Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lại chưa từng ngờ rằng, hắn cũng là người của Thích Oản Oản, kể từ ngày bắt đầu cưới ta đó, hắn liền bỏ độc dược mãn tính không thể bắt mạch ra được vào trong rượu giao bôi.
Nếu không phải có một ngày ta đột xuất huyết thì chỉ sợ ta còn chẳng hay biết gì.
Chỉ cho rằng thân thể không khoẻ, đều là do di chứng khi uống bát canh cá có độc đó.
10.
Vặn bung miệng Ngụy Xuyên ra, ta đổ nguyên gói thuốc vào cổ họng hắn.
“Nuốt , nuốt nhiều một chút.”
“ là tiên dược tuyệt thế khó cầu, có thể làm nam phấn chấn oai hùng, dục tiên dục , thẳng khi tinh tẫn nhân vong.”
“Ngụy Xuyên, ngươi xem ta với ngươi chứ, giúp ngươi chọn cách chết như thế?”
Ngụy Xuyên nuốt bột thuốc xuống, khóe mắt muốn nứt ra, liều mạng giãy giụa muốn chạy ra bên ngoài.
Nhưng không còn kịp rồi.
Dục vọng mãnh liệt khiến hốc mắt hắn đỏ bừng, giống như đang đổ máu.
Ta ra lệnh cho Trục Vân vệ cắt dây thừng trên người hắn xuống, đó ném Thích Oản Oản đang bị trói chặt cho hắn.
“Không…… Không cần, Ngụy ca ca!”
Thích Oản Oản muốn đánh thức trí của Ngụy Xuyên, nhưng giờ hắn đã bị dục vọng khống chế, thành một con mãnh thú chỉ biết phát tiết.
Tiếng kêu thê lương kéo dài liên tục, cho khi mặt trời sắp lặn, trong phòng mới không còn một động tĩnh dư thừa nào cả.
Ngụy Xuyên đã chết.
Thích Oản Oản cũng bị Ngụy Xuyên lỡ tay chém đứt cổ trong lúc điên cuồng cực hạn.
Ta lạnh lùng thi thể đó, thù hận vẫn chưa xả ra hết chìm nổi ở trong tim.
Nếu không phải vì tránh cho đêm dài lắm mộng, ta nhất định sẽ nhốt bọn họ lại rồi từ từ tra tấn.
Để bọn họ chết nhanh như vậy, thật đúng là chưa tận hứng.
Trục Vân vệ hỏi ta, kế tiếp làm bây giờ.
Ta ngậm cười nhướng mày: “Đương là ném vào trong sông a, nhớ rõ buộc chung với cục đá, để bọn họ không nổi lên được, mãi mãi không được siêu sinh.”
Thích Oản Oản và Ngụy Xuyên hợp tác bày mưu, vì bảo đảm bí mật nên không còn người nào khác biết hết.
Ai đoán được, là ta hại chết Ngụy Xuyên?
Dù thì ta tới tận bây giờ vẫn chưa từng “gặp” hắn.
Ta đứng ở bờ sông, thi thể kia bị cột chung với tảng đá lớn, chìm vào nước sông, cho khi không còn thấy nữa.
Đám sương mù bao trùm cả trái tim ta cuối cùng cũng bị quét sạch.
11.
lại kinh thành, ta gặp Triệu Ngạn.
Hắn vốn nằm trên giường dưỡng bệnh, nghe thấy ta Thích Oản Oản mất tích thì suýt chút nữa phun ra một búng máu.
“Đường Nguyệt, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?!”
Ta vô tội lắc lắc đầu, đưa nha hoàn bên cạnh Thích Oản Oản tới:
“Hoàng , ta cũng không rõ ràng lắm, hỏi nàng ta , hình như nàng ta có lời muốn với .”
Nha hoàn quỳ xuống, dập đầu với Triệu Ngạn và :
“Tam , nô tỳ là nha hoàn bên cạnh Thích cô nương – Tiểu Lê. Trước khi Thích cô nương rời đã nhờ nô tỳ chuyển tặng cho ngài mấy câu:
Nàng , nàng xuất thân nghèo hèn, không xứng được tam thích. Vẫn luôn cự tuyệt của là bởi vì nàng đã có người trong lòng, là thanh mai trúc mã của nàng.
Chỉ là người kia xuất thân cao quý, người trong nhà không đồng để người bọn họ làm một đôi phu thê uyên ương. Thế nên bọn họ vì theo đuổi hạnh phúc của bản thân quyết định bỏ trốn cùng nhau.
Xin đừng tìm bọn họ, để nàng tự do.
Oản Oản, vô cùng cảm kích.”
Nha hoàn vừa dứt lời, Triệu Ngạn biểu tình chua xót trong chốc lát:
“Nàng thật như vậy?”
“Thiên chân vạn xác, nô tỳ làm dám lừa gạt .”
Ta bước bên cạnh Triệu Ngạn, thấp giọng an ủi:
“Hoàng , xem ra Oản Oản cô nương trước vẫn luôn không chịu đồng là vì nguyên nhân này. Trời đất rộng lớn thiếu gì cỏ thơm, cũng đừng quá thương tâm.”
Triệu Ngạn nhắm mắt lại, phất tay để nha hoàn lui ra.
Hắn quả thực không còn tiếp tục tìm Thích Oản Oản.
Bởi vì tin tức Ngụy Xuyên mất tích rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Tình yêu giữa người làm bạn với nhau từ tấm bé bị ta phái người thêm mắm thêm muối.
Thành lương duyên trời ban, người có tình vì yêu bỏ trốn.
Vàng bạc bị mất trong Ngụy phủ thành bằng chứng.
Số bạc do Nguỵ Xuyên chuẩn bị cho Thích Oản Oản dùng trong 3 năm chết giả.
Hiện giờ bị cho rằng là lộ phí để bọn họ chạy trốn.
Mọi chuyện khép lại.
khi bàn tán qua , cuối cùng cũng không một ai tìm tòi xem bọn họ đã chết hay còn sống.
12.
Ta vào hoàng cung, trả lệnh bài cho phụ hoàng.
Nhưng phụ hoàng lại bảo ta giữ lấy, ánh mắt như biển:
“Đường Nguyệt, nắm thật chặt quyền trong tay.”
“ một ngày cánh chim con đầy đặn, phụ hoàng sẽ tự mình viết chiếu thư vì con.”
xem như đã rõ ràng.
Ta nén kích động, hành lễ cáo lui.
đó, ta dạo chơi khắp nơi để mua chuộc thế cho bản thân.
Ta biết ai trong tương lai sẽ thành cánh tay mới đắc của triều đình, biết thế cục kinh thành sẽ phát triển như thế nào.
Trước khi bị nhốt vào U Đình, trong triều còn từng phát sinh một vụ án oan.
Hộ Bộ thư Sở bị buộc tội trung gian kiếm lời vào túi tiền riêng, xét nhà giam vào ngục.
đó trải qua gian nguy, do tể tướng Lưu Ẩn lật lại bản án, Sở từ đó thành người thuộc phái Lưu tể tướng.
người họ quan hệ cá nhân rất .
Nắm chắc được cơ hội này, khi Sở bị buộc tội, ta lập tức lấy ra bằng chứng mấu chốt chứng minh hắn trong sạch.
Thời điểm nhà hắn bị tra xét, ta mang theo thánh chỉ vội vàng đuổi tới:
“Dừng tay! Không được vô lễ với người nhà của Thư đại nhân!”
Lúc đó Sở gia sớm đã người ngã ngựa đổ, xuất hiện của ta, không thể nghi ngờ là một ánh rạng đông trong đêm tối.
Sở thuận lợi xoá bỏ được oan khuất, cũng thành đứng về phía bè phái của ta.
Hắn mặc quan phục*, tiêu sái lỗi lạc, hỏi thẳng ta: “Ân tình của chúa , suốt đời khó quên. Nhưng muốn làm việc cho ngài hay là tam hoàng ?”
(*) Quan phục: áo quan.
Ta nhếch khóe môi:
“Đương là ta.”
“ hiểu rồi.”
Sở biết được đáp án xong liền hành lễ cáo lui.
Ta nhúng tay vào chuyện triều đình mỗi lúc một nhiều, tiền triều nổi phong ba, phần lớn là do phụ hoàng ép xuống.
Ta chỉ cần buông tay làm, dùng năng của bản thân, khiến cho bọn hắn phục.
Nhận thấy được không đúng, là mẫu phi của ta.
Mẫu phi vội vàng tới phủ chúa gặp ta, hoài nghi hỏi:
“Đường Nguyệt, những việc con làm đó, không thương lượng với mẫu phi?”
Ta nhẹ nhàng bâng quơ uống trà, thổi thổi hơi nóng bốc lên:
“ phải thương lượng với mẫu phi ạ?”
Mẫu phi trợn to mắt, thanh âm đột nên sắc nhọn:
“Ta là mẫu phi của con, không có ta trợ giúp, con có thể làm được chuyện gì? xem Sở con cứu kìa, ta thay mặt Ngạn Nhi tìm hắn chuyện, nhờ hắn giành việc trước mặt Thánh , nhưng hắn thế bằng mặt không bằng lòng? Thật là khiến ta tức chết!”
Trong ánh mắt phẫn nộ của mẫu phi, ta nở nụ cười:
“Hắn là người của con, đương sẽ không làm việc cho người, càng sẽ không nghe lệnh Triệu Ngạn.”
Mẫu phi ngạc :
“Con có tứ gì?”
“ của con là, mẫu phi, con sẽ không tiếp tục chịu khống chế của người nữa.”
Ta đứng lên, thẳng vào đôi mắt mẫu phi:
“Cũng sẽ không tiếp tục trải sẵn đường cho Triệu Ngạn nữa.”
13.
“Hoang đường!”
Mẫu phi giơ tay lên, lại muốn đánh ta.
Nhưng ta từng học cưỡi ngựa bắn tên, biết chút võ nghệ, túm lấy tay mẫu phi, khiến mẫu phi không thể cử động.
Mẫu phi chỉ có thể dùng đôi mắt hung hăng trừng ta, cười nhạo : “Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một vị chúa, cho dù hiện tại có Thánh bảo vệ ngươi, nhưng chờ khi Thánh băng hà, tân lên ngôi, không có Ngạn Nhi che chở, những hoàng khác có thể để ngươi nhúng tay vào quyền ?”
“Ta khuyên ngươi vẫn nên nghĩ kỹ, Ngạn Nhi làm hoàng , mẹ con chúng ta mới có thể có một cuộc sống đẹp.”
“Không.” Ta lắc đầu, “ thật chứng minh, cho dù hoàng có thành hoàng thì ta cũng chẳng sống được.”
“Nếu không muốn bị người ta xâu xé thì chỉ có thể tự mình làm tân .”
Dựa vào sủng ái của người khác, bằng chính bản thân nắm quyền trong tay.
Dã tâm trong mắt ta được thể hiện rõ, mẫu phi khiếp sợ lui về phía một bước, kinh ngạc kêu lên: “Ngươi muốn làm hoàng ?”
Ta nhàn nhạt thừa nhận: “Cớ gì không được? Ta cũng là con của phụ hoàng.”
“Không có khả năng!”
Mẫu phi một mực chắc chắn, ánh mắt ta giống như ta đang nằm mơ nghiệp lớn vậy.
“Hoàng còn đó, ai sẽ ủng hộ một chúa làm hoàng ?”
“Sở thư, Lưu tể tướng, và số ít những đại khác, bọn họ đều sẽ đồng .” Ta buông tay mẫu phi ra, khẽ cười lên, “Đương là, có cả phụ hoàng.”
Không gì so được với ủng hộ của hoàng .
Chỉ cần phụ hoàng lập ta làm Hoàng Thái Nữ, ta sẽ là trữ quân chính thống.
Thân phận chúa hoàng gì đó, đều không sánh được với mệnh cách của thiên .
14.
Phái người tiễn mẫu phi , ta bắt đầu chính thức lên triều nghe báo cáo và quyết định việc.
của phụ hoàng rất rõ ràng.
Tuy có đại phản đối, nhưng cũng dần dần bị đè ép xuống.
Bởi vì bận rộn nên đã lâu ta không thăm Triệu Ngạn.