Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Nước Xả Vải DOWNY Tinh Dầu Thiên Nhiên/ Nước Hoa Cao Cấp/ Chống Khuẩn Nhiều Mùi Hương Túi 3.5L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
tựa cằm lên vai anh, lí nhí :
“ sao mà, vẫn xoay xở , chị Ái Mai .”
Nghe thế, anh lập tức buông ra, cau mày:
“Cô ấy làm việc Dương Phong bao nhiêu năm, chẳng lẽ biết ông ta hạng người sao?”
“ dắt tiếp khách, chắc chắn ý tốt.”
kỹ thì đúng trước đây mấy bữa tiệc Dương Phong, chị Ái Mai đều dẫn theo Lâm Tuyết Nhi.
Chẳng lẽ vì tụ tập hôm trước, chị ấy hiểu lầm rằng Lâm Tuyết Nhi và tiến xa, nên mới chuyển mục tiêu sang ?
khẽ thì thầm bên tai :
“Đừng .”
lòng đó lấp đầy.
siết chặt lấy anh:
“ , ôm .”
Anh khựng hai giây, dám tin đây thật.
mỉm cười anh.
Cuối anh vươn tay kéo vào lòng, để mặt áp chặt vào ngực anh.
ngoan ngoãn cuộn mình lòng anh, vừa tìm nơi an toàn.
Tình yêu mang theo suốt hơn chục năm nay, cuối cũng tìm chốn neo đậu.
Sự dịu dàng kéo dài chốc lát.
Môi anh nhẹ nhàng hôn lên trán , rồi theo sống mũi trượt xuống môi.
Anh khẽ chạm vào môi , lặp lặp , đang chờ phản hồi.
đưa tay vòng qua cổ anh:
“ , anh… làm đấy?”
này, cả hai chúng đều hoàn toàn tỉnh táo, cũng rất rõ ràng.
khóe mắt anh hơi ửng đỏ.
Giọng anh khàn khàn:
“Vậy thì phải chịu trách nhiệm anh đấy.”
“ thôi, bạn trai của .”
Anh kìm nén nữa.
Nụ hôn dịu dàng phút trước bỗng hóa thành cuồng nhiệt và mãnh liệt.
nghẹt thở vòng tay anh, nhưng hoàn toàn cam tâm tình nguyện.
tất cả kết thúc, nằm trên ngực anh, lặng lẽ nghe tiếng tim anh dần hòa chung nhịp .
chưa bao giờ sẽ ngày ở bên anh thế này.
cúi đầu, hôn nhẹ lên trán từng chút , y chú chó Golden to xác.
chợt đúng:
“Anh vẫn chưa , từ bao giờ bắt đầu thích .”
giả vờ suy .
Vài giây sau anh :
“Thật ra anh từng rất nghiêm túc về chuyện đó.”
“Nhưng anh chính xác từ lúc nào.”
“Anh nhớ, mỗi khóc, anh sẽ tập trung học suốt mấy tiết sau.”
“ dạy kèm cho , ngửi mùi tóc , mặt anh đỏ bừng mà chẳng biết phải làm sao.”
“Sau chuyển nhà, học , con đường học bỗng dài ra rất nhiều.”
“Rồi đến thích anh, hôm đó chắc ngày hạnh phúc nhất đời anh.”
Câu trả lời này giống những đã .
Chúng đã nhau suốt hơn hai mươi năm.
Đã phần cuộc đời nhau, tách rời, cũng cần phải tách rời.
“Nhưng… vẫn .”
“ ?” – anh hỏi.
khẽ đáp:
“ tụi mình đến cuối .”
“ mất anh.”
ôm chặt hơn nữa, muốn ép hòa vào cơ anh.
“Đừng , cần anh ở đây, cần hết.”
rồi, vậy thì tin anh .
Anh xứng đáng để tin tưởng.