Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Mẫu phi hiểu lầm rồi! Nếu có thể chết thay hoàng huynh thì mạng của Đường Nguyệt này có là gì chứ.”
“ yến hội bắt , liền làm theo lời dặn của mẫu phi, bỏ trong canh cá. Nhưng không ngờ rằng, sau bếp thế nhưng lấy nhầm cái chén có kia……”
“Mẫu phi, hoàng huynh sẽ không chứ? Thứ huynh ấy uống chính là dược mẫu phi cho , người đã nói là sẽ không tổn hại đến tánh mạng!”
Mẫu phi bực bội đẩy ta ra:
“Được thì ít, hỏng thì nhiều, nhỏ này cũng làm không xong!”
Trước kia mẫu phi còn ra vẻ đau lòng cho ta.
Hiện Triệu Ngạn trúng , mưu tính của mẫu phi suýt nữa thất bại trong gang tấc, hiện xé bỏ lớp ngụy trang.
Ta che miệng cười lạnh, thấy Triệu Ngạn đã mở mắt ra thì liền khóc sướt mướt, một lòng đâm hướng cây cột bên mép giường:
“Cô phụ mẫu phi cùng hoàng huynh, Đường Nguyệt chỉ có thể lấy chết tạ tội!”
“Đường Nguyệt!”
Triệu Ngạn chống đỡ mình suy yếu, nôn nóng gọi ta lại.
Ta dừng chân, chạy vội bên mép giường, mặt đầy nước mắt nhào trong lòng hắn:
“Hoàng huynh, huynh rốt cuộc cũng tỉnh! Đều là do Đường Nguyệt không tốt, Đường Nguyệt có lỗi với huynh……”
Ta than thở khóc lóc, ánh mắt Triệu Ngạn lập tức trở mềm mại, tiếc lau nước mắt cho ta:
“Đường Nguyệt, này không thể trách muội được, ta đã nghe hết cả rồi.”
Hắn dùng ánh mắt oán trách nhìn mẫu phi, không đồng ý nói:
“Mẫu phi, người có thể Đường Nguyệt tự hạ bản ?”
Mẫu phi bị nghẹn, nhăn mi:
“Còn chẳng phải là diệt trừ tứ hoàng ? Không dùng chiêu tàn nhẫn thì có thể kéo hắn ta xuống được?”
“ người cũng không hy sinh Đường Nguyệt, muội ấy chính là nhi của người, muội muội ruột duy nhất của .”
Trước yêu Thích Oản Oản, Triệu Ngạn đối với ta cũng rất là trìu mến.
Cho chỉ cần ta ra vẻ đáng , hắn liền sẽ không nỡ trách ta, chỉ biết oán mẫu phi tàn nhẫn.
Đối mặt với ánh mắt chỉ trích của Triệu Ngạn, mẫu phi run rẩy cánh môi.
Hai mẹ cứ mà sinh ra hiềm khích.
4.
Bên phía phụ hoàng rất nhanh đã tra chỗ tứ hoàng .
Giống như kiếp trước, tứ hoàng vẫn bị phế truất và đuổi khỏi kinh thành.
Ta phủ hoàng thăm hỏi Triệu Ngạn, kể hết mà mẫu phi từng làm và mẫu phi lợi dụng ta nói cho hắn nghe.
Triệu Ngạn đau lòng nắm lấy của ta:
“Muội muội, thế nhưng khiến ngươi phải hy sinh nhiều như .”
“ hoàng huynh, cho dù hy sinh nhiều hợ nữa cũng là đáng giá.”
Khóe mắt ta rưng rưng, cực kỳ đáng .
Chiêu này, là học được Thích Oản Oản.
Quả nhiên, Triệu Ngạn rất ưa thích dáng vẻ này.
Hắn ôm ta lòng, nói sau này nhất định sẽ không ta phải chịu ủy khuất.
Ta cười gật gật , thẳng đến ra khỏi cửa phòng, ý cười tắt ngúm.
Kiếp trước, mẫu phi không cho ta nói này cho Triệu Ngạn biết.
Mẫu phi nói hoàng huynh nhân , nếu biết được, nhất định sẽ ngăn trở kế hoạch của chúng ta.
Cho Triệu Ngạn vẫn luôn không biết, ta đã phải trả giá như nào hắn có thể lên đế vị.
Ta cho rằng giữa huynh muội chúng ta, huyết mạch tương liên.
Nhưng sau này ta dùng đó làm lý do, khẩn cầu hắn thả ta rời khỏi U Đình, trong mắt hắn lại tràn ngập thất vọng nói:
“Đường Nguyệt, nếu làm sai thì phải bị phạt.”
“Chỉ giam cầm mà không lấy tính mạng của ngươi, đã là trẫm nể mặt tình nghĩa trong quá khứ.”
“Ngươi không cần lấy đó ra lừa gạt trẫm.”
……
Thật khiến người ta tuyệt vọng a.
Ca ca tốt của ta.
Hận ý ngập trời đáy lòng ta dâng lên, ta nhanh rời khỏi phủ hoàng thì lại đột nhiên thấy trên cửa xe ngựa, một thiếu mang bạch y* xuống.
(*) Bạch y: y phục màu trắng.
Ngay khoảnh khắc đó, sợi dây kinh trong ta đứt gãy.
Thích Oản Oản!
Người mà vô số đêm khuya ta nằm mơ cũng muốn gi** ch** lại lần nữa xuất hiện ở trước mặt, ta không nhịn được mà phát run, hao hết sức của chín trâu hai hổ mới khắc chế được xúc động muốn bóp chết nàng ta.
“Tiện nhân! Hoàng huynh của ta còn chưa có chết đâu! Ngươi mặc một bạch y là vội dự đám tang của huynh ấy !”
Tùy tiện tìm một lý do, ta hung hăng ban tặng nàng ta hai cái bàn .
Thích Oản Oản che gương mặt sưng to lại, lập tức bị ta đánh ngốc.
Trong mắt nàng ta nổi sương mù, nhu nhược đáng :
“Công chúa hiểu lầm rồi ạ, tiểu là nghe nói tam điện hạ bị trúng mới đến thăm……”
“Thăm? Hoàng huynh trước đây đối xử tốt với ngươi như , ngươi đều hờ hững, hiện nghĩ đến thăm hắn, cũng không nhìn xem một nhi nhà phú như ngươi có đủ tư cách này hay không.”
5.
Ta không nào che giấu khinh thường, làm Thích Oản Oản ngay lập tức đỏ hốc mắt.
Trong lòng nàng ta rõ ràng.
Một nhi nhà phú như nàng ta, cho dù Triệu Ngạn có thích thì cũng không thể cưới nàng ta làm chính phi, sau này cũng sẽ tuyệt đối không lập nàng ta làm Hoàng Hậu.
Nàng ta muốn đề cao địa vị của mình ở trong lòng Triệu Ngạn thì nhất định phải làm hắn nhận thức được tầm quan trọng của nàng ta, khiến hắn cảm thấy không rời khỏi nàng ta được.
Lạt mềm buộc chặt, có thể làm Triệu Ngạn duy trì hứng thú đối với nàng ta,
Mất xong tìm lại được, có thể khiến Triệu Ngạn quý trọng nàng ta gấp bội.
Bởi , nàng ta thiết kế tiết mục nhảy vực chết giả.
Trở thành một bạch nguyệt quang thuần khiết không tỳ vết trong lòng Triệu Ngạn kia.
Mà ta, lại bị nàng ta vu hãm thành hung thủ.
10 năm bị giam trong U Đình ấy, ta đã từng hỏi nàng ta, lại là ta.
Lúc ấy nàng ta tươi cười nhẹ nhàng nhưng nơi đáy mắt lại không giấu được vẻ ghen ghét:
“Triệu Đường Nguyệt, bởi ngươi thật quá chọc người khác ghét. ánh mắt tiên nhìn thấy ngươi, thái độ cao cao thượng của ngươi, khiến cho ta cảm thấy ghê tởm.”
Nàng ta ghen ghét ta.
Ghen ghét ta là công chúa, sinh ra đã tôn quý.
Cho đạp ta dưới lòng bàn chân mới khiến nàng ta thêm có khoái cảm trở thành bề trên.
……
Ta cắn răng, trong miệng mơ hồ nếm được mùi máu tươi.
Mày hơi nhướng, đem dáng vẻ cao cao thượng chân chính phát huy vô cùng nhuần nhuyễn:
“Thật cho rằng hoàng huynh nhìn trúng một nhân đê tiện như ngươi? Chẳng qua là đã ăn quá nhiều sơn hào hải vị, ngẫu nhiên nếm thử cháo trắng rau xào mà thôi. Xin khuyên ngươi thức thời một , bằng không bản công chúa chỉ cần động một cây ngón là có thể khiến cả nhà ngươi không trụ nổi ở kinh thành.”
Gương mặt Thích Oản Oản trở trắng bệch.
Ánh mắt nhìn ta cũng càng thêm ghen ghét và phẫn hận.
Nếu không nằm ngoài dự đoán thì nàng ta rất nhanh sẽ khởi động kế hoạch nhảy vực ch** giả.
Đến đây đi.
Ta chờ ngươi.
Kiếp trước.
Bởi cố kỵ nàng ta là người trong lòng Triệu Ngạn.
Tuy rằng không quá thích nàng ta, nhưng ta cũng chưa từng nghĩ gi** nàng ta.
Cho đến bị giam trong U Đình, ta mới muốn cùng nàng ta đồng quy vu tận.
Kiếp này, ta sẽ không nhân nương .
Ta sẽ khiến ngươi, ch** giả thành thật.
6.
Dưới uy hiếp của ta, Thích Oản Oản rời khỏi phủ hoàng .
Ta không lo lắng về sau này nàng ta có thể tìm Triệu Ngạn cáo trạng hay không.
Triệu Ngạn đối với ta có áy náy, lúc đó ta rớt hai giọt nước mắt, nói bản đều là bênh vực hắn mà thôi.
Hắn cũng sẽ không trách ta gì cả.
Hiện cấp bách là chuẩn bị sai.
Ta rời khỏi phủ hoàng , đi đường vòng hoàng cung.
Ngự Hoa Viên, phụ hoàng vẫy lui mọi người, trên mặt mày toàn là cưng chiều mỉm cười:
“Đường Nguyệt, có phải lại chịu ủy khuất gì không?”
Trong lòng ta đau xót, nghĩ đến kiếp trước mỗi lần cung tìm phụ hoàng đều là tố nỗi khổ, giành ích lợi thay mẫu phi.
Nhưng lại quên mất, so với người mẫu phi chỉ biết lợi dụng ta và tên Triệu Ngạn không tin tưởng ta kia, phụ hoàng mới là người ta nhất.
Nếu phụ hoàng còn sống, tuyệt đối sẽ không Triệu Ngạn đối xử như với ta.
“Phụ hoàng!”
Ta nhào trong lòng ngực phụ hoàng, ngón run nhè nhẹ.
Phụ hoàng tạm dừng, nhẹ nhàng xoa xoa ta: “Đường Nguyệt đã trưởng thành, lâu rồi không còn làm nũng với phụ hoàng. Lần này , là muốn thứ gì ?”
Ta gật gật , biểu tình ngưng trọng nói:
“Phụ hoàng, nhi muốn mượn ngài vài tên Trục Vân vệ.”
Phụ hoàng động sắc, nhướng mày:
“Đường Nguyệt, có biết ý nghĩa của Trục Vân Vệ?”
“Nhi biết. Trục Vân vệ là một nhánh ám vệ được truyền thừa kể Đại Chiếu hình thành, chỉ nghe lệnh mỗi hoàng đế Đại Chiếu. Nhưng bên chỗ nhi không có người dùng, chỉ đành phải tìm phụ hoàng mượn mấy người dùng tạm, phụ hoàng đáp ứng nhi đi!”
Ta lắc lắc phụ hoàng làm nũng, nhưng người luôn luôn sủng ái ta như phụ hoàng lại không hề đáp ứng ngay lập tức.
Phụ hoàng bình tĩnh nhìn ta, hỏi một câu:
“Ngươi muốn Trục Vân vệ là bản ? Hay là người khác, ví dụ như Trầm phi?”
Trầm phi là mẫu phi của ta.
Xem ra phụ hoàng sớm đã biết rõ, trước kia ta làm, đều có liên quan đến mẫu phi.
Nhưng mà.
“Lần này không giống trước.”
Ta nhìn thẳng mắt phụ hoàng, trong thanh âm không kìm được lộ một tia sát ý:
“Ta có kẻ thù cần giết.”