Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8

Trương Hạo Phàm đắc ý liếc nhìn Trần Duệ cái, mức miệng sắp ngoác tận trời.

“Khụ khụ khụ, bảo bối, vậy anh qua kia đợi em nha~”

Trương Hạo Phàm dịu dàng xoa đầu tôi mới rời đi.

Chậc!

Tôi quay lại, Trần Duệ đã đen sì:

 “ , em không cần phải cố tình kích thích anh như vậy.”

Tôi cũng muốn nói là tôi không cố tình mà… nhưng những chuyện đó không còn trọng .

Chúng tôi gặp nhau hôm nay, là để nói rõ mọi chuyện.

Tôi đi thẳng vào vấn đề:

 “Anh rất muốn vì sao năm đó em lại chia tay anh, đúng không?”

Sắc Trần Duệ lúc mới dịu lại đôi chút.

“Vậy rốt cuộc là vì sao?”

“Vì mẹ anh, và vì… em không thể sinh con.”

14

Câu chuyện quay năm tôi và Trần Duệ vừa tốt nghiệp đại học.

Tôi dẫn anh bố mẹ, họ rất hài lòng anh.

Anh cũng đưa tôi nhà anh, còn nói muốn nhân tiện bàn chuyện hôn luôn.

Trần Duệ nắm tay tôi, lúc đó tôi hồi hộp lắm.

Mẹ anh hiền hậu:

 “Hai đứa yêu nhau, cha mẹ như chúng tôi đương nhiên không phản đối. Muốn hôn thì cưới thôi.”

Tôi và Trần Duệ nhìn nhau, sự căng thẳng trong lòng mới dần dịu xuống. Không ngờ dì lại dễ tính vậy, còn bảo tôi ở lại vài .

Trong mấy đó, dì đưa tôi đi khám sức khỏe, nói là kiểm tra trước khi cưới.

Tôi rất hiểu chuyện, cũng hoàn toàn phối hợp.

Nhưng không ngờ, quả kiểm tra thấy—tôi không thể sinh con.

Hệ sinh sản của tôi bẩm sinh dị dạng, xác suất mang thai gần như bằng không.

Hôm đó, dì cố tình đuổi Trần Duệ ngoài, ném báo cáo quả kiểm tra xuống trước tôi.

Tôi không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào tờ quả trước .

“Sao có thể như vậy được…”

“Nhưng sự thật chính là vậy, à. Dì cũng rất quý con, nhưng… gia đình chúng không thể chấp nhận người phụ nữ không thể sinh con.”

Mẹ của Trần Duệ vừa , lại không nổi , đặt mạnh tách trà xuống bàn, vẻ hiền hậu lúc đầu phút chốc tan biến.

“Nhà chúng mấy đời đơn truyền, chỉ có mình Trần Duệ là con trai, không thể để dòng họ chấm dứt ở đây. Cô , mong cô có chút tự thân phận, đừng lỡ dở tương lai của nó.”

Tôi nghiến răng, nhưng chẳng nói nổi lời nào.

lại tiếp lời:

 “Hôn nhân không phải chỉ là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Trần Duệ không để ý, nhưng chúng tôi – bậc cha mẹ – không đồng ý, cô nghĩ xem các người đi được bao xa?”

Bà ném chiếc thẻ ngân hàng lên bàn trước tôi.

“Cầm lấy số tiền và rời khỏi nó đi. Nó không thiếu phụ nữ. Tôi hy vọng cô tự điều mà chủ động chia tay, cũng coi như giữ lại chút thể diện bản thân.”

lúc đó tôi còn trẻ, nhưng tôi cũng có sự kiêu hãnh và lòng tự trọng của mình.

Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi đó.

nhà, tôi khóc suốt mấy liền. Trần Duệ bên kia nói gì tôi không rõ.

Vài sau, tôi cắn răng đề nghị chia tay anh, rời khỏi thành phố, trốn đi thật xa.

Lý do gì cũng có thể chấp nhận…

Nhưng sao… sao lại là tôi không thể sinh con?

Chuyện đó… đâu phải lỗi của tôi chứ!

Nhưng lời mẹ anh nói cũng đúng— mối tình không được chúc phúc thì sẽ chẳng đi đâu.

Trần Duệ không bận tâm, anh có thể chấp nhận tôi, nhưng tôi… tôi không nỡ kéo anh theo cùng.

Trần Duệ nói tôi rằng, anh rất thích trẻ con. Nếu có thể, anh mong có hai đứa— trai, gái— gia đình trọn vẹn.

Lúc đó tôi còn hơi ngạc nhiên, vì hoàn toàn không nhìn anh là người thích trẻ con.

“Chỉ cần là con em sinh , trai hay gái anh đều thích cả.”

Lúc nghe câu ấy, tôi còn đỏ lên .

nghĩ lại… thật sự chỉ là trò đùa.

Có lẽ… như mẹ anh nói, anh không thiếu phụ nữ. Có thể bây anh yêu tôi, đau đấy, nhưng anh cũng sẽ yêu người khác.

Tôi không cần phải…

Tạm biệt, Trần Duệ.

Tôi cũng sẽ quên anh.

15

Trần Duệ nghe xong mọi chuyện, đã đỏ hoe.

sao em không nói anh?”

Tôi thở dài.

 “ không còn trọng .”

“Rất trọng, , anh… chuyện rất trọng…”

Không ngờ Trần Duệ lại bật khóc. ấy năm quen , đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc, gần như mất kiểm soát.

sao… sao mọi người đều giấu anh? sao ngay cả quyền được , anh cũng không có?”

, chuyện đối anh… thật sự quá bất công. Em chưa nghĩ chuyện có lẽ… anh vốn không tâm hay sao?”

những người phụ nữ khác có thể sinh con thì sao chứ? Không phải em, anh cũng chẳng thể yêu nổi ai.”

sao…”

Tôi nhìn anh.

“Năm đó em cũng nghĩ việc nói thật anh. Nhưng mỗi khi nhìn thấy anh mỉm hạnh phúc, tưởng tượng tương lai của chúng gia đình có đủ trai gái, em lại càng không đành lòng…”

nên, em đã quyết định chia tay.”

“Và nếu như khi đó em nói thì sao? Mẹ anh sẽ đồng ý à? chúng ở bên nhau, không có sự chúc phúc và đồng thuận từ cha mẹ, liệu chúng thật sự sẽ hạnh phúc không?”

Tôi nói chữ, thành thật và tha thiết, nhìn thẳng vào anh.

Trần Duệ nghẹn ngào.

, vậy bây … em thật sự… yêu cậu sao?”

Tôi gật đầu.

“Chúng … thật sự không còn khả năng nào sao?”

“Xin lỗi.”

“Vậy… anh phải sao đây…”

Anh nhìn tôi, đôi đỏ hoe khiến tôi không nỡ nói thêm điều gì.

Anh lại hỏi lần :

 “ , anh phải sao đây?”

Tôi im lặng lúc, cũng không ngờ có chúng tôi lại đi bước đường .

Tùy chỉnh
Danh sách chương