Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Hôm nay, hắn lại chủ động tới tìm ta.

Nhìn ta mặc quan phục sau bãi triều, mắt hắn hơi chuyển động, rất là phức tạp nói:

“Đường , muội thay đổi .”

“Người luôn sẽ thay đổi.” Ta không mời hắn vào trong ngồi mà là đứng hỏi, “Huynh có chuyện gì sao?”

Sự lãnh đạm của ta hắn hơi đau đớn.

Trong mắt hắn dâng lên tia thất hồn lạc phách, che miệng nói:

“Nghe nói, muội cãi nhau với mẫu phi. Mẫu phi ở trong thực thương tâm, hy vọng ta có khuyên nhủ muội.”

thì không cần.” Ta đánh gãy lời hắn nói và hỏi, “Huynh có tại sao mẫu phi lại cãi nhau với muội không?”

Triệu Ngạn sửng sốt, gật gật đầu.

Ta hỏi: “Huynh cũng cảm muội không xứng hoàng đế?”

“Không .” Triệu Ngạn có kinh hoảng giải : “Chỉ có điều muội dù sao cũng chỉ là nữ tử chân yếu mềm……”

“Hoàng huynh.”

Ta ngước mắt lên, trong đó không có ý cười.

“Hiện tại ốm yếu là huynh.”

Sắc mặt Triệu Ngạn ngay lập tức trở nên tái nhợt.

15.

Dưới sự bố trí lâu dài, cánh chim ta đã cứng cáp.

Phụ hoàng quyết định, lập ta trữ quân của Đại Chiếu.

Hôm ban thánh chỉ, mưa dầm liên miên.

Ta ngồi trong xe tới chùa dâng hương, trên đường trở về lại bất ngờ bị nhóm khách tập kích.

Đông đảo hắc y từ trong rừng bay ra, ra tàn nhẫn, muốn lấy tánh mạng của ta.

mà còn chưa tới gần xe ngựa thì đã bị Trục Vân vệ xử lý.

Vì đề phòng những người bị bắt sống nuốt thuốc độc tự sát, ta sai người đánh nát cằm bọn họ.

Nghiêm hình tra tấn, ép hỏi ra chủ mưu đứng phía sau.

Ngày ta trở thành Hoàng Nữ của Đại Chiếu.

Cũng là ngày mà ta nhận được tin tức mẫu phi muốn giết chết ta.

Cho dù đã không còn ôm bất kì kỳ vọng nào đối với mẫu phi, ta cũng chưa từng ngờ rằng, mẫu phi vô tình như .

Cảnh Hoa .

Ta ném lời khai của khách xuống mặt mẫu phi nhàn nhạt hỏi:

“Còn có gì muốn nói không?”

Mẫu phi ngửa đầu cười to, đật nát chiếc cốc tử ngọc giá trị liên thành trên bàn, hung hăng nhìn chằm chằm ta:

“Sao ngươi không chết đi, sao ngươi vẫn chưa chết!”

Ta dừng : “ mẫu phi thất vọng .”

“Đừng gọi ta là mẫu phi! Ta căn bản không mẫu phi của ngươi!”

Nàng đột nhiên nổi điên, móng gắt gao bấu chặt mép bàn và cười lạnh liên tục:

“Ngươi là nữ nhi do ả tiện kia ra! Nữ nhi chân của ta, đã sớm chết !”

Ta như trúng sét đánh, đứng ở nơi đó, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Ngón hơi run: “ là ai?”

Trong mắt phi hiện lên sự ghen ghét:

là nữ mà năm đó Thánh Thượng gặp tới Giang Nam, nàng ta không hoàng , sau ngươi ra liền rời khỏi Thánh Thượng.”

“Thánh Thượng không đành lòng để ngươi bị người khác phê bình về xuất thân, vì thế nên ra lệnh cho người mới hạ công chúa đã chết yểu như ta nuôi nấng ngươi, thay thế nữ nhi chân của ta.”

“Hiểu chưa? Ngươi chỉ là đồ thay thế chiếm giữ vị trí nữ nhi của ta! Ta không có tình thương nào đối với ngươi!”

Ta nhìn mắt thù hận của phi, nhớ lại hai kiếp sống của mình, bà ấy đúng thật chưa từng thương ta.

Hoá ra chân tướng là như .

Ta muốn hỏi phi rằng cí còn sống không.

lại ý thức được hỏi phi cũng vô dụng.

Chỉ có phụ hoàng .

16.

Ta xoay người, chuẩn bị đi tìm phụ hoàng.

Lại Triệu Ngạn ngơ ngác đứng ở ngoài cửa, chẳng đứng đã bao lâu, nghe được nhiều hay ít.

Hắn phức tạp nhìn ta: “Đường ……”

Ta không đáp lại mà đi lướt qua hắn.

Minh điện.

Ta quỳ gối phụ hoàng, dò hỏi phụ hoàng chuyện về là thật hay không.

Phụ hoàng mặc trong chốc lát, dùng mắt hoài niệm nhìn ta, nhẹ nhàng gật đầu:

“Là thật.”

“Đường , mẫu thân ruột của con, thực ra là .”

Phụ hoàng lấy bức hoạ từ trong ngăn bí mật ra.

Trên bức hoạ ố vàng cuộn tròn, nữ cười nhạt xinh đẹp kia, giống y hệt ta.

