Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tác Giả: Ninh Ninh
Thể loại: ngôn tình
CHƯƠNG 7: HÃY MẸ CỦA CON
Hai đứa dường nghe lời cô nói, lông mày chậm rãi giãn , tay dần buông lỏng, điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn, an tâm ngủ tiếp.
Sofa mềm lớn, hai đứa nằm vòng tay mang lại cho Tô Thiển cảm giác yên lòng yêu kì lạ.
Bận rộn thêm cả một thời gian dài chưa thời gian nghỉ ngơi đàng hoàng, Tô Thiển không do dự chìm ngủ cùng bọn .
Một giấc này kéo dài tận mười mấy tiếng đồng hồ, trực tiếp trải dài từ sáng đến tối.
Lúc Tô Thiển thức giấc phát hiện không biết ai đắp người cô một chiếc chăn mỏng.
Tuy Tô Thiển lo lắng về việc phải đi thêm buổi chiều buổi tối, khi hai đứa đang ngủ say lòng cô không nỡ đánh thức bọn chúng.
Đợi đến lúc bọn ngủ no say tỉnh lại thì hơn 11 giờ đêm rồi.
Cô bé mơ mịt mở , vừa định vươn eo, cảm một bàn tay ấm áp đỡ lấy .
“Cẩn thận!”
– Tô Thiển nhẹ nhàng nhắc nhở.
Nơi này không phải giường, bé con lại đang ngủ mơ mơ màng màng, lỡ vươn vai một cái rồi ngã ngửa sau thì sẽ không tốt lăm.
“Ngủ ngon quá đi!”
– Cô bé vui vẻ ôm lấy eo Tô Thiển: “ lâu rồi không ngủ ngon vậy!”
.
Ngay khoảnh khắc cô bé cất tiếng , chiếc đèn vàng nhạt góc phòng tự động thắp sáng, khiến phòng không còn một mảng đen kịt nữa, ánh đèn không quá sáng gây kích bọn vừa dậy.
Mượn ánh đèn, Tô Thiển bé trai thức, đang dụi dụi buồn ngủ của , trông khác hẳn với dáng vẻ băng lãnh giá rét trước đó, ngược lại còn chút ngốc nghếch đáng yêu khiến người khác nhịn không muốn kéo lòng cưng nựng một hồi.
“Mẹ, con đói rồi!”
– Cô bé ngước đầu cô, giọng nói nhẹ nhàng mang theo chút nũng.
Tô Thiển dở khóc dở cười nói: “Đứa ngốc!
Con ngủ tới hồ đồ rồi…
cô không phải mẹ của con” – Lời này của Tô Thiển vừa dứt, hai đứa cau chặt mày.
Nụ cười trên mặt cô bé nháy tan biến, biểu cảm dường sắp khóc: “Mẹ, mẹ lại không cần bọn con nữa sao…”
Tô Thiển vẻ mặt mất mát của cô bé, lòng không khỏi thắt lại một cái.
“Tất nhiên không phải rồi!
cô thật sự không phải mẹ của các con…”
“Phải !
Trước đó chính miệng mẹ nói mẹ không đi nữa, sẽ luôn ở bên cạnh con .”
– Cô bé bĩu môi rồi nói.
Cậu bé trai bên cạnh tuy vẫn còn trầm mặc ban đầu, vẫn khẽ gật đầu tỏ vẻ nghe .
Tô Thiển nghẹn họng, không phải bọn lúc đó ngủ say rồi lẩm bẩm mơ sao?
Cô chỉ tiện mồm trả lời vài câu thôi sao bọn nhớ kĩ vậy.
“Đó chỉ …”
– Tô Thiển muốn giải vô ý gây hiểu lầm, khi vành đỏ hoe của bọn chúng, cô cổ họng khô khốc, lời nói sắp phun đều bị cô nuốt lại bụng.
Tô Thiển hít sâu một hơi, khó khăn nói: “Xin lỗi…tuy rằng cô thật sự các con, cô thật sự không phải mẹ của các con…”
cô bé vốn dĩ sáng lấp lánh ảm đạm đi ngay lập tức, cả khuôn mặt tràn đầy sự thất vọng, còn cậu bé thì môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.
Tay thằng bé vẫn nắm chặt góc áo Tô Thiển, ánh kiên định bé gái một cái, rồi Tô Thiển.
Cô bé ngay lập tức hiểu ý cậu bé, biết em trai cùng suy nghĩ với nhau, cô bé tự tin hơn một chút.
Cô bé lại ngẩng đầu , mở miệng dùng giọng điệu khiến người khác không thể từ chối nói: “Con không quan tâm!
con muốn cô mẹ của con!
Nếu cô cứ khăng khăng nói không phải …vậy con sẽ thuê cô mẹ của con!”
***
Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn động lực thêm chương nhanh nhé!
Các bạn group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Đọc truyện Bảo bối cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com