Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nói câu đó, anh đầy kiêu hãnh.
Tôi không hề nghi ngờ, nếu Thẩm Đình Châu đuôi, chắc chắn lúc này đã vểnh tận trời.
anh ngẩn ra:
“ kết hôn ? Chúc mừng nhé.”
Tôi mỉm .
anh chóng đổi chủ đề, nói sang khác.
Anh ta vốn dĩ đã hoạt ngôn, giờ không gặp nói nhiều.
Từ lần nhập học cho buổi team building tiên.
Mấy tôi đã quên từ , anh ta vẫn rõ.
Ánh Thẩm Đình Châu lúc trầm.
Anh âm thầm kéo áo xuống thấp.
nói với anh:
“Xin lỗi nhé, hơi nóng.”
Ánh anh theo phản xạ rơi xuống anh.
Nhìn thấy mấy vết kia, nụ thoáng chững :
“Không sao.”
Rất , anh ta trạng thái, tiếp tục trò .
Không nói bao , Thẩm Đình Châu bỗng cúi :
“Vợ , con mẹ .”
Tôi trợn .
Con?
Bao giờ thế?
anh ngạc nhiên:
“Con?”
Thẩm Đình Châu mặt không đỏ tim không loạn:
“Ừ, Ôn Ngôn thích con, coi như con mà nuôi.”
anh gật gật:
“… tốt.”
cớ là con, tôi và Thẩm Đình Châu chóng rời khỏi tiệc.
Ngồi trong xe, tôi liếc anh:
“Con tôi ?”
con làm cớ, anh đã hỏi qua ý kiến nó chưa?
Thẩm Đình Châu hề lúng túng, ngược thuận thế ôm tôi:
“Ừ, cả ba nó nữa.”
Tôi bật nhạt.
Về nhà, tôi lập tức chui vào phòng .
Cho nó ăn, chơi cùng rất .
mức Thẩm Đình Châu không chịu nổi:
“Vợ , ba của con rất .”
Tôi giả vờ không nghe thấy.
Không cam lòng bị ngó lơ, anh ngồi xổm cạnh tôi.
Cầm quả bóng trên tay tôi, ném thật xa.
con hí hửng chạy theo.
Khóe anh cong :
“Con tự đi chơi .”
Phòng hơi nóng, anh kéo áo xuống thấp nhất.
Tôi vừa quay liền thấy mấy dấu vết trên anh.
Chợt ra này:
“Anh sớm tại sao tôi bắt anh thay áo ?”
Thẩm Đình Châu gật :
“ chứ.
“Trước khi ra ngoài anh soi gương mà.”
Tôi trừng :
“Sao không nói sớm?”
Khóe anh nhếch đắc ý:
“Nếu nói sớm, sao chịu cài cúc cho anh?”
Không cài cúc, anh sẽ cớ ôm tôi.
không được nụ hôn kia.
Thủ đoạn nhiều thế.
Vậy mà hai năm nay tôi phát hiện.
Đợi tôi nói xong, Thẩm Đình Châu cúi hôn trán:
“Anh sai .
“Sau này sẽ nói thẳng.”
Anh nhận lỗi như vậy, tôi tiện nói thêm.
Chỉ hừ nhẹ một tiếng, xem như trả lời.
10
Nhưng tôi không ngờ, chữ “sau này” của Thẩm Đình Châu thế.
Vừa bước vào phòng, anh đã bế tôi ngồi kệ tủ:
“Vợ , muốn hôn.”
Tôi thuận theo, cúi xuống hôn anh một .
Nhưng vừa định rời đi, anh đã đuổi theo, mài miết đôi tôi.
Hôn quá , tôi mỏi, bất giác dựa vào tường.
Anh chống sau gáy, tiếp tục hôn.
Không bao sau, anh mới buông ra.
Chưa để tôi phản ứng, anh đã bế tôi giường.
Dẫn dắt tôi cởi chiếc áo len cao trên người anh.
Thẩm Đình Châu thở dốc:
“Vợ , anh muốn…”
Dù trong nhà không ai, tôi vẫn thấy ngượng.
Tôi véo anh:
“Im đi! Không được nói!”
Anh lộ vẻ vô tội:
“Chính bảo anh phải nói thẳng mà.”
Tôi trừng .
Khóe anh nhếch , hôn tôi:
“Được thôi, anh không nói nữa.
“Anh dùng hành động.”
(Toàn văn hoàn)