Phụ hoàng vào hồi ức, trong mắt là tình yêu thâm :

“Năm đó, trẫm xuống Giang Nam, con thuyền gặp sóng gió, chìm vào đáy sông.

Trẫm được nàng ấy cứu, mai danh ẩn tích chung sống với nàng ấy nảy tình cảm.

Sau đó, người của quan phủ tìm được trẫm, nàng ấy mới được, trẫm là hoàng đế.”

không hoàng . Nàng ấy tùy ý tự do như , chỉ nghĩ vui vẻ sống hết cả đời. Sau được thân phận của trẫm, nàng ấy đổi ý.”

mà, trẫm đã bái thiên địa với nàng ấy, lại còn có con.”

“Trẫm hứa với nàng ấy, cho nàng ấy vị trí Hoàng Hậu. nàng ấy không muốn Hoàng Hậu, chỉ bảo trẫm sắp xếp cho nàng ấy ở tại hành Giang Nam, chờ ngươi ra, nàng liền rời đi.”

Ta không nhịn được hỏi: “Đi nơi nào?”

Phụ hoàng lắc lắc đầu: “Không . Trẫm vẫn luôn khống chế bản thân, không đi tìm nàng ấy, để nàng ấy tự do. Có lẽ là tới thảo nguyên, hoặc sa mạc, đi ngắm…… hoa hải đường mà nàng ấy .”

Chỉ bằng dăm ba câu mà cũng có cảm nhận được nỗi nhung nhớ của phụ hoàng.

Khó trách, phụ hoàng vẫn luôn không lập Hoàng Hậu.

Khó trách, phụ hoàng thương yêu ta như thế.

Chỉ bởi vì ta là đứa con do nữ mà phụ hoàng yêu nhất ra mà thôi.

17.

Ta rời khỏi hoàng , Triệu Ngạn chờ ta ở phủ Nữ.

Hắn muốn thay phi cầu tình.

Ta lạnh lùng nhìn hắn, cảm hắn hơi ngây thơ:

“Ám sát Hoàng Nữ là tội lớn, giữ lại tánh mạng cho bà ấy đã là sự từ của ta.”

Triệu Ngạn vội la lên: “…… Mẫu phi có ơn nuôi dưỡng với muội!”

“Đúng là bởi vì có ơn nuôi dưỡng nên ta mới để bà ấy sống.”

Chẳng qua, quãng đời còn lại đều trôi qua ở trong U Đình mà thôi.

Ta lạnh nhạt rời đi.

Mặc kệ Triệu Ngạn cầu xin như thế nào cũng không hề dao động.

Sau tới mấy lần mà không gặp được ta, hắn cũng từ bỏ.

Tuyên Võ năm thứ 24.

Thân phụ hoàng dần suy yếu.

Ta Nữ chấp chưởng triều .

Triệu Ngạn đã lâu không gặp bỗng nhiên kinh hoảng thất thố chạy tới, nhìn ta mặc hoàng bào, thần sắc phức tạp.

Sau vài lần muốn nói lại thôi, hắn mới nhẹ nhàng mở miệng:

“Đường , muội còn sống……”

Ta bình tĩnh không gợn sóng nhìn hắn, mắt dừng ở trên áo đơn lộn xộn của hắn:

“Ta đương nhiên còn sống.”

Triệu Ngạn như cười như khóc, bước về phía ta.

Vươn , giống như muốn chạm vào ta:

“Trẫm…… Ta còn tưởng rằng, muội đã chết ……”

“Nếu huynh nói về Triệu Đường của kiếp , đúng thật là đã chết.”

Ta nhìn Triệu Ngạn mắt, bắt giữ được vẻ khiếp sợ hiện lên trong mắt hắn.

Hắn buông thõng , hốc mắt phiếm hồng, mang theo vài tia hối hận:

“Thực xin lỗi, cho đến sau muội chết, ta mới điều tra ra được là muội bị vu oan.”

“Đường , muội có tha thứ cho ta không……”

Ta châm chọc nói: “Huynh hẳn nên đi hỏi cái thi ở U Đình kia, bảo thi đó mở miệng tha thứ cho huynh.”

“……”

Ta ném mấy quyển tấu chương tới mặt hắn: “Đây đều là bằng chứng, vì cứu nữ ở U Đình kia mà huynh phí không ít công sức nhỉ?”

“Đáng tiếc, hiện tại quyền lực đã ở trong ta.”

“Huynh luyến tiếc bà ấy như thì hãy vào U Đình chung với bà ấy đi.”

“Người tới.”

Triệu Ngạn với mắt buồn bã bị kéo đi, cách ta càng lúc càng xa.

Rất nhanh, liền biến mất không .

Tia sương mù xót lại che kín trong mắt ta cuối cùng cũng tan ra theo sự rời đi của hắn.

18.

Tuyên Võ năm thứ 30, phụ hoàng thoái vị.

Ta đăng cơ đế, ngồi trên long ỷ.

sáng lộng lẫy đâm thủng mây đen, chiếu sáng những viên gạch ngọc Cực Điện.

Ta rũ mắt, nhìn đủ loại quan lại bên dưới.

Thiếu nữ từng bị giam nhốt ở U Đình kia, cuối cùng cũng đứng ở vị trí cao nhất.

Từ đây, trong mắt chỉ có an xã tắc, vạn dặm giang sơn.

(Hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương