Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Giang Lăng ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa nhìn tôi diễn tập.

“Giang Lăng, cậu học thuộc ?”

“…”

Tôi nghiêm túc dặn dò thêm lần nữa.

“Vào nhất định phải nhào ngay vào lòng mẹ tôi, bình thường tôi hôn bà một , nhưng giờ tình huống đặc biệt, phần đó miễn.”

“Sau đó phải thoải mái quăng người xuống sofa xem TV, sai ba tôi cắt trái cây. Nếu họ đã cắt sẵn thì thôi, nhớ kỹ! Nhất định phải thật to!”

“Lúc cơm, phải vừa vừa làm nũng, nói cơm mẹ nấu ngon tuyệt vời, cuối !”

Tôi thở ra một hơi.

“Gọi gái tôi, nói với ấy ‘ mãi yêu ’, phải nũng nịu nhờ thơm một qua thoại, kể với chuyện trường lớp toàn điều tốt.”

“Làm xong mấy đó, sau cậu quay lại, tôi sẽ nhắn ba mẹ bảo cậu đưa tôi du lịch, họ tin cậu nhất đấy.”

Giang Lăng vò đầu, “Sao cậu không tôi về luôn?”

“Tất nhiên là không , tôi thấy họ là lại bu theo ngay.”

Giang Lăng thở dài đồng ý.

6

Đến ngày nghỉ, hai đứa bắt xe về quê.

Nhà Giang Lăng đơn giản, chỉ có mỗi cậu ấy, tôi trốn ở nhà cậu ấy.

Đến trước nhà, Giang Lăng giơ tay gõ nhẹ.

“Cố Giang Lăng! Cậu là số một!”

tai nghe vang chính giọng nói của cậu ấy, để đề rắc rối, bọn họ không chỉ đổi thoại gọi nhau suốt.

mở ra, Giang Lăng hít một hơi thật sâu, lập tức nhào vào lòng mẹ Thịnh Hòa.

“Mẹ ơi——con nhớ mẹ quá!”

“HAHAHAHAHAHAHA!”

tai nghe vang tiếng cười kinh thiên động địa.

Thịnh Hòa, cậu cứ chờ đấy! Giang Lăng thầm nghiến răng.

“Ối giời ơi bảo bối của mẹ, phải nói 12 giờ mới về à? Sao đến sớm thế, mẹ nấu cơm xong đâu này.”

Mẹ Thịnh ôm lấy Giang Lăng kéo thẳng vào nhà.

“Con về sớm để tạo ngờ đó, ngờ không ạ?”

“Ôi , ngờ ngờ~ Con chút trái cây trước , mẹ ra nấu cá nhé. nay có món cá kho con thích nhất đấy!”

“Oa! Cảm ơn mẹ nhiều!”

“HAHAHAHAHA,” tôi nằm Giang Lăng cười lăn lộn, “Cảm ơn mẹ~ HAHAHA Giang Lăng dễ thương quá . Như máy đọc kịch bản vậy đó, hahaha!”

Giang Lăng nghe tiếng cười chói tai của tôi thì trốn vào tôi, cuối tháo bỏ lớp mặt nạ.

“Nếu cậu cười nữa thì nay đừng hòng có phần cơm.”

Tôi im re ngay lập tức.

“Xin lỗi đại ca Giang, coi như tôi vừa nói xàm ha.”

“Hừ.”

“Anh Giang, nhanh , mau ra sổ!”

Giang Lăng bước tới kéo rèm ra, ánh nắng chói chang tràn vào, sau mắt đã quen sáng, cậu ấy liền nhìn thấy gương mặt của chính mình.

Một gương mặt cười ngu ngu ngốc ngốc.

Giang Lăng: …

Lần đầu tiên biết mặt mình lại có thể ngu đến vậy.

Tôi chống tay bệ sổ, mặt đối mặt với Giang Lăng.

“Anh Giang, sắp chán chết , cài game thoại anh không?”

“Tùy cậu.”

“Thôi khỏi, chơi thoại chán lắm, đọc sách của anh không?”

“Đọc .”

Thấy Giang Lăng dễ nói chuyện thế, tôi hứng luôn.

“Vậy tung anh không?”

.”

Thái độ này khiến tôi hơi nghi nghi.

“Anh Giang, anh đang nói ngược phải không đó?”

“Không, tôi có gì, cậu có tung sao.”

Câu này làm tôi máu chiến sôi trào, nay nhất định phải tìm bí mật gì đó!

Thế là tôi bắt đầu cuộc truy tìm kho báu.

Giang Lăng rất ngăn nắp, tôi tung cả buổi tìm ra gì.

Mệt quá nằm vật ra giường, bỗng một ý tưởng lóe .

Dưới gầm giường kiểm tra !

Ông không phụ người có lòng, tôi tìm một giấy dưới gầm giường.

Mở ra thì toàn là sách, tôi tung một lượt, cuối ở đáy phát hiện một chiếc sắt.

Xuất hiện ! sắt bí mật!

Tôi phấn khích mở ra, bên là vài tấm ảnh hồi nhỏ của cậu ấy, trên ảnh, cậu ấy vẫn như bây giờ – không hề cười.

Người lớn bên cạnh chỉ có mẹ cậu ấy, thấy gương mặt mẹ Giang Lăng tôi lạnh cả sống lưng.

Vì người tôi sợ nhất đời, chính là mẹ của Giang Lăng.

7

Năm tôi 12 tuổi, tôi và Giang Lăng học lớp 6.

đó tôi đã không thích kiểu mặt lạnh như tiền của cậu ta , rõ ràng tôi rất thú vị, kể chuyện cười siêu đỉnh, vậy cậu ta từng nở một nụ cười với tôi!

Thời gian đó tôi hay chọc ghẹo cậu ấy.

Nhất là vào mỗi buổi tối sau tan học.

Tôi nhớ năm đó là mùa đông, tối rất nhanh. Tối nào tôi chờ đến Giang Lăng tắt đèn ngủ, lấy đèn pin chiếu vào cậu ta.

đến cậu ta nói: “Cậu phiền quá, tôi muốn ngủ ”, tôi mới chịu dừng.

Tôi chơi trò đó suốt hơn một tháng, không biết mệt.

đến một , tôi lại giơ đèn pin chiếu vào sổ thì—trên sổ bỗng hiện ra một khuôn mặt phụ nữ!

Bà ấy tóc xõa, khuôn mặt gầy gò, điều đáng sợ nhất là—bà ấy mặc một chiