Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Gậy chụp ảnh Selfie 4 chân A14 1M8 điều khiển từ xa có phân loại đèn trợ sáng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Chuyện Đêm Qua Chưa Kết Thúc

Ít nhất ở đây có tránh xa được mấy tiếng ồn ngoài kia.

Chưa đầy một phút sau, tôi nghe thấy tiếng cửa đóng vang .

Hành.

Nhưng giờ tôi thật sự không muốn gặp anh.

“Tôi muốn được yên tĩnh một mình.”

Hành không tâm: “Ghen rồi à?”

…Tôi thở dài, mệt mỏi nói: “Không có.”

“Không có mà lại trốn?”

Tôi mím môi, chẳng biết phải nói gì.

Cảm xúc trong cứ như chạm đến ngưỡng chịu đựng.

Cuối tôi không nhịn được : “ Hành, tôi không quan tâm vì lý gì anh đến ty tôi.”

“Tôi nói lần cuối, tôi muốn việc một cách bình thường.”

“Chúng quay lại bạn như trước được không?”

Hành im lặng.

Rồi đột nhiên bước đến gần, ép tôi tựa vào tường.

“Tống Uyên, từ nhỏ nhát, bị bắt nạt không phản kháng, bị mắng cũng không cãi lại.”

cứ muốn giấu hết cảm xúc mình, một người bình thường mà xã hội mong đợi.”

“Nhưng khi đối với anh, mới mất kiểm soát.”

rõ ràng yêu anh, sao lại không đối diện với mình?”

mũi tôi cay xè.

Nước lặng lẽ rơi xuống.

“Nhưng dù ở bên , chúng cũng sẽ chia tay. Chúng không phải một thế giới.”

Hành ôm lấy tôi, từng chữ như khắc sâu vào tim:

“Người lớn , cho dù thay đổi thế , cũng không gỡ bỏ khỏi cuộc đời .”

“Chúng sắp ba mươi rồi, chẳng lẽ muốn cả đời với nuối tiếc sao?”

Anh nghiêm túc đến mức như muốn khắc sâu những lời ấy vào tôi.

Tôi không biết phải nói gì.

biết cúi , không nhìn anh .

Nhưng bàn tay ấm áp anh lại ép tôi sát hơn, đẩy tôi dựa vào tường lần .

Tay còn lại siết chặt lấy eo tôi, rồi cúi xuống hôn môi tôi.

Tôi mím chặt môi, không muốn tiếp tục trượt sâu vào cảm xúc.

Nhưng lại bị anh mạnh mẽ cắn mở, toàn bộ phòng tuyến tan rã hoàn toàn.

Có lẽ là tác dụng rượu.

Cũng có hành lang hẹp và ngột ngạt này quá chật chội.

Hay ánh đèn mờ mờ quá đỗi ám muội.

Tôi không còn chút sức lực phản kháng, mặc anh chiếm lấy.

Đến khi anh hôn , nới lỏng vòng tay, tôi mới thoát ra khỏi hơi thở anh.

Chóp mũi hai người vẫn chạm , cách vài phân.

Cả hai đều thở dốc, cố giữ lại chút lý trí cuối .

Tôi nghiêng tránh ánh và hơi thở anh:

“…Tôi muốn về.”

Anh buông tôi ra, nói:

chiều tôi đi tác một tuần, chờ tôi về, hãy cho tôi một câu trả lời.”

Tôi vẫn không nói gì.

Anh đưa tay vuốt nhẹ tôi, thở dài gần như không nghe thấy:

“Tống Uyên, anh thật sự không biết phải gì với .”

Trong tôi loạn như mớ bòng bong, chẳng phân rõ được điều gì.

“Tôi về trước đây.”

Nghe tiếng bước chân anh xa dần, hai chân tôi mềm nhũn, trượt dọc theo tường ngồi sụp xuống đất.

Đúng vậy, chẳng lẽ thật sự phải cả đời với nuối tiếc?

Hay nếu ở bên , lại tạo ra một nỗi tiếc nuối mới?

Anh nói đúng.

Từ nhỏ tôi nhát gan, gặp chuyện thì trốn tránh, chẳng bao giờ đối .

Anh đi tác đúng lúc.

Nghĩ đến việc không phải đối diện với anh vài , tôi cũng thấy nhẹ nhõm phần .

Không nghĩ , cũng không muốn nghĩ .

Cứ bình yên mấy rồi tính tiếp.

4.

Sau khi Hành đi tác, anh cũng gửi ảnh cho tôi.

Lúc thì là phong cảnh dọc đường.

Lúc thì là ba bữa cơm hằng .

Nhưng chưa từng gửi lời kèm theo.

Tôi cũng chưa bao giờ trả lời, cứ thế giữ khoảng cách không phiền .

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được thông báo từ chị Ái , tối nay phải đi ăn với khách hàng.

Loại tiệc tiếp khách này nếu tránh được là tôi tránh ngay.

Nhưng lần này khách hàng tên là Phong lại đích danh yêu cầu chị Ái phải dẫn tôi theo.

Dự án với ty bên đó tôi phụ trách, tôi cũng không tìm được lý từ chối, đành cắn răng đồng ý.

Chị Ái nhanh chóng rót rượu, nâng ly trước:

“Tổng giám đốc , cảm ơn anh tin tưởng chúng tôi suốt thời gian qua.”

“Không phải Tiểu Tống đến rồi sao? cô ấy uống.”

Phong nheo , nhìn tôi với ánh đầy dục vọng.

Tôi cảm nhận được sự nguy hiểm trong ánh nhìn đó.

Trong đầy khó chịu.

Một tên đàn ông trung niên vừa béo vừa xấu mà còn mơ mộng viển vông?

Chị Ái bước tới, kéo tôi đến trước ông :

“Được, Tiểu Tống uống anh.”

Nói rồi còn ra hiệu bằng .

Tôi cảm thấy rất phản cảm, nhưng cũng không tiện mất người khác, đành ngửa uống hết:

“Tổng giám đốc , cảm ơn anh tin tưởng ty chúng tôi.”

Phong cười toe toét như nở hoa, bàn tay béo ục ịch đặt tay tôi, kéo tôi lại gần.

Tay kia đặt vai tôi:

“Tôi là tin tưởng Tiểu Tống đấy, lại đây, ngồi cạnh tôi.”

Tôi muốn ói hết những gì vừa ăn lúc nãy, nhưng vẫn phải cố giữ nụ cười trên .

Tùy chỉnh
Danh sách chương