Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tác Giả: Ninh Ninh
Thể loại: ngôn tình
CHƯƠNG 6: CÔ ÔM CON
Nhìn hai đứa trẻ trước , Tô Thiển không khỏi nhớ đến hai đứa con chưa từng gặp …
Vừa nghĩ đến chuyện đó, lửa giận trong mắt cô đột nhiên tăng thêm mấy phần, cũng không biết lúc đó cô nóng hay sao mở miệng nói với : “Xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, với tình trạng của hai đứa trẻ bây giờ, điều cần thiết nhất nghỉ ngơi chứ không phỏng vấn!”
cảm thấy có chút không nói lời.
Cô ta tất nhiên biết rõ hai tổ tông cần nghỉ ngơi rồi, nhưng vấn đề đây chúng thì chứ….
không biểu cảm đẩy nhẹ chiếc kính vàng của , ngay lúc cô ta chuẩn bị mở miệng thì nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của đứa bé gái: “Tôi muốn ”.
Tô Thiển sau khi nghe tiếng đảo mắt nhìn về phía cô bé, thấy dáng vẻ rõ ràng mệt mỏi của cô bé, cảm thấy đau giơ sờ nhẹ lên nó rồi nói: “Vậy đúng chứ, hai đứa nghỉ ngơi nhiều một chút.
Vậy mấy con ngoan ngoãn , cô trước tiên…”
“Cô ôm con .”
Lời Tô Thiển còn chưa nói xong đã bị con bé cắt ngang.
Đứa bé gái nói xong quay sang nhìn đứa bé trai cạnh, thằng bé vẫn giữ nguyên bộ dạng lạnh băng lúc , không nói tiếng nào chỉ khẽ gật một cái.
Tô Thiển nhìn những gì xảy ra cảm thấy hơi kinh ngạc, vô thức ngước nhìn sưng lưng trẻ, phát hiện biểu cảm trên cô so với cô còn kinh ngạc hơn.
Nhưng trong cái phòng , lời nói của hai đứa chính mệnh lệnh tuyệt đối, cho sau khi cô bé lên tiếng thì sẽ không có ai dám hé răng nữa.
Ngay khoảnh khắc Tô Thiển do dự không biết làm gì, thì đứa bé trai từ nãy giờ ngồi yên lặng cạnh, thơ ơ không nói lời nào, đột nhiên nhảy khỏi ghế, chậm rãi bước tới đứng trước Tô Thiển, đưa hai làm ra tư thế muốn ôm, Tô Thiển trong vô thức đã lập tức vươn ra ôm cậu bé vào .
“Không chỉ ôm em trai không ôm con nha.”
Cô bé thấy cảnh đó bĩu môi, trực tiếp bổ nhào vào Tô Thiển, sau đó nhìn chằm chằm vào cậu bé trai giọng lẩm bẩm: “Đồ xảo quyệt, yêu cầu chị đưa ra trước, hẳn ôm chị trước đúng, tự nhiên bị em cướp đoạt trước.”
Thằng bé vẫn im lặng, chỉ nhàn nhạt nhìn về phía cô bé, ánh mắt khẽ hướng lên trên, nhìn lướt qua đỉnh cô bé, giống muốn nói.
Chị đã sờ trước rồi, e ôm tiên, vậy công bằng.
Tô Thiển nhìn hai chiếc bánh bao mềm mềm thơm thơm trong , có chút dở khóc dở cười, mỗi ôm lấy một đứa đứng dậy, về chiếc sofa hình vỏ sò màu trắng nhạt, rồi ngồi .
Hai đứa không nói thêm câu nào nữa, chỉ cuộn tròn trong vòng của Tô Thiển, nhắm hai mắt .
Trong chốc lát, hô hấp của cả hai trở đều đều, chúng hiển nhiên đã say.
Những người xung quanh ai nấy đều trợn mắt há mồm, dường họ không thể tin cảnh tượng xảy ra trước mắt.
Tuy nhiên, đã nhanh chóng phản ứng trở , bấm điều khiển hạ rèm cửa , tắt đèn sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đột nhiên Tô Thiển cảm thấy thân thể nhắn trong khẽ động, cô cúi nhìn, phát hiện thằng bé cuộn tròn thành một khối, chân mày cau , bàn nắm chặt góc áo cô dường không có cảm giác an toàn.
tư thế của cô bé con cạnh cũng y chang thằng bé, trong miệng còn lẩm bẩm: “Mẹ…Mẹ đừng …!”
Tô Thiển nghe thấy thế cảm thấy trong mắt hơi cộm, đột nhiên cô có cảm giác xúc động muốn khóc.
Cô nhớ tới hai đứa con chưa từng gặp , cúi nhìn hai đứa trẻ đáng thương và tội nghiệp , trong lập tức tan ra thành vũng nước, sinh ra yêu thương vô hạn với chúng.
Trong nháy mắt, cô dường xem hai đứa trẻ trước mắt thành con của ….
Tô Thiển có gắng kiềm nén những giọt nước mắt sắp tuôn trào ra trong hốc mắt, cô khẽ vỗ nhẹ lên lưng hai đứa , thấp giọng nói: “Mẹ không , mẹ sẽ luôn các con…”
***
Đánh giá 10 sao cho truyện để có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Đọc truyện Bảo bối có đôi cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com