không ở tận nơi mà nghe Vương Ngôn tường thuật lại.
Nghe nói người nhà nam sinh này vừa đến trường đã hùng hùng hổ hổ khiển trách người ta, há mồm là nói đằng gái quyến rũ trước, nhà bà ta là độc đinh đời thứ ba, vô cùng quý giá, người khác bị thương thì chứ?
Không chỉ vậy bà ta còn nói huấn luyện viên tại ngũ thì nên vì nhân dân phục vũ!
Nên phục vụ bà ta, giúp bà ta đuổi cô gái kia mới đúng!
Vu Hoàn tổng kết: “Cho nên nhà người này đều có vấn đề về não.”
Có lẽ đã bị dọa nên Viên Vi luôn luôn kiêu ngạo cũng bắt đầu chủ động đi xin người khác cùng đi mình, đi học hay đến nhà ăn gì đều nhờ người đi cùng.
Chỉ là người vẫn còn hãi, lại không thích công chúa vừa mách lẻo vừa hay đi đâm chọc này nên ai nấy đều đứng xa nhìn lại.
Huấn luyện sự bị hủy, chúng tôi trở lại trường.
Viên Vi cũng không ở chung ký túc xá chúng tôi.
Nhưng cô ta ở rất gần tôi và Vu Hoàn.