Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tác Giả: Ninh Ninh
Thể loại: ngôn tình
CHƯƠNG 16: KHÔNG ĐỦ
Đương nhiên, Tô Thiển không thể không phát hiện ánh mắt nhìn chủ một cách trắng trợn của anh.
Lúc đầu, cô vô thức rụt cổ lại, cố gắng phớt lờ ánh nhìn của anh giả vờ không có chuyện gì xảy .
Nhưng cô phát hiện qua nửa ngày, anh không hề có ý định thu hồi ánh mắt, ngược lại càng ngày căng có xu hướng…
Cuối cùng Tô Thiển không khỏi trừng mắt nhìn Tư Mặc Hàn, giọng nói : “Không phải anh tới xem ngủ ?
Nhìn tôi làm cái gì!”
Tư Mặc Hàn vẫn cây ngay không sợ chết đứng, mặt không đổi sắc, không có phan rứng lại cổ, anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái lại đưa mắt nhìn về phía đứa .
Tô Thiển thấy không nói lời.
Thật khó chịu giao tiếp trong bầu không khí ngột ngạt !
Một tác dụng không có, ngay cả tinh thần tiêu tan trong tích tắc …
Cái tốt lắm.
Anh không nhìn cô chằm chằm, cô không có lý do gì để đuổi anh , à không, là mời anh ngoài…
Vì vậy Tô Thiển trầm mặc ôm đứa đang ngủ say, Tư Mặc Hàn thì ngây người nhìn khuôn mặt đáng say ngủ của đứa , không biết đang nghĩ gì.
Cứ thể nửa tiếng trôi qua.
Tô Thiển thấy cơ thể mình cứng lại , nhưng ánh mắt của Tư Mặc Hàn vẫn nhìn chú, cô thấy không thoải mái ngay cả cử động cơ thể…
Cuối cùng, Tô Thiển không thể chịu đựng được nữa.
Cô thật cẩn thận quan sát sắc mặt của Tư Mặc Hàn, mở miệng thăm dò: “, Tư tiền sinh…
xem, bây giờ trễ thế .
Đối với người hằng ngày phải giải quyết nhiều công việc , thời nhất định rất quý , thời nghỉ ngơi lại càng quý báu .
Mặc dù tôi hiểu rất rõ tấm lòng làm ba của , nhưng việc tự sóc bản thân của quan trọng phải không?
Chỉ khỏe mạnh mới có thể sóc đứa ở bên chúng !”
Tối nay xem đủ , về phòng nghỉ ngơi sớm .”
Không biết tại , Tự Mặc Hàn thực sự thấy hơi buồn cười nghe những lời của Tô Thiển nói.
Cô nghĩ cô nói điều gì dễ nghe, nghĩ anh sẽ nghe không cô đây là đang đuổi anh ?
Ngây thơ.
Về phần Tô Thiển, cô thấy cô cố gắng hết sức để nói chuyện lịch sự khéo léo, những ai rõ ràng không đánh cao điều nào.
Bởi vì anh không hề đứng dậy, biểu không có một thay đổi.
Tô Thiển không khỏi bĩu môi.
Anh định phớt lờ cô đúng không?
dù thân phận địa vị của họ kém rất xa, anh ta không cần phải lạnh lùng im lặng đến cùng thế chứ!
Anh ta không thể có một số lễ nghi cơ bản nào của một quý ông ?
Nói nhiều vậy cô mệt chết được!
Trả lời lại cô một câu sẽ chết anh ta !
Tô Thiển đang điên cuồng than thở trong lòng, đột nhiên bên tai nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng từ tổn của Tư Mặc Hằn: “Không đủ .”
“Ha?”
Tô Thiển sững sờ một lúc, khó hiểu chớp mắt nhìn Tư Mặc Hàn.”Nhìn thấy chúng ngủ ngon vậy, đây là lần đầu tiên.”
Tư Mặc Hàn nâng mắt nhìn cô, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: “ , tôi xem chưa đủ.
nữa, tôi nghĩ thời ở bến trẻ quý thời nghỉ ngợi.”
Tô Thiển lại một lần nữa không nói lời.
nữa lần , trong lòng cô thấy có một đau xót áy náy, thể cô làm điều gì quá đáng, nói điều gì không nói…
***
Đánh 10 truyện để mình có động lực thêm chương nhanh nhé!
Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Đọc truyện Bảo bối có đôi được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com