Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5.
Tôi không nhớ nổi mình rời khỏi nhà hàng thế nào.
không làm lại ngồi được vào xe .
Anh nắm tay tôi, lo lắng hỏi tôi thương không, ấm ức gì không.
Thấy tôi im lặng, anh lại càng căng thẳng, thở dài liên tục.
Tôi nhìn gương mặt đầy quan tâm anh, khẽ lắc : “ không … anh lại đây, chẳng phải đi công tác tuần ?”
: “Anh đổi ý , không muốn để cơ hội từ chối anh nữa.”
“Vậy làm anh ở đây?”
“Anh xuống sân bay công ty tìm .”
“Họ và chị Ái Mai đi tiếp khách, anh liền chạy tới.”
“ may còn kịp.”
xe, nhiệt độ rất dễ chịu.
Nhạc nhẹ dịu dàng vang lên.
Tôi ngà ngà hơi men, thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Tôi mơ.
Mơ thấy mình quay về thời thơ ấu.
đúng.
Từ nhỏ tôi nhút nhát.
Tiểu mấy bạn nam lớp bắt nạt, tôi chỉ trốn ra sân trường khóc.
Mỗi lần vậy, anh đều đưa khăn giấy tôi.
dùng quyền hạn lớp trưởng, dạy dỗ lũ con trai đó, báo lại giáo viên chủ nhiệm.
Sau này lên hai, điểm lý hóa tôi tệ kinh khủng.
Anh đều tranh thủ sau giờ dạy lại tôi.
Anh viết tay rất đẹp, tỉ mỉ đánh dấu từng chỗ quan trọng quyển sách giáo khoa mà tôi bôi vẽ lộn xộn.
Vì sống khu, chúng tôi đạp xe đi .
Anh luôn chạy phía trước, còn tôi thì đạp theo sau, nhìn cái anh mà thường hay nghĩ: Không đó pha thuốc thần kỳ gì mà anh lại giỏi vậy.
Lên ba, ba mẹ anh làm ăn lớn, cả nhà dọn đi nơi khác.
Chưa được bao lâu, anh chuyển sang trường điểm tỉnh.
Hồi đó tôi buồn mất thời gian dài.
quen việc anh cuộc đời, giờ bỗng nhiên chỉ còn lại mình, cảm giác thật khó tả.
, anh bắt nhắn tin tôi mỗi ngày.
Chúng tôi chuyện về bài vở, về bạn , về thầy cô.
Giống chưa từng xa nhau.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thích anh.
tôi, anh người ở thế giới cao hơn, còn tôi thì bé nhỏ ở góc khuất.
Chúng tôi không đẳng .
ngày tốt nghiệp ba.
Tôi thấy anh đi cô gái, sóng bước trên đường.
Lúc ấy tôi mới nhận ra — quãng thời gian được anh đồng mỗi ngày, tôi không còn xem anh anh trai hay bạn bè nữa.
Tôi bắt mong người đi cạnh anh mình.
Mong mình được anh sống hết quãng đời còn lại.
tôi sợ.
Sợ chỉ mình tôi ôm ấp tình cảm này.
Sợ nếu ra thì sẽ mãi mãi mất đi anh.
Vậy nên tôi giấu đi, lặng lẽ chôn chặt lòng.
khi nghe tin anh sắp đi du .
Tỉnh dậy, tôi đau búa bổ.
Trước mắt ga trải giường màu xám, tường trắng đơn sắc.
đang bưng cốc nước đi .
Anh mặc đồ ở nhà màu ghi nhạt, trông sạch sẽ điềm đạm: “Tỉnh à?”
Tôi gật .
“Uống nước đi.”
Tôi ngoan ngoãn cầm cốc uống từng ngụm.
ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi chăm chú, bất ngờ ôm tôi vào lòng.
anh ôm đột ngột, cơ thể tôi theo phản xạ căng cứng, rất nhanh lại thả lỏng.
Dù gì vòng tay này không xa lạ gì tôi.
Tay anh nhẹ nhàng xoa tôi, khẽ :
“May quá, anh không muộn.”
Anh đang nhẹ nhõm thở phào, giọng lại khẽ run.
Tôi anh vẫn còn sợ hãi.