Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hoàng huynh hận ta đến tận xương tủy.
Hoàng huynh cho rằng ta đã đẩy bạch quang của huynh ấy rơi xuống vực.
Sau này hoàng huynh lên ngôi hoàng đế, bạch quang của huynh ấy mặc thường phục quay trở về, và được sắc phong làm hoàng hậu.
Còn ta thì bị nhốt trong U Đình tĩnh mịch, không bằng ch**.
Hoàng huynh cho phép bạch quang của nhục nhã ta, chà đạp lên lòng trọng của ta, và buộc ta phải quỳ xuống xin lỗi .
Nhưng bọn họ không hề hay , ta đã bị trúng độc, sẽ không còn được bao lâu .
Khi ta kiêu ngạo khoe đã mang thai long tử, lúc ta đã lấy con dao giấu trong áo ra đâm bụng của :
“ Oản Oản, chúng ta cùng ch** đi!”
Sau khi gi** ch** Oản Oản, ta cũng ch độc dược phát tác.
Nhưng không ngờ tới, sau khi mở mắt ra, ta đã lại năm ta 16 tuổi.
Oản Oản còn chưa nhảy vực giả ch**, ta vẫn còn là công chúa Đường cao quý.
Ta cười lạnh khi nhìn thấy Oản Oản lại lặp lại chiêu trò như trước.
giả ch** ? Vậy ta sẽ ta giả thành thật!
1.
Khi ta đâm con dao bụng của Oản Oản.
khuôn mặt đã tê liệt cảm xúc của ta hiện lên ý cười.
ta đã ch** trong ta không một chút phòng bị, ta cũng không nhịn được nôn ra một ngụm máu, ch** trúng độc.
Hình ảnh cuối cùng hiện lên trong kí ức của ta là,
Hoàng huynh đẩy cửa lớn của U Đình ra.
Mắt của huynh ấy như nổ tung, gan mật như vỡ vụn, hét lớn một tiếng:
“ Đường —–”
Thật nực cười làm .
Ta đã coi hoàng huynh như người thân duy nhất đời, cam tâm tình nguyện uống thay huynh ấy canh có độc, bày mưu giúp huynh ấy trừ khử tứ hoàng tử.
Nhưng hoàng huynh lại chọn tin tưởng Oản Oản.
Vây hãm ta trong U Đình suốt 10 năm đằng đẵng, tâm ta giống như tro tàn, hao phí gian và sức lực.
Nếu được lại một đời, hoàng huynh, muội sẽ không tiếp tục làm nhiều điều như vậy cho huynh .
…
Những giọt nước mắt lạnh lẽo rơi xuống mu bàn của ta.
Khi ta mở mắt ra lần , ta thật sự đã quay trở về 13 năm trước.
Mẫu phi rưng rưng nước mắt nắm lấy ta:
“ Đường , thế lực của tứ hoàng tử ngày càng lớn mạnh. Nếu chúng ta không tìm cách loại bỏ hắn, thì Ninh phi mẹ đẻ của hắn cũng sẽ không buông tha cho chúng ta.”
Ninh phi là kẻ thù không đội trời chung của mẫu phi ta.
và mẫu phi đã tranh đấu rất nhiều năm, sau này người cuối cùng cũng đánh bại được .
Hiện tại tứ hoàng tử đang nắm giữ quyền.
Nếu chàng ta được sắc phong lên làm tử, sau khi được sắc phong số phận của ta và mẫu phi rõ ràng là sẽ không mấy dễ chịu.
“ Vậy nên…”
Mẫu phi đã dúi ta một gói bột thuốc.
“ mẫu phi, hoàng huynh của con, Đường à, mẫu phi xin con tạm hãy hy sinh bản thân .”
“ Người thánh thượng sủng ái nhất là con, nếu tứ hoàng tử hạ độc con, ta tin chắc ông ấy sẽ nổi trận lôi đình. Sau sẽ phạt hắn, lúc coi như là chúng ta đã trút được nỗi lo hiểm họa về sau.”
Mẫu phi nói không sai.
Nhưng…
Nhìn đôi mắt đẫm lệ của người, ta lại nhớ đến trước của , khi còn bị giam cầm trong U Đình người chưa một lần đến thăm ta.
Hóa ra ta là một công cụ người loại bỏ chướng ngại vật cho hoàng huynh thôi.
Sau khi giá trị lợi dụng thì bà sẽ không còn cần đến ta .
Trong mắt của mẫu phi không hề có một sự thương hại nào là dành cho ta cả.
có hận thù và tính toán.
Ta đã từng rất yêu quý mẫu phi.
Trái tim ta như bị kim đâm, nghiêm túc hỏi bà:
“ Mẫu phi, người có từng nghĩ qua, khi con bị trúng độc ch sẽ thế nào không?”
“ Công chúa sẽ không .” Mẫu phi thề thốt nói, “ Chất độc này sẽ không làm ảnh hưởng đến tính mạng của con, cần y kịp cứu chữa thì sẽ có thể bảo toàn được mạng .”
Quả thật trước ta đã được cứu .
Nhưng cái giá của nó là, ta không thể cưỡi ngựa hay bắn tên được .
Từ một thiên chi kiêu nữ, ta đã trở thành một con ma bệnh ốm yếu.
Chính điều này đã khiến cho phụ hoàng sức tức giận sau người đã giáng chức của tứ hoàng tử và đuổi khỏi Kinh Thành.
đường đi về Nam, tứ hoàng tử đã bị mẫu phi của ta gi ch.
Ta cũng là vật hi sinh của bọn họ thôi.
Ta nhếch môi, nhận lấy gói thuốc, ngoan ngoãn cúi đầu:
“ Vâng, nữ nhi đều nghe theo sự xếp của mẫu phi.”
Độc này đương nhiên là ta sẽ hạ.
Nhưng người ăn phải nó không phải là ta!
…
2.
trước, trong bữa tiệc sinh thần của ta đã xảy ra một chút chuyện nhỏ.
canh bị hạ độc vốn dùng hãm hại tứ hoàng tử không được ai đặt tới trước mặt hoàng huynh Triệu Ngạn.
Mắt thấy Triệu Ngạn hoàn toàn không gì cả, suýt chút liền uống canh .
Là ta chủ động tiến lên, làm ra bộ dáng kiêu căng bảo vệ thức ăn, từng ngụm từng ngụm uống canh .
Thực tiên.
được dùng hầm canh là do tứ hoàng tử đưa đến.
Sau khi uống xong, ta thất khiếu đổ máu, bất tỉnh nhân sự.
Mẫu phi mua chuộc được nha hoàn theo hầu bên tứ hoàng tử, một mực chắc chắn là tứ hoàng tử ghi hận trong lòng nên đã hạ độc trả thù.
Tuy rằng tứ hoàng tử trước sau không chịu thừa nhận nhưng vẫn bị phụ hoàng phế truất chức vị và lưu đày.
này, ta nhìn chuyện xảy ra trong bữa tiệc sinh thần.
điểm canh bị bưng nhầm cho Triệu Ngạn, ta không đứng lên ngăn cản giống như trước là tỏ vẻ không làm nhìn về mẫu phi.
Vẻ mặt ngơ ngốc.
Mẫu phi liều mạng nháy mắt ra hiệu cho ta nhưng ta lại ngoảnh mặt làm ngơ.
Mắt thấy Triệu Ngạn đã bưng canh lên uống, mẫu phi đã không nhịn được đứng dậy:
“Chậm đã!”
Tất cả mọi người bị mẫu phi hấp dẫn chú ý.
Nhìn vị mẫu phi từ trước đến nay luôn luôn tàn nhẫn khẩn trương như thế, lòng ta không khỏi cười lạnh một tiếng.
Quả nhiên, liên quan đến Triệu Ngạn, mẫu phi mới có thể lo lắng.
trước mẫu phi trơ mắt nhìn ta uống canh, ngay cả thở mạnh cũng không biểu hiện.
Triệu Ngạn nghi hoặc ngẩng đầu: “Mẫu phi?”
Mẫu phi gượng cười nói: “Muội muội con uống canh , hôm nay là sinh thần của nó, không bằng người kén ăn như nó nếm thử trước đi.”
Nghe được lời này, Triệu Ngạn buông chén xuống.
Đang lúc mẫu phi thả lỏng một hơi thì tỳ nữ bên cạnh ta bỗng nhiên nói:
“Công chúa điện hạ nếu uống thì sau bếp vẫn còn, nô tỳ đi bưng lên ngay.”
điểm mẫu phi bởi khiếp sợ quay đầu thì tỳ nữ đã hành lễ, rất nhanh liền bưng tới một canh tương .
Ta uống từng ngụm một.
Thẳng đến khi uống xong cũng không có dấu hiệu độc dược phát tác.
Trong mắt mẫu phi hiện lên một tia hồ nghi.
Ta , mẫu phi đang đoán có lẽ ta không hạ độc.
Dù thì loại chuyện hạ độc chính bản thân này, sợ hãi cũng là lẽ thường tình.
Trong mắt mẫu phi có chút thất vọng, nhưng phần nhiều là may mắn.
Triệu Ngạn cứ như vậy, uống canh trước mặt mẫu phi.
Sau độc dược phát tác.
“Máu! Tam điện hạ hộc máu!”
Cùng với tiếng kêu sợ hãi của giám, Triệu Ngạn bỗng nhiên thất khiếu đổ máu, ngã xuống bàn.
Đại điện thoáng chốc loạn thành một mớ bòng bong.
Mẫu phi không thể tin tưởng đứng phắt dậy, chạy vội tới bên cạnh Triệu Ngạn:
“Hoàng nhi!”
Đầu ngón mẫu phi run rẩy, hốc mắt đỏ bừng kêu lên, “Tuyên y! Mau tuyên y!”
Yến hội tan rã trong không vui.
Tất cả mọi người ở lại trong phủ công chúa, chờ đợi tin tức của y.
May , trị liệu kịp .
Triệu Ngạn bảo vệ tánh mạng, là ——
“Tổn thương quá sâu, sợ sau này, không thân thể suy nhược sợ lạnh, hơn còn…… Khó có con nối dõi.”
Nghe được lời y nói, hai mắt mẫu phi trợn ngược, hôn mê bất tỉnh.
3.
Đến khi tỉnh lại, mẫu phi đã gọi riêng ta trong phòng.
Đóng cửa lại, vừa xoay người liền giơ bạt tai về ta.
Ta lui về sau một bước né tránh, ra vẻ ủy khuất nhìn mẫu phi:
“Mẫu phi, người đánh con a?”
Trong mắt mẫu phi tràn ngập thống hận:
“Ta bảo ngươi hạ độc bản thân chứ không phải hoàng huynh của ngươi! Đường , ngươi quá làm ta thất vọng!”
Ta lướt ánh mắt qua mẫu phi, nhìn về Triệu Ngạn đang ngủ say giường.
Lông mi rung động, lập tức sắp tỉnh lại.
Ta lập tức quỳ rạp xuống đất, nắm góc áo mẫu phi lã chã chực khóc: