Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi từ từ tỉnh dậy trên , mơ màng vươn vai một .
Hử?
Cảm giác có đó sai sai.
Hự…Tôi kinh hãi mở to mắt.
Cúi đầu xuống. quái này?!
Không , đây chẳng là của Giang Lăng ?!
Nghĩ đến một khả năng nào đó, tôi vội vàng chạy vào vệ sinh, khi thấy gương mặt quen thuộc nhưng không của mình gương, tôi hoảng tới mức suýt hét !
Tôi biến thành Giang Lăng ?!
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng mở cửa, một giọng nữ dễ nghe vang từ cửa lớn.
“Thịnh Hòa, cậu có ở không?”
Trên bàn ăn, tôi “tôi” ngồi đối diện .
Tôi ngơ ngác gương mặt của chính mình trước mắt, lần đầu tiên nhận khuôn mặt tròn tròn của tôi có thể trông lạnh lùng đến .
“Giang Lăng?” Tôi thử cất tiếng.
“Là tôi.”
“Không đúng, chuyện này là ? hoán đổi xác à?”
“Chuyện rõ rành rành ?” Giang Lăng mặt mày cau có, khoanh tay quay đầu đi.
Chuyện kỳ quái đến xảy trước mặt, phản ứng đầu tiên của tôi lại là: “Tôi” này đẹp đấy chứ.
Mặt nhỏ lạnh tanh, tim tôi đập thình thịch.
Chuyện đã xảy , hai đứa bắt đầu bàn xem bước tiếp theo làm .
Chắc chắn không thể nói với ba mẹ, dạo này ba mẹ đã rất mệt, lại lo cho tôi nữa, tôi không nỡ.
“Cậu… cậu dọn sang ở với tôi đi.” Giang Lăng mở lời.
Tôi gật đầu, Giang Lăng dùng thể của tôi chắc chắn không thể ở ký túc xá được, mà tôi lại lớn cùng , hơn nữa, hahaha, giờ tôi đang dùng thể của Giang Lăng cơ mà.
Ở chung với cậu ấy tôi yên tâm trăm phần trăm.
Không đúng! Tôi chợt nhớ .
“ nay cậu có giúp tôi đi không?”
nay tôi có tiết lúc 8 giờ sáng, đặc biệt đặt chuông báo thức, giờ đã 11 giờ rưỡi .
Một câu này làm mặt Giang Lăng đỏ bừng.
“Đi . nữa, cậu… mà không mặc…”
Nghe xong tôi đỏ mặt luôn.
2
Tôi Giang Lăng quen từ nhỏ.
Hai là hàng xóm, rất gần, gần đến mức tôi cần đứng trên bệ cửa sổ nhảy một là có thể nhảy sang Giang Lăng.
tôi không thiết mấy.
Tôi thích kết bạn, thích ồn ào náo nhiệt, thích mọi điều mới mẻ. cậu thì hoàn toàn ngược lại, ghét kết bạn, ghét náo nhiệt, ghét những vượt ngoài dự tính, cho rằng cả giới này toàn một lũ ngốc.
Cậu từng vào mũi tôi mà nói: “Thịnh Hòa, cậu là đứa ngốc nhất giới.”
Tôi tức muốn chết, từ đó trở mặt luôn.
là khai chiến một cuộc chiến tranh dài tận mười bảy năm.
Cậu viết bài Toán giờ Văn, tôi méc giáo viên.
Tôi lén đọc tiểu thuyết ngôn tình lớp, cậu méc giáo viên.
Cậu không ăn cơm, trốn lớp làm bài, tôi méc giáo viên.
Tôi tiết kiệm tiền mua album của idol, cậu méc phụ huynh.
Tóm lại là, hai đứa chẳng hợp .
Nhưng bây giờ á? Hahahaha chết tiệt, hợp không tưởng.
3
Không biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu, tôi chưa rút khỏi ký túc xá, bảo Giang Lăng mang chăn gối của tôi sang.
Căn hộ Giang Lăng thuê là dạng một , một khách, có một , khiến tôi khá khó xử.
Dù là của Giang Lăng, nhưng giờ xác lại không của cậu ấy.
Giang Lăng lạnh lùng tiếng: “Cậu , tôi sofa.”
Hả?
“ có ổn không,” tôi ngập ngừng, “Dù đây là của cậu mà.”
“Tôi muốn cơ thể mình được ngon không được à? Với lại, cậu nghĩ sofa tôi đủ chỗ cho một đứa cao mét tám hai nằm chắc?”
Tôi: “…”
Ờ… có lý.
Tôi luống cuống dọn dẹp xong mọi thứ , mà không cảm thấy mệt chút nào.
Wow, đây chính là thể lực của đàn ông ?
Tôi liếc Giang Lăng, phát hiện trán cậu ấy đã đổ mồ hôi, ngồi trên ghế sofa thở nhẹ.
Ui chao, tim tôi tự dưng đập loạn cả , mệt à?
Chẳng lẽ tôi là một kẻ tự luyến tiềm ẩn? thấy mặt mình mà vui dữ ?
Tôi lắc đầu mấy , cố gạt mấy ý nghĩ đó khỏi đầu.
Tôi Giang Lăng đối chiếu thời khoá biểu, may mà tôi cùng trường, Giang Lăng tài chính, tôi kiến trúc.
lại cậu ấy một đêm, sau tôi cố gắng lết dậy đi tiết 8 giờ sáng.
nay “Giang Lăng version 2” rất biết điều, tôi đánh răng rửa mặt xong, bước vào cửa ải cuối cùng: nhắm mắt, mò mẫm, canh chuẩn, lau toilet, một chuỗi thao tác mượt mà.
Mẹ nó, nay hạn chế uống nước thôi.