Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 17

Nhảy hố truyện: Bảo Bối Có Đôi: Tư Tổng Sủng Vợ Vô Độ – Tô Thiển

Tác Giả: Ninh Ninh

Thể loại: ngôn tình

CHƯƠNG 17: QUẢ NHIÊN 

Có lẽ, chính vì Tự Mặc Hàn hàng ngày bận rộn xử lí nhiều công việc, nên sẽ có ít thời gian bến nhỏ hơb…

Vì vậy, bây giờ bất cứ khi có cơ hội, anh sẽ nhìn trẻ lưu luyến không muốn rời đi.

 Cô chẳng đây là đang lấy bụng tiểu nhân mà đo quần tử sao?

  đến đây Tô Thiển có chút xấu hổ, không sao đuổi anh đi, đành nhắm mắt lại cố gắng ngủ.

 Cho nên sau khi cô nhắm mắt lại, cô không có nhìn nụ trên khóe miệng của Tư Mặc Hàn.

Cô trong sáng một tờ giấy trắng, anh vừa nhìn biểu cảm của cô liền ngay cỗ đang suy cái .

 Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thích nói điều vô nghĩa với người khác, khi nhìn cổ, anh không hiểu tại sao lại có ý muốn trêu chọc.

 Rõ ràng rằng cô thế , anh cứ lấy thứ to lớn vĩ đại lí do chặn lại, khiến cô không có cách để phản bác, không có cách để phản kháng.

 Tư Mặc Hàn quay lại nhìn đứa trẻ.

nhỏ ngủ yên bình ngon.

 Tuy bề ngoài có vẻ điềm tĩnh có anh mới trong anh đang vui mừng ơn đến nhường !

  Mà tất thay đổi thực sự là do người phụ nữ ?

  Tự Mặc Hàn nhẹ nhàng đưa tay , xoa nhẹ đầu trẻ, rồi nhìn chăm chú về phía Tổ Thiền.

 Sáng sớm hôm sau.

 Tô Thiển mơ mơ màng màng mở mắt , phát hiện Tư Mặc Hàn đang ngồi bên giường giống một pho tượng, ánh mắt lặng lẽ nhìn nhỏ.

 Cô không nhớ rõ lần cuối cùng ngủ vào lúc , cô nhớ rõ trước khi cô ngủ, Từ Mặc Hàn đã ngồi bên giường không chịu đi.

 Vậy là…

đêm anh ta không có ngủ sao?

  Điều cũng quá khoa trương rồi đấy!

 “Tu tiên sinh?”

 Tô Thiển không nhịn được hỏi: “Tối hôm qua ngài không đi nghỉ ngơi sao?”

  Tư Mặc Hàn không trả lời mà khẽ gật đầu đáp lại.” hạ, …”

 Tô Thiển gượng tiếng, lẩm bẩm nói : “Không đến mức đó chữ ”  Cho dù ba mẹ có yêu cái thế , cũng không thể chăm chú nhìn chăm chằm ngủ suốt một đêm…

 Anh ta quả nhiên là một kẻ biến thái mà!

  Khi Tô Thiển đang thì thầm trong , Tự Mặc Hàn đột nhiên nhàn nhặt nói: “Tôi không biến thái.”  Tô Thiển đột nhiên rùng , giống một thỏ nhỏ sợ hãi, trợn to mắt nhìn Tư Mặc Hàn.

Đôi mắt rõ ràng đang nói: sao anh tôi đang ?

  dáng của cô thế , anh không nhìn cô đang mới lạ!

   Tô Thiền đương nhiên sẽ không thừa nhận điều đó, thay vào đó, cỗ nở một nụ gượng gạo, sở vào cổ của một cách ngượng ngùng nói: “ , tất nhiên ngài không vậy!

 Tất nhiên là không

Ngài là một người ba tốt, yêu thương cái, tối chân thành ngưỡng mộ kính trọng ngài!”

.

Tự Mặc Hàn dạng chột dạ của cô, cảm có chút buồn .

Hôm qua khi dạy dỗ anh không trông lợi hại lắm sao?

 Một dạng nguyên tắc đạo lý nghiêm khắc, sao bây giờ lại sợ hãi vậy?

 “Mẹ ơi…”

  Một giọng nói ngọt ngào vang lên, chuyển hướng sự chú ý của người họ.

 Tư Ngũ Hy, dụi đôi mắt ngái ngủ, sau khi xác nhận rằng Tô Thiền vẫn bên cạnh, liền ôm chặt lấy cô, vô cùng ỷ lại, còn nũng nịu uốn éo trong cổ.

 Tô Thiển nhìn dạng đáng yêu của cô bé, trái tim cô cũng bị tan chảy theo.”Thật tốt quá!

 Mẹ vẫn còn đây…” Giọng nói của Tư Ngữ Hy ngọt sữa, cô bé nói khiến Tô Thiển cảm vô cùng xót xa.” sợ rằng tất điều là một giấc mơ, sợ khi tỉnh lại mẹ sẽ không còn đây nữa.”

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để có động lực thêm chương nhanh nhé!

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đọc truyện Bảo bối có đôi được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

TruyenDeCu[.net]

Tùy chỉnh
Danh sách chương