Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ai?
Chó?
Anh bình luận kia , chắc chắn xem kỹ nội dung bài đăng.
Được, là không sai.
Anh biết thì tôi cũng không cần giấu nữa.
Tôi thành trả lời: “Chạy mất rồi.”
tay trong túi anh siết chặt thành nắm đấm, gân nổi lên trên cẳng tay: “Chạy đi đâu rồi?”
Tôi anh lạ lùng, không hiểu sao anh lại như vậy.
Thấy tôi không đáp, Thẩm Đình Châu hít một hơi sâu, giọng kiềm nén: “Bỏ em một mình chạy mất, thế không có trách nhiệm sao?”
Tôi cau mày hơn: “Anh nói ?”
phải trách nhiệm với một chó nữa sao.
Quả đúng với ấn tượng khuôn mẫu tôi về Thẩm Đình Châu.
Anh điều chỉnh hơi thở, như đang kìm lửa trong lòng.
Tôi không cãi vã vô nghĩa, quay người đi chuẩn gội đầu.
Thẩm Đình Châu đứng sau lưng tôi, cảm giác anh bình tĩnh hơn nhiều rồi: “Sao giờ này tắm?”
Tôi thở dài: “ bẩn.”
Chẳng biết hôm nay quá phấn khích hay sao, tôi nghịch ướt hết người.
Chẳng cách nào, phải tắm luôn.
tay anh lại siết chặt.
Mấy món đồ trang trí bên cạnh suýt anh nắm vỡ.
Lâu lắm anh mới nghiến răng miệng: “Em đừng nữa, anh sẽ coi như có xảy ra.”
Tôi thấy anh là lạ.
Tôi một chó có sao đâu?
Có phạm pháp không?
Hơn nữa Thẩm Đình Châu đâu phải không thích chó, tôi thấy anh tình gây .
Tức giận, tôi cũng đáp trả không nhẹ: “Sao lại có quyền can thiệp vậy?”
Trong gương, tôi thấy Thẩm Đình Châu chằm chằm mình.
Anh như cam chịu nhận : “Hôm nay là anh sai, anh không nên từ chối em như vậy.
“Nếu em , anh cũng không đến nỗi không thể.
“Nhưng em không nên—”
Anh ngừng một lát rồi tiếp: “Là anh.”
Thái độ đổi nhanh vậy, tôi cũng bẽ mặt không dám tỏ thái độ.
Không ngờ kịp miệng, anh nói tiếp: “ cần em không , anh cũng được.”
Rốt cuộc vẫn là xoay về .
Tức quá, tôi phang lược xuống , đứng bật dậy: “Thẩm Đình Châu, trước đây anh không coi tôi là vợ tôi chịu được, nhưng giờ anh quá trớn, can thiệp cả nhỏ này.
“Nếu anh cứ khăng khăng vậy thì thôi, chúng ta hôn đi!”
Dù tình cảm cũng không có.
Câu sau kịp nói hết, Thẩm Đình Châu ấn tôi vào tường, hôn mạnh.
Lâu sau anh rút ra, thở hổn hển, hơi đỏ: “ hôn? Đừng mơ!
“Ngoài anh ra, đừng mơ ai được chó em!”
Tôi đứng im anh, đầu óc hơi quay cuồng.
Tối qua anh cẩn thận như canh trộm, ngay cả lúc em tắm cũng không cho .
Sao qua một ngày lại bảo sẽ chó cho tôi?
Thẩm Đình Châu nhắm , hít sâu một cái.
ra, trở lại phong thái bình thường.
Ngón tay cái anh vuốt nhẹ lên môi tôi, thì thầm xin : “Xin , vừa nãy anh quá bốc đồng.”
Xem kìa, mới đúng là Thẩm Đình Châu sự.
Hôn một cái cũng phải xin .
kịp nói , anh nhượng bộ: “Nếu em nhất định , anh…
“Anh cũng có thể chấp nhận, nhưng đừng để ai lừa em, cũng đừng mang tới trước mặt anh.
“ hôn…”
Anh rút tay, không nói tiếp: “Ngủ sớm đi.”
tôi tỉnh lại, lại lưng anh.
Đầu óc tôi hỗn loạn.
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ.
Thẩm Đình Châu không thể ghen một chó sự.
Sự mất kiểm soát vừa rồi có lẽ là anh tưởng tôi là loại “ ” không đứng đắn.
Nếu đúng như vậy thì càng không ổn.
Với tính cách anh, chắc chắn sẽ đề nghị hôn ngay.
Kết thúc cuộc hôn nhân thương mại không tình cảm này.
Nhưng anh không vậy.
Anh nói “anh cũng có thể chấp nhận” kiểu phát ngôn yêu thương như vậy.
Suy nghĩ kỹ, hai năm cưới nhau, anh vẫn tôn trọng và quan tâm tôi đúng mức.
Sinh nhật và các ngày kỷ niệm từng quên.
Chẳng lẽ anh thích tôi?
Tôi cắn móng tay suy nghĩ mười phút vẫn không tìm được lời giải hợp lý.
Cuối cùng tôi lên giường ngủ, không vắt óc nữa.
Trước ngủ, tôi lấy điện thoại camera xem tình hình .
Nhỡ tay chạm vào, lại nhầm camera ngoài phòng.
Trên màn hình hiện Thẩm Đình Châu bước ra khỏi phòng, bước chân anh chậm dần.
Rồi anh tựa vào tường hành lang.
Anh đưa tay lấy mu tay che .
Tôi tiếng.
Tai gần như dán vào điện thoại mới nghe thấy tiếng anh nén, khàn đặc thút thít.
Tim tôi co thắt.
lại từ tôi hiểu lầm anh không cho , lời nói tôi nhuốm độc.
Rồi cảm xúc kích động, tôi buột miệng nói hôn.
Thẩm Đình Châu không biết đó là chó .
vậy trong anh, tôi là đang người đàn ông khác cãi nhau, rồi đòi hôn phải không?
No wonder anh khóc.
Nguồn gốc là ở tôi, chắc tôi nên tới dỗ dành anh chứ?
Đúng, đi dỗ anh thôi.
Không có ý khác.
Chuẩn tinh thần, tôi xỏ dép chạy thẳng tới phòng Thẩm Đình Châu.