Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 9

, hãy nhìn phía trước. Quên em đi. Anh gặp người hơn.”

“Nhưng mà… người đến mấy cũng không là em…”

lỗi.”

“Đừng nói lỗi không!”

tiến lên một bước, ôm tôi, nhưng tôi tránh đi.

Hạo lập tức bước tới, nhìn đầy cảnh giác.

“Bác sĩ , anh tự trọng. Tiểu giờ là vợ chưa cưới của tôi.”

Có lẽ hai chữ “vợ chưa cưới” khiến bị đâm một nhát sâu, anh lùi lại mấy bước, chao đảo.

lỗi.”

Rất lâu , anh chỉ nói hai đó.

Hạo khoác áo khoác của mình lên vai tôi.

“Vợ à, ngoài trời lạnh lắm, ta nhà thôi.”

“Ừm.”

Hạo quay lại nói với :

 “Bác sĩ cũng nên sớm đi.”

Nói xong, anh kéo tôi ôm sát vào lòng, quay người rời đi.

Phía truyền đến một giọng nói rất khẽ:

 “Vậy… chúc hai người hạnh phúc.”

là một người rất , cho đến tận giờ, tôi nghĩ vậy.

Chỉ tiếc, anh là người đúng—nhưng xuất hiện sai thời điểm.

16

khi kết hôn, tôi và Hạo nuôi một con mèo và một con chó.

Ba mẹ anh biết chuyện của tôi, nhưng không hề trách móc gì, ngược lại còn rất thương tôi.

Hạo đối xử với tôi vô . Rõ ràng là ông chủ quán bar, vậy mà nào cũng tan làm sớm để nhà với tôi. Bạn bè xung quanh ai cũng ganh tỵ với tôi.

Anh nói:

 “Anh sợ ngủ một mình lắm, may mà có vợ anh bên cạnh.”

Nghe câu đó, tôi vừa cười vừa khóc.

tôi hứa với nhau, mỗi năm nhau đi du lịch một nơi.

Hạo nói, anh dẫn tôi đi ăn hết mọi món ngon trên thế giới.

Con mèo con chó trong nhà cũng tôi nuôi đến mập ú, suốt chỉ nằm lười ngủ say.

Còn tôi tựa trong lòng Hạo , anh chơi game, tôi xem phim.

Anh nói, yêu tôi.

Tôi nói, ở bên anh.

【Ngoại truyện: Góc nhìn của Hạo

1

Làm sao đây?

Gần đây tôi phát hiện, hình như tôi đã thích cô bạn thanh mai trúc mã của mình mất rồi.

Làm sao giờ?

Tháng này thi không , ba cắt tiền sinh hoạt.

Sinh nhật Tô Tiểu lại sắp đến, tôi chỉ có thể tặng cô ấy một chiếc thuyền nhỏ do chính tay mình làm.

So với quà sinh nhật của người khác, của tôi đúng là vừa nghèo vừa quê.

Nhưng… Tô Tiểu lại có vẻ rất thích.

Cái đồ ngốc này, không biết là nếu nói ra điều ước không linh nghiệm sao?

Chắc cô ấy không biết là lúc ước điều ước, đã vô lẩm bẩm thành tiếng.

đi Iceland ngắm cực quang sao?

Tôi tiết kiệm giờ, không biết đến bao giờ mới có thể đưa cô ấy đi đây…

làm sao giờ?

Hình như… tôi càng thích cô ấy mất rồi.

Nhưng trong đầu cô ấy giờ chỉ có học hành.

Thôi bỏ đi… vậy tôi cố gắng giống như cô ấy, tôi thi vào với cô ấy.

Đúng rồi, một đại học!

đó tôi bắt kịp cô ấy, khoảng cách giữa hai tôi càng càng nhỏ lại, những đêm thức trắng gần đây quả không uổng phí.

Ba tôi thấy tôi tiến bộ nên tăng tiền sinh hoạt cho tôi kha khá. Tôi tiết kiệm lại, định mua quà tặng cô ấy. Haha!

2

Cuối cũng thi xong đại học, tôi không chờ thêm !

Tôi tỏ với cô ấy!

Nhưng… nhưng cô ấy chối.

Tại sao chứ? Chẳng lẽ anh đây chưa đủ sao?

Tôi không cam lòng, tiếp tục dây dưa với cô ấy.

Chắc chắn cô ấy cũng có chút cảm giác với tôi mà.

Chết tiệt, tôi chủ động đến mức này rồi, sao cô ấy chối tôi?

May là da mặt tôi dày. Không sao, tiếp tục cố gắng!

Tôi cố dò hỏi xem cô ấy đăng ký nào, cô ấy không nói, chỉ hỏi lại tôi chọn nào.

Chẳng là đang ám chỉ tôi sao? Đang cho tôi cơ hội mà, haha!

Kết quả, đến lúc nhận giấy báo nhập học, tôi mới biết cô ấy chọn một rất xa tôi.

Tức chết tôi rồi!

Tôi không bao giờ thèm để ý đến cô ấy !

3

Tôi chờ cô ấy chủ động tìm tôi làm hòa.

Nhưng… tôi nghe nói, cô ấy có bạn trai rồi.

Tôi không tin, lập tức bay đến tìm cô ấy.

Cô ấy dẫn tôi đi gặp bạn trai của cô ấy—rất đẹp trai, rất lạnh lùng, hoàn toàn khác tôi.

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Lúc chia tay, tôi thậm chí còn nói câu “Chúc cậu hạnh phúc” – đúng là lời dối lòng, ngay cả bản thân tôi cũng không tin nổi.

Trở , tôi bắt đầu đêm say xỉn để quên đi.

Có lần tôi thấy một cô gái rất giống cô ấy, liền đuổi theo, nhưng đến gần mới phát hiện nhận nhầm người.

Tôi thất vọng nói một câu “ lỗi.”

Nhưng cô gái đó dường như có thiện cảm với tôi, dù biết tôi nhận nhầm không giận, còn kết bạn WeChat.

Tôi cười cười, và đồng ý.

Cô ấy – Tô Tiểu – có thể có bạn trai, tại sao tôi lại không thể có bạn gái?

Nhưng rồi tôi trải qua nhiều mối , cảm thấy thiếu điều gì đó.

, tôi dứt khoát không yêu đương , ai đến cũng chối.

Rồi nghiệp.

Nghe nói cô ấy đưa bạn trai ra mắt gia đình.

Không biết đó vì lý do gì, họ chia tay.

4

Tôi lập tức quay nơi có cô ấy.

Tôi tổ chức một buổi họp lớp, chỉ để tìm cơ hội làm hòa.

tôi làm hòa , nhưng chỉ là bạn bè.

Tôi bắt đầu dè dặt, vì sợ cô ấy lại rời xa tôi lần .

Hôm đó, tôi không nhịn mà ôm cô ấy một cái, kết quả là…

Lúc đăng ký khám bệnh, tôi thấy vị bác sĩ đó rất quen.

Cuối tôi cũng nhớ ra—đó là mối đầu của Tô Tiểu .

Tôi cố kéo cô ấy vào, nếu không đối diện chẳng bao giờ có thể thanh thản.

Bởi vì tôi biết, cô ấy chưa sự buông bỏ người đó.

Cô ấy đã khóc—vì anh ta mà khóc.

Tôi đã làm sai chăng…?

Những chuyện đó, các cậu cũng biết rồi.

Dù giữa đường có nhiều gian nan, khúc mắc…

Nhưng may mắn, năm tôi 27 tuổi, tôi đã cưới cô gái mà năm 17 tuổi tôi từng cưới nhất.

—HẾT—

Tùy chỉnh
Danh sách chương