Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

Nói xong, anh ta quay sang định nói với tôi.

Chưa kịp mở miệng bị Thẩm Đình Châu cắt ngang:
“Đính mà còn—”

Anh cúi xuống tôi:
“Em không?”

Làm sao tôi ?

Tôi còn chẳng quen anh ta!

thở Thẩm Đình Châu bỗng nặng nề, tay siết chặt thành .

Ngay lúc anh sắp ra tay, giúp việc bế chó vào:
“Bác Hà, tôi bắt lại chó , anh mau—”

Thấy tôi và Thẩm Đình Châu đang đứng phòng, sững lại:
“Ông, bà… người…”

Thẩm Đình Châu nhíu mày:
“Bác ?”

tôi một cái, thấy không cần giấu anh, mới giải thích:
“Vâng, hôm qua chó mới về nhà, có lẽ chưa quen, cứ nôn mãi.

Tôi định báo với bà chủ, nhưng thấy người còn ngủ tự gọi bác tới trước.”

Sắc mặt Thẩm Đình Châu trở vi diệu.

cười, lại xấu hổ.

Tôi trừng mắt anh, chẳng buồn nói.

Anh lập tức siết tay tôi lấy lòng, quay sang bác :
“Xin lỗi bác Hà, tôi không anh đến khám cho chó, vừa mạo phạm.”

Bác Hà vẫn chưa rõ tình hình.

Nhưng thấy thái độ Thẩm Đình Châu thay đổi, không nói thêm.

Anh ngồi xuống cẩn thận kiểm tra chó .

Tôi đứng cạnh, hoàn không để ý đến Thẩm Đình Châu.

Anh lần tay tôi đều bị từ chối.

Cuối cùng quay sang giúp việc:

 “Lát nữa cho bác Hà gấp đôi tiền khám.

Khám xong báo lại cho bà chủ tình hình của chó.”

vội vàng gật đầu.

Thẩm Đình Châu lại đưa tay ra tay tôi.

Có người ngoài, tôi không từ chối nữa.

7

Một bước ra khỏi phòng chó, Thẩm Đình Châu liền bế tôi , bước vội cầu thang.

Tôi tức giận cắn vào vai anh một cái: “Thả em xuống!”

Thẩm Đình Châu vẫn không dừng tay.

Tôi sợ anh tuột tay không dám vùng vẫy.

ôm chặt cổ anh thôi.

Thẩm Đình Châu xin lỗi: “Xin lỗi, anh không là chó thật.”

Tôi khịt mũi một tiếng.

Có thể nuôi, sẽ sủa được, còn có cách giải thích nào ngoài chó thật không?

Thẩm Đình Châu chống tay bên người tôi: “Em trước giờ hay xem video kiểu cún mèo , em thích kiểu ‘little puppy’ ‘little wolf’ đó, anh tưởng…”

Nói đến đây anh lại xin lỗi: “Là anh suy nghĩ không sáng.”

Anh đâu suy nghĩ không sáng.

Anh còn chuẩn bị cả vòng cổ nữa cơ.

Tôi giữ mặt lạnh không nói gì.

Thẩm Đình Châu lại bật cười: “Hoá ra em không thích người khác.”

Tôi tiếp tục lạnh lùng: “Em chưa từng nói thích anh.”

Anh hoàn không giận, thậm chí cười và chạm mũi vào mũi tôi: “ cần em không thích người khác là được.

“Anh còn nhiều thời gian mà.”

đầu tôi lóe một suy nghĩ: “ đó là lý do anh trốn chăn khóc?”

Lúc đầu tôi nghĩ anh buồn vì tôi nói ly .

Bây giờ lại không hoàn .

Má anh phớt đỏ .

Tôi đưa tay lật mặt anh lại: “Còn vụ tối qua anh phát điên, là vì tưởng em nuôi loại ‘cún ’ kia hả?”

Thẩm Đình Châu sửa lại: “Anh không phải phát điên.”

Tôi siết chặt, ép anh thẳng.

Mặt anh bị tôi vê thành một , nói lạc nhái: “Ừ.”

Tôi tiếp tục hỏi: “Tại sao? Anh thích em à?”

Thẩm Đình Châu thà phá luôn mà thừa nhận: “Ừ.”

năm không chịu thừa nhận, hôm nay lại nói ra .

Tôi choáng, lực tay trên người anh thả ra một chút.

Bàn tay anh đặt tay tôi, lại véo mặt thành một .

Tôi lấy lại tư tưởng: “ sao anh không nói sớm?”

Thẩm Đình Châu ngập ngừng.

Tôi siết mạnh hơn.

Anh đành thành thật : “Em nói em có người thích.”

Tôi?

Người thích?

Anh đang nói về tôi sao?

Thấy tôi mặt mày ngơ ngác, Thẩm Đình Châu gợi ý: “Cao một mét chín, đẹp trai, lạnh lùng, thân hình tốt.”

Đó chẳng phải chính anh sao?

Chưa kịp tôi phản ứng, Thẩm Đình Châu bắt đầu phân tích: “Chính vì người đó em không cưới anh, không phải là anh.

“Vả lại lúc đó chúng ta chưa kết , em không thể anh body tốt thế.”

Tôi không mù.

Qua lớp áo thôi thấy rõ.

Nghĩ tới cảm giác tối qua, mặt tôi không khỏi nóng bừng.

Thẩm Đình Châu vẫn chờ câu của tôi.

Tôi nghĩ nghĩ, cuối cùng mò được chút ký ức cũ.

Hồi đó tôi không kết thương mại, bèn bịa ra một người thích để trốn tránh.

Tôi có xem trước lý lịch của Thẩm Đình Châu.

Để cho anh tự ti, khi mô tả người thích tôi cố ý làm mọi điểm giống anh nhưng hơn một chút.

Anh cao 1m88, tôi nói thích 1m90.

Nghe nói anh đẹp trai, tôi bịa một người còn đẹp hơn.

Chịu đựng tháng, Thẩm Đình Châu tới nhà đòi huỷ .

Anh nói thử ở với nhau một thời gian, nếu em vẫn không chịu huỷ.

Lúc đó tôi hoàn sa chân vào diện mạo anh.

Chưa kịp thử thời gian chung sống đồng ý kết .

trước anh keo kiệt đến mức không cởi áo tôi nghĩ kỹ hơn .

Tôi cảm thấy thật phi lý: “ năm nay anh canh chừng em canh trộm là vì em có người thích sao?”

Má anh đỏ rực.

Tôi xuống chiếc áo sơ mi căng của anh: “Không đúng, kiểu tổng tài anh chắc thích trò ép yêu, sao còn giả làm cấm dục?”

Hoặc chí ít là thường xuyên khoe cơ bụng dụ dỗ em quên người khác.

Sao anh khác hẳn tổng tài tôi từng thấy?

Thẩm Đình Châu mỉm cười: “Hoá ra em thèm thân thể anh thôi.”

Không thể trách tôi nghĩ .

Anh sinh ra có khuôn mặt đó.

Nếu là tôi, chắc ngày nào cố tình quyến rũ người thích.

Chưa đợi anh , tôi cúi anh.

Anh có vẻ ngượng: “Nếu thế em yêu có phải vì thân xác anh không?

Tùy chỉnh
Danh sách chương