Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
cần là người nhiều tuổi nhưng giàu có, bà liền bảo tôi rằng đó là “bé cưng cha”, vì thế tôi chưa bao giờ đồng ý mấy buổi mắt mà mẹ sắp xếp.
Bà không ép.
Nhưng mà…
“Anh Đặng, em hơi tò mò. Anh trẻ trung tài giỏi, tính tình lại tốt, công việc ổn định, lại chưa có bạn ? Dù có không có, thì không đến mức mắt chứ?”
Người đối diện có chút khựng lại, nhưng vẫn thẳng thắn nói:
“Cô , không giấu cô, tôi từng kết hôn rồi, tôi đã ba tuổi. Không biết cô có chấp nhận được không?”
Tôi: “…”
Tôi liếc sang Trương Hạo Phàm đang ngồi chếch bên cạnh.
Tên này vừa nghe nói tôi mắt liền nằng nặc đòi theo, bảo rằng đàn ông đàn ông , giám sát giúp tôi.
Cuộc trò chuyện lúc nãy, chắc chắn anh nghe hết.
Hiện giờ, anh còn tự tin lắc thay tôi nữa kìa.
Dù , ai lại tình nguyện làm mẹ kế chứ?
Nhưng mà…
“ tôi có chấp nhận.”
Đến cả anh Đặng đối diện bất ngờ nhìn tôi thêm một cái.
“Cô là người tiên tôi có thiện cảm và muốn tiếp tục tìm , mà còn chấp nhận hoàn cảnh tôi, tôi khá ngạc nhiên.”
Trương Hạo Phàm thì trợn mắt há mồm, sắp rớt cả cằm đến nơi, vẻ mặt muốn bước tới đập vào tôi một cái có tỉnh táo không.
Tôi thu ánh mắt lại.
“Nhưng tôi có một điều kiện: tôi không sinh .”
Đối phương không hề do dự, còn rất vui vẻ.
“Tất nhiên không vấn đề , tôi tin rằng bé Coco định sẽ rất thích cô.”
Coco là tên anh ấy.
Lúc chia tay, anh ấy nói mong chờ lần gặp tiếp theo với tôi.
Tôi mỉm , đồng ý.
5
Anh ấy vừa , Trương Hạo Phàm đã nổi giận đứng dậy kéo tôi một góc vắng người.
“ Tiểu , anh phát hiện không em có vấn đề, mà còn thiếu não nữa. Em khát được lấy chồng đến thế à? Em vừa ý hắn đấy à?”
“Ly dị còn kèm theo một đứa , mắt em mù rồi ?”
“ Tiểu , đừng tưởng em không nói là xong!”
“Nói em biết, anh không đồng ý, hai người đừng mơ!”
Trương Hạo Phàm lại tuôn một tràng dài, tôi hết, nhưng… anh ấy không là người với tôi.
“ đơn giản là… .”
Tôi đã đến tuổi nên kết hôn rồi. Mỗi lần về nhà, hết cô này bác kia giục cưới. Những cô cùng tuổi đều đã có , bạn cùng phòng cũ thậm chí đã sinh đứa thứ hai.
Đã không lấy người mình yêu , thì tôi sẽ lấy người .
Huống hồ, mới là tiếp xúc thử thôi mà, có thành hay không còn chưa biết.
Nhưng Trương Hạo Phàm lại nghe sự nghiêm túc trong lời tôi nói, anh nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy hoảng loạn không giấu nổi.
“ Tiểu , em đâu có tệ, uất ức bản thân vậy?”
“Anh không , sự không nổi cái mà gọi là .”
“Nếu nói đến sự , thì ai có với em hơn anh?”
“ Tiểu , anh không phép, em nghe chưa!”
Trương Hạo Phàm càng nói càng kích động, khóe mắt bắt hoe đỏ.
“… anh lại khóc rồi?”
Tôi nhìn bộ dạng này anh, lần tiên cảm luống cuống.
“Ai khóc chứ!”
Trương Hạo Phàm ngẩng nhìn lên trời, cố gắng ép nước mắt quay trở lại.
“ dù ông trời có khóc, ông đây không khóc!”
Anh trừng mắt nhìn tôi đầy tức giận.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, một cảm giác hạnh phúc khó tả lan tỏa khắp người tôi, sự trống rỗng và tự ti trong lòng bỗng chốc biến mất, rất kỳ lạ.
“ Tiểu , em có lương tâm không đấy? Em còn được hả!”
“Không người sự hạ cổ em rồi chứ? Không được, bây giờ anh kiếm thầy pháp về coi thử, có não em bị sâu ăn rồi không.”
Tôi không nhịn được mà lườm anh :
“Trương Hạo Phàm, anh lắm lời quá rồi đấy.”
“Tôi mong tôi nói nhiều đến mức có chửi tỉnh em.”
Trương Hạo Phàm nói đến khô cả họng, vẻ mặt tức tối “sắt không rèn thành thép”, trừng mắt nhìn tôi một cái.
“Được thôi.”
Tôi nói, đã đưa một quyết định nào đó.
“Được cái ?” Trương Hạo Phàm ngơ ngác nhìn tôi, không cả.
“Tôi đói rồi. Mời tôi ăn tôm hùm, tôi sẽ nói anh biết.”
Trương Hạo Phàm nghiến răng ken két, nhưng vẫn dẫn tôi .
“Tôi muốn ăn tôm hùm cay Tứ Xuyên, tôm hùm ngâm rượu và tôm hùm sốt mười ba vị. Còn anh thì ?”
Trương Hạo Phàm nhìn đống đồ tôi gọi, khẩy một cái.
“Sợ em ăn không hết, anh ăn phần thừa em là được.”
Ừm… hình tôi gọi hơi nhiều , lần này lại khiến Trương Hạo Phàm mất một bữa to.
Tôi chột dạ, giả vờ uống nước, nhìn sang chỗ khác, thầm nghĩ lúc có lương tháng rồi sẽ mời lại anh một bữa.
Kết quả là vừa ngẩng lên, tôi đã cảnh không nên .
Trần Duệ đang ngồi cùng một cô , anh ấy đang bóc tôm cô ấy, ánh mắt dịu dàng và trìu mến ấy, tôi từng rất quen thuộc.
Tôi sững người trong giây lát, sau đó khổ một cái rồi thu lại ánh nhìn. Không ngờ tôi còn có năng lực “nằm mơ tiên tri”.
Trương Hạo Phàm biểu cảm kỳ lạ tôi, liền nhìn theo hướng tôi vừa nhìn.