Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Phòng anh không khóa, chỉ bật chiếc đèn nhỏ.
Tôi lén lút cởi giày, luồn tay từ phía sau, xem anh còn khóc hay không.
đến gần, Thẩm Đình Châu bỗng quay đầu lại.
Ánh sáng yếu ớt soi thấy mắt anh hơi sưng.
Xong .
Lần này anh tổn thương .
Tôi gãi đầu, xin lỗi anh: “Xin lỗi, hôm nay em không ly hôn.”
“Là anh ghét nên lúc nóng giận nói thôi.”
Thẩm Đình Châu cơ căng cứng, tôi thấy quỷ.
Tôi sợ anh giữ tư khó chịu, liền kéo anh lại nằm thẳng.
Để thấy lời xin lỗi chân thành, tôi gần ôm cả anh nằm .
Tôi anh thấy chân thành trong mắt mình: “Em xin lỗi , anh đừng khóc nhé?”
Thẩm Đình Châu tới giới hạn chịu đựng.
Anh ráng rặn từng tiếng: “Em…xuống .”
Tôi không nghe theo.
Anh hết chịu đựng được , bóp eo tôi, đặt tôi ra bên.
Để khỏi cơ hội ôm tiếp, anh vội ngồi dậy bật đèn.
Ánh đèn hơi chói, tôi nhắm mắt thì bàn tay anh đã che mắt tôi.
Chắc chắn tôi đã quen mắt , anh định rút tay .
Nhưng tôi nắm lấy tay anh, hôn lòng bàn tay ấy.
Thẩm Đình Châu bị điện giật, rụt tay lại: “Em gì ?”
Chúng tôi đối diện nhau, tôi rõ đôi mắt anh hơi sưng và phần dái tai đỏ ửng.
Anh chợt nhận ra, quay mặt không tôi .
Tôi rút mắt lại, hỏi: “Anh lén khóc trong chăn là hôm nay em nói ly hôn sao?”
Hơi khác với dáng vẻ anh hay hiện mặt tôi.
Nhưng anh đúng là ra khỏi phòng tôi thì đã khóc.
Câu chạm cấm kỵ của anh.
Anh giọng nặng: “Em nói là anh không khóc!”
Tôi vô thức đưa tay sờ mí mắt anh đang hơi nóng: “Nhưng mắt anh sưng kìa.”
Thẩm Đình Châu nắm lấy cổ tay tôi: “Em thấy phim.”
Anh cố tỏ ra cứng miệng.
Tôi mở đoạn quay camera anh xem: “Anh ra khỏi phòng em khóc đấy.”
Anh liếc qua cái cầm điện thoại tôi lại.
Anh giọng kiềm nén: “Em nhầm, anh không .”
giờ thấy miệng anh cứng .
Tôi an ủi: “Khóc cũng không sao, em sẽ không cười anh.
Em chỉ nói hôm nay việc đề cập ly hôn là phút bốc đồng.
Sau này em sẽ không tùy miệng nói mấy chuyện .”
Thẩm Đình Châu nhíu mày: “Vậy là em thấy anh khóc chạy đến an ủi?”
Tôi gật đầu.
Trong mắt anh thoáng hiện nét thất vọng.
Tôi giải thích: “Em tới để không anh thôi.”
Cũng thấy anh rơi nước mắt, em nhận ra lời mình nói tổn thương nào.
Thẩm Đình Châu hơi hụt hơi khoảnh: “Sao em không anh ? …”
Anh ngập ngừng dừng lại.
Tôi nhíu mày: “Em nào thú tính lạ lùng gì, gì thấy khác khổ?”
Nhưng nói , khi anh rơi nước mắt, rất…
gợi.
Ánh mắt tôi rơi trên đôi mắt anh sưng, lướt xuống.
, hoặc anh đang quá , chiếc áo anh cài ít cúc hơn bình thường.
Sau mấy lần va chạm, thậm chí lộ chút đường bụng.
Má tôi nóng bừng.
Không thẳng anh .
Cố xua mấy ý nghĩ lộn xộn, tôi nói: “Em về đây, chào anh.”
Nếu ở lại sợ bản thân mất kiểm soát.
khi xuống giường, tôi chợt nhớ ra điều quan trọng chưa giải thích: “À, chuyện con , anh…”
Tôi định nói anh hiểu lầm.
Ai ngờ thốt hai chữ “con ”, Thẩm Đình Châu lại nằm quay lưng, kéo chăn quấn chặt.
Tôi chọc anh: “Thẩm Đình Châu?”
Anh nhắm mắt: “Anh đây.”
Tôi lắc chăn anh, cố anh mở mắt.
Chưa kịp nói, anh đã lật chăn lại, kéo tôi chung: “ .”
Hóa ra anh căm ghét đến tận xương hai chữ “con ”.
Tôi nép ngực anh, cố mở miệng lần : “Con là nhỏ.
Nó biết sủa .”
Anh nhắm mắt giả .
Rất rõ là không ý lắng nghe nghiêm túc.
Thôi vậy, mai tính tiếp.
Cảm thấy tôi chẳng thèm nói , anh ôm tôi chặt hơn.
Nhiệt độ từ anh ấm áp, tôi nhanh chóng mơ màng thiếp .
Nửa đêm chân tôi lại lạnh buốt.
Tôi vô thức rúc lòng anh.
Lật lật vài cái phát hiện vị trí trống.
Mỏi mắt, tôi mơ màng gọi: “Thẩm Đình Châu?”
Vài giây sau anh trở lại nằm cạnh.
Tôi vòng tay ôm anh thì tay bị anh bắt, đặt cổ anh.
Hóa ra anh đang mang cái gì .
cảm giác hơi lạnh, kim loại.
Anh áp môi tai tôi: “Anh cũng em.
Không tìm khác được không?”
Hơi thở anh rải tai tôi, ngứa ngáy.
Tôi nhắm mắt, úp mặt ngực anh, lơ mơ đáp: “Được.”