Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi lỡ thanh mai trúc mã của mình – anh chàng tên là Ngụy Hành.
Hôm anh vừa từ nước ngoài về, mời tôi đi ăn.
Cả uống hơi quá chén, rồi không biết là ai bắt , nói chung là bây giờ anh ta đang nằm ngay bên cạnh tôi, không mảnh vải che thân.
Não tôi trống rỗng trong tích tắc!
quái đang xảy ra thế này?!
Tôi cuống cuồng nhặt quần áo dưới đất định bỏ chạy, nhưng đôi tay lớn bỗng giữ lấy eo tôi.
Phía sau vang lên giọng nói trầm khàn cố kìm nén của anh :
“Tống Uyên, lần này em đừng hòng chạy trốn.”
Trên người anh vẫn là mùi tuyết tùng quen thuộc, khiến tôi bất giác nhớ mùa hè nóng bức năm .
rồi, đây không là lần tiên của chúng tôi.
1.
“Tụi mình coi chưa xảy ra được không?”
Tôi rụt rè anh , dùng và quần áo che phần ngực lại.
Ngụy Hành lại chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào, chỉ bất lực lắc :
“Em đã anh lần rồi, không định trách à?”
đây, tai tôi đỏ ửng lên, lí nhí phản bác:
“ em ép anh…”
Ngụy Hành liếc mắt tôi, ung dung nói:
“Em chắc chứ?”
Năm năm , sau khi vệ luận văn xong, tôi tin Ngụy Hành sắp đi du học.
Tôi lập tức mua vé bay Bắc Kinh để chất vấn anh tại sao không nói tôi.
Tôi vẫn nhớ gương mặt sững sờ của anh lúc .
Anh cười gượng nói: “Anh tưởng em không quan tâm.”
Tôi tức phát khóc, vừa khóc vừa kể rằng mình đã thầm thích anh từ thời cấp ba.
Vì sợ làm bạn không nổi nên tôi mới giấu nhẹm tình cảm.
Ngụy Hành xong, cuối cùng ôm tôi vào lòng.
Sau không rõ là ai chủ động, lần kết thúc y hệt lần này – người tỉnh dậy, không mảnh vải trên người.
Nên nói thật ra, vẻ đúng là tôi chủ động dâng tới tận cửa.
Chỉ là lần tôi đã trốn thoát thành công.
Tôi gửi tin nhắn anh không cần trách , coi chưa từng xảy ra , sau này vẫn làm bạn.
Từ , cả đều không nhắc lại nữa.
Rồi dần dần mất liên lạc.
Cho gần đây, Ngụy Hành nhắn rằng anh sắp về nước phát triển sự nghiệp.
là tụi tôi mới liên lạc lại đôi chút.
Ai ngờ vừa gặp lại thì lại…
Tôi hối hận không thôi.
Lẽ ra tối không nên uống nhiều thế, đáng ra kiềm chế lại!
Thấy tôi mặt mày đầy khó xử, giọng nói của Ngụy Hành trở nên nghiêm nghị hơn:
“Tống Uyên, em nghĩ anh là loại người dễ dãi sao?”
“Em không ! Em không nghĩ !”
“ người ta thì trách .”
“ lần anh em trách …”
Ngụy Hành tức bật cười:
“Là em anh đừng nhắc lại nữa. Anh tưởng…”
“Tưởng ?”
“Tưởng là lần không làm em hài lòng.”
“Nhưng điệu bộ nôn nóng của em tối chắc là không tệ lắm đúng không?”
…
Mặt tôi đỏ rực sắp bốc cháy.
Đây là cái kiểu hội thoại trời?!
Nói xong, Ngụy Hành lật bước xuống giường đi tắm.
Trên người anh không mảnh vải, vóc dáng cơ bắp rõ nét hiện ra mắt.
Dù đã lần anh cách hồ đồ, nhưng khi tỉnh táo mà thẳng vào cơ thể trần trụi thì tôi vẫn không quen nổi.
Tôi vội vàng đưa tay che mắt.
Nhưng vì thế mà và quần áo tụt khỏi ngực, trông tôi lại càng lố bịch và giả tạo.
Tôi xấu hổ cúi , lúng túng dùng tay chân kéo quấn lại quanh người.
Ngụy Hành bật cười:
“Trên người em chỗ nào mà anh chưa từng thấy ?”
“Tối em ngại ngùng thế.”
Trong tôi chợt hiện lên những hình ảnh rời rạc của đêm .
Thậm chí thấy tiếng thở dốc của anh.
!!