Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Vì anh thích em , em quyết định— cho anh toại nguyện.”
Anh sững người, nhìn tôi chằm chằm, mãi mới tiêu hóa được trong lời nói ấy, rồi mừng rỡ nhảy dựng .
“Tô Tiểu Mãn, em nói chứ? Em đồng rồi đúng không?”
Tôi nói với anh:
“ , Trương Hạo Phàm, em đồng rồi.”
“Á á á, kích động ! Tô Tiểu Mãn, em là của anh rồi! Em là bạn gái của anh rồi! Hahaha!”
Anh vui mức bế bổng tôi xoay một vòng, một đứa trẻ chưa chịu lớn.
Tôi nhìn anh, cũng bật , rồi chợt nhớ ra , nói tiếp:
“ , anh thả em xuống trước . Em có nói với anh…”
“ xong rồi, anh hẵng quyết định có tiếp tục ở bên em không.”
Có lẽ vẻ tôi nghiêm túc , anh cũng khẽ căng thẳng:
“Em nói đi.”
“Em… em không thể sinh con. Nếu anh thấy đó là trở ngại…”
Trương Hạo Phàm cắt lời:
“ thôi à?”
Tôi ngẩn ra nhìn anh, gật đầu:
“ .”
“Tô Tiểu Mãn, em dọa chết anh rồi. Anh tưởng em sắp nói to tát lắm cơ!”
Trương Hạo Phàm lại ôm chầm lấy tôi, vẻ vừa giành lại được báu vật thất lạc.
Tôi ngơ ngác—người bình thường này phản ứng thế ?
“ , Trương Hạo Phàm… em không thể sinh con , anh sự không để tâm ?”
“Anh để tâm chứ? Dù anh cũng chẳng thích trẻ con, anh thích em thôi.”
Trương Hạo Phàm tựa cằm vai tôi, giọng đầy cưng chiều:
“ là tốt rồi. Giờ toàn bộ tình yêu của anh dành cho một mình em. Em giữ cho kỹ, không được chạy đâu .”
“ …” – tôi vẫn có chút do dự – “Anh có thể chấp nhận, ba mẹ anh thì …”
“Có đâu lo,” – Trương Hạo Phàm thản nhiên – “Anh có anh trai , có con hay không chẳng lượt anh. Nếu em thấy phiền, anh nói là do anh không được. Lúc đó ba mẹ anh cảm ơn em ấy chứ.”
Tôi: “…”
Tôi không ngờ lại nhận được câu trả lời .
“Dù em cũng là của anh rồi. Chính miệng em đồng rồi, không được hối hận!”
“Bất kể lý do nào cũng vô nghĩa. Anh không quan tâm, anh không buông tay. Anh cần em!”
Nói rồi, anh đột nhiên cúi xuống hôn tôi.
Tôi hơi sững người, rồi cũng đáp lại anh.
Tôi không nghĩ nhiều, cảm thấy rất hạnh phúc.
Dưới ánh cực quang ở Iceland, Trương Hạo Phàm tỏ tình với tôi, và tôi đồng .
ước năm mười bảy tuổi, cuối cùng được thực hiện tôi hai mươi bảy.
Trương Hạo Phàm nói với tôi:
“Đời em không có tiếc nuối. Anh cùng em hoàn thành từng một.”
13
Cuối năm, chúng tôi tổ chức lễ đính hôn.
Hai bên gia đình đều rất vui vẻ.
Nếu không do tôi kiên quyết, Trương Hạo Phàm làm đám cưới luôn rồi.
Cuối cùng, anh vẫn tôn trọng kiến của tôi.
Sau này không biết Trần Duệ từ đâu tin tôi đính hôn, liền hẹn tôi gặp .
Anh nói:
“Có những chấp niệm buông bỏ, thì trước hết nói cho rõ.”
, tôi cũng cảm thấy một vài được nói cho dứt khoát thì hơn.
Tôi kể đó với Trương Hạo Phàm, cứ nghĩ anh tức giận, ai ngờ anh lại rất rộng lượng, mỉm nói:
“Đi đi.”
Tôi nói:
“Anh không ghen à?”
Nghĩ một lúc, tôi lại bắt chước giọng điệu của anh, giả vờ tủi thân:
“Có anh không yêu em nữa rồi không?”
Trương Hạo Phàm nhéo má tôi, nửa giận nửa buồn :
“Dĩ nhiên là anh ghen rồi, cho anh đi cùng em.”
“ so với ghen, anh lo hơn là… anh sợ trong lòng em vẫn chưa buông bỏ, anh càng khó chịu hơn. Cho anh ủng hộ em đi nói cho rõ ràng.”
“Vì… buông bỏ thực sự là mình dám đối .”
Trương Hạo Phàm chậm rãi bộc bạch suy nghĩ của anh. Không thể không nói, thỉnh thoảng tên này cũng nói ra được vài câu rất có lý.
Nói xong, anh lại ghé tai tôi thì thầm:
“Không được đứng gần anh ta, và nữa… này sau này em bù đắp lại cho anh . Vì em anh chịu ấm ức thế này…”
Được rồi, mấy câu phía trên cứ coi tôi chưa nói .
Tôi hẹn gặp Trần Duệ ở một công viên nhỏ.
Trước đi, Trương Hạo Phàm dặn đi dặn lại rằng tôi không được đứng gần , nói xong là đi luôn.
“Và quan trọng nhất—tuyệt đối không được nối lại tình cũ!”
đây tôi sự không nhịn được nữa, bật . Anh ấy không yên tâm với tôi thế cơ à?
“Đừng có , anh nói nghiêm túc . Khó khăn lắm mới theo đuổi được em, em không được vứt bỏ anh nhé.”
Trương Hạo Phàm vừa làm nũng vừa dựa sát vào tôi.
“Được rồi được rồi, em biết rồi .”
Tôi giả vờ nghiêm túc, làm lạnh.
Tên này, từ sau ở bên nhau, càng ngày càng thích làm nũng. Không được chiều , hừ!
Không biết từ lúc nào, Trần Duệ .
Anh gọi tôi:
“Tiểu Mãn.”
Tôi quay đầu nhìn anh một cái, rồi nói với Trương Hạo Phàm:
“Anh đứng đợi em ở kia một chút nhé, ngoan nào.”
Trương Hạo Phàm bĩu môi:
“Anh không ngoan đâu .”
Cái đồ này!
Bất đắc dĩ, tôi nhón chân hôn nhẹ má anh.