Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Chết tiệt, sao chỗ cũng có mặt anh vậy trời!”
Anh len lén quan sát sắc mặt tôi, thấy tôi không có phản ứng đặc biệt thì yên tâm.
Đúng đó, tôm hùm được mang , tôi vừa định đeo găng thì bị anh ngăn lại.
“Chỉ là bóc tôm thôi mà? Người có, em cũng phải có!”
Anh đeo găng , nhanh nhẹn bóc tôm cho tôi.
“Ăn , ngây ra ?”
Tự dưng tôi thấy ấm lòng.
Đây chính là thanh mai trúc mã của tôi, miệng mồm thì thô lỗ, lại tinh tế đến lạ. Hay cãi nhau tôi, luôn biết quan tâm đến cảm xúc nhỏ nhặt nhất.
Trên tình , dưới tình .
6
đó, chúng tôi xem một bộ phim. Trên đường , Trương Hạo Phàm đề nghị dẫn tôi đến quán bar mở của anh ấy, tôi từ chối.
Anh là điển hình của kiểu thiếu gia nhà giàu, mấy năm gần đây mở quán bar cũng kiếm được kha khá. Tôi cũng đến vài lần quán bar của anh chơi.
Anh đưa tôi một thẻ VIP, chỉ cần tôi đến, đồ uống đều miễn phí.
“Già , không còn sức chơi nữa.”
Trương Hạo Phàm: “… Được .”
Tôi ngẩng nhìn trời, đêm nay không có sao, chỉ có một vầng trăng treo lơ lửng giữa không trung.
“Cái ‘được thôi’ chiều của em là có ý vậy?”
Nếu anh không nhắc, tôi cũng gần quên mất chuyện đó .
“Là… nghe lời anh.”
“ dễ hiểu hơn một chút ?”
“Không vội tìm người nữa. Độc thân cũng không tệ.”
“Thế đúng chứ!” Trương Hạo Phàm thấy tôi nghĩ thông , lại bắt lải nhải tiếp,
“ mà anh đâu có cấm em đương, nếu người phù hợp thì vẫn được. Chỉ là cái tên hồi nãy… thì không được!”
Tôi thở dài:
“Chắc là sẽ không được nữa đâu.”
“Ai vậy?” Trương Hạo Phàm bỗng dừng lại, đứng chắn trước mặt tôi, chặn đường tôi .
“Ngay trước mắt em chẳng phải có một người sao?” Trương Hạo Phàm nửa đùa nửa thật.
Có lẽ… không chỉ là đùa. Anh ấy đã ám chỉ rõ ràng quá nhiều lần , có ngu không hiểu.
“Tôi…”
Tôi bỗng thấy bối rối, óc rối tung, không biết nên trả lời thế .
Trương Hạo Phàm cũng không ép, giả vờ thoải mái.
“Tôi đùa thôi, hù em à?”
7
Thật ra, vừa tốt nghiệp cấp ba, Trương Hạo Phàm tỏ tình tôi một lần. tôi đã từ chối.
Vì tôi rất chắc chắn, tôi không anh ấy.
đó, anh ấy cứ dai dẳng bám lấy tôi. đăng ký nguyện vọng đại , tôi cố ý chọn một trường cách anh ấy thật xa.
Cũng từ đó, anh thật sự buông .
, khi đại , tôi Trần Duệ.
Anh ấy chính là hình mẫu lý tưởng của tôi, tính cách thì hoàn toàn trái ngược Trương Hạo Phàm.
Khi mọi người đều tôi không theo đuổi được anh ấy, không hiểu sao anh ấy lại đổ, lại tôi. khi ở bên nhau, anh ấy đối xử tôi vô cùng tốt, chẳng còn lạnh lùng, xa cách lần nữa.
Không biết Trương Hạo Phàm nghe tin tôi có trai từ đâu, anh ấy từ trường của mình bay đến tìm tôi.
Anh :
“Tôi muốn xem rốt cuộc mình thua ở điểm . Bài thi điểm tuyệt đối của em là người thế .”
Tôi đã dẫn anh ấy Trần Duệ.
Anh chỉ cười gượng:
“Tiểu Mãn, chúc em hạnh phúc.”
ngay trong đêm, anh quay .
Từ đó, chúng tôi cắt đứt liên lạc suốt vài năm.
này, khi tôi tốt nghiệp đại , chia Trần Duệ, tôi trở quê nhà, một nhân viên công sở bình thường.
Không lâu , Trương Hạo Phàm cũng quay .
Trong buổi họp lớp, chúng tôi lành lại.
Dù thì chúng tôi cũng có mười mấy năm tình , những điều không vui năm xưa, cũng dần phai nhạt theo năm tháng.
Tôi cũng nghe bè chung kể khoảng thời gian đại của anh.
Nghe thời đó anh thay gái thay áo, ngày cũng lăn lộn trong bar.
Chuyện bar thì tôi tin, chứ thay gái liên tục thì…
Từ ngày lại đến giờ, tôi chưa thấy anh thân thiết cô gái , chứ đừng là đương.
Có vẻ tôi có không bận tâm nếu anh ở cạnh ai đó… riêng anh, lại là người duy nhất tôi không xem nhẹ.
Tình cảm của tôi dành cho anh có lẽ khá phức tạp, nhất là từ khi lành, sự quan tâm của anh dành cho tôi là điều tôi thấy rất rõ.
Nhiều , chỉ thiếu một chút thôi… là tôi có rung động thật sự.
trong lòng tôi vẫn chưa buông bỏ một người khác, vậy thì không công bằng anh ấy.
8
Sắp đến nhà, tôi quay lại :
“Đến đây thôi, để em tự là được.”
Trương Hạo Phàm hơi khựng lại, gật .
Tôi quẹt thẻ khu chung cư, thang máy tầng của mình.
Vừa ra khỏi thang, tôi liền thấy một người đang cúi hút thuốc, đội mũ lưỡi trai.
Thấy có người đến, anh ngẩng .
Tôi hơi ngạc nhiên, bởi vì… đó là Trần Duệ.
Tôi đứng chần chừ vài giây, định không thấy, vòng qua anh ấy để mở .
Vừa đẩy ra, một bàn liền đặt nắm , chắn giữa tôi và cánh .
Tôi ngẩng , đập mắt là đôi con ngươi sáng nhạt, đường nét hàm rõ ràng, môi mím chặt.
Anh ấy mở lời trước, giọng hơi khàn:
“Cho anh ngồi một chút được không?”
Bộ dạng anh ấy đang cầu xin, khiến tôi ngại từ chối thẳng.
Anh đợi tôi ba giây, thấy tôi không phản ứng liền kéo tôi nhà, đóng lại.
“Trần Duệ, anh vậy?”
Anh ép tôi giữa cánh và cơ anh, một khẽ vuốt môi tôi, cảm giác tê dại chút khiến tôi không dám động đậy.
Anh nhìn chằm chằm động tác nhỏ của tôi.