Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tôi và Thẩm Đình Châu kết hôn vì liên hôn thương mại, giữa chúng tôi luôn lạnh nhạt.
Hai cha mẹ không nổi, ép chúng tôi phải bồi dưỡng .
Thẩm Đình Châu nói:
“Em có yêu cầu gì cứ nói, anh đều có đáp ứng.”
Tôi đáp:
“ anh về nhà theo một .”
Giọng anh kìm nén:
“Em…
Em nhầm người rồi, anh không phải kiểu có cùng em chơi những trò .
Em cũng đừng , không hay đâu.”
Tôi bình thản:
“Được thôi, tôi người khác.”
Đêm , anh siết tôi , đôi mắt đỏ ngầu:
“Ngoài anh ra, đừng mơ có ai được làm của em.”
1
Tôi vì liên hôn thương mại mà lấy phải một tổng tài cấm dục.
Không chỉ áo sơ mi cài kín tận khuy cuối cùng, ngay cả lúc tắm rửa cũng không .
Hai năm trôi qua, chẳng hề tiến triển, thậm chí còn có xu hướng ngày càng lạnh nhạt.
Hai cha mẹ không nổi, hết lần lần khác tổ chức họp gia đình, ép chúng tôi phải bồi dưỡng .
Cố gắng sớm trở thành hình mẫu vợ chồng ân ái trong giới.
Những lời thế tôi nghe không bao nhiêu lần, sớm miễn dịch.
Nhưng Thẩm Đình Châu lại coi thật.
Anh vừa công ty không bao lâu, liền gửi tin nhắn tôi:
【Hôm nay em có muốn gì không?】
Lúc tôi đang bận, tiện trả lời: 【Không có.】
Thẩm Đình Châu rõ ràng không hài lòng với câu trả lời :
【Sao lại không có?】
【Túi xách? Trang sức?】
【Thật sự không có gì sao?】
Tôi rảnh mới tiếp tục nhắn lại: 【Thật sự không có.】
Thẩm Đình Châu tuy hơi hủ, nhưng mấy chuyện lại rất hào phóng.
Quần áo, túi xách, trang sức… cách vài hôm có người tận nhà.
Anh vẫn không chịu bỏ cuộc: 【Em có gì muốn cứ nói, anh đều có đáp ứng.】
Có lẽ nhà họ Thẩm lại tạo anh áp lực không nhỏ.
Tôi xoa đầu chú cún nhỏ, nhắn lại: 【 anh về nhà một .】
Sáng nay Thẩm Đình Châu vừa ra khỏi cửa, cô bạn thân ôm cún con .
Nói thấy tôi rảnh rỗi, mà nhà vừa sinh thêm cún, nên tặng tôi một con.
Nguyên buổi sáng, tôi đều bận rộn vun đắp với cún, tiện học thêm kiến thức nuôi .
Thức ăn và đồ dùng khác chuẩn bị gần đủ, chỉ thiếu mỗi .
thế Thẩm Đình Châu còn ép tôi phải đưa ra yêu cầu, tôi cứ thế mà nói thôi.
anh hiện lên suốt một dòng chữ: “Đối phương đang nhập…”
Mãi lâu sau, anh trực tiếp gửi một cuộc gọi video.
Cún con không chịu nằm trong lòng, nhảy xuống đất chạy .
Tôi nhận cuộc gọi, đập mắt gương mặt của Thẩm Đình Châu.
Anh nén nhịn, trầm mặc rất lâu mới mở miệng:
“Em…
Em đừng đùa kiểu với anh.”
Tôi đang mải mê với cún con, nghe liền cau mày:
“Tôi đâu có đùa.
Cún nhỏ cần phải dạy dỗ.”
Hàng lông mày anh càng nhíu .
Bàn lọt khung hình nắm lại, đang cực lực nhẫn nhịn điều gì .
Một lúc lâu, anh mới chậm rãi thở ra:
“Em…”
Anh ngừng lại một chút, rồi kiềm chế nói:
“Em nhầm người rồi, anh không phải loại có cùng em chơi trò .”
Đúng thần kinh.
Bảo anh thôi cũng không chịu.
Nếu , cần gì nói câu “yêu cầu gì anh cũng đáp ứng”?
Tôi lạnh mặt:
“Không thôi, tôi người khác.”
Thẩm Đình Châu vội giải thích:
“Anh không có ý .”
Tôi không anh cơ hội nói thêm, trực tiếp ngắt video, tiện đặt luôn một đơn chạy việc vặt.
2
Người giao hàng sớm hơn Thẩm Đình Châu nửa tiếng.
Chiếc làm rất tỉ mỉ, tôi chụp cả chục tấm ảnh đăng lên bạn bè.
Tôi còn kèm chữ: “Từ nay người có rồi nha.”
Thẩm Đình Châu bình luận ngay: “?”
Tôi quên không chặn người .
Nếu anh , mẹ tôi sẽ .
Lúc chắc sẽ nhanh chớp chạy tới, viện cớ chăm để giành về nhà nuôi.
Nghĩ tới , tôi vội vàng xóa bài.
Khi đăng lại, tôi chặn hết các nhân vật then chốt.
Nhà rộng , dù nuôi ở nhà, Thẩm Đình Châu chưa chắc .
Tôi ôm điện thoại ngắm mấy tấm ảnh cún ngoài sân có tiếng bánh xe thắng gấp ma sát trên nền.
Tiếng giày da gõ trên nền nhà vang lên.
Không hiểu sao, mắt phải tôi giật một .
Qua khe cửa chưa khép , tôi lờ mờ thấy bóng dáng Thẩm Đình Châu.
Nhưng anh không bước .
Đứng ở cửa hơn mười phút, anh cuối cùng lấy hết can đảm, giơ gõ nhẹ hai .
Tôi chỉnh váy: “ .”
Thẩm Đình Châu một nhét túi, kia mở cửa.
Anh đứng trước mặt tôi, ánh mắt sắc lẹm quét khắp mọi ngóc ngách trong nhà.
Tôi chỉnh lại quần áo, ngẩng lên anh: “Anh gì?”
Thẩm Đình Châu khẽ lộ rõ thanh quản: “Nó đâu?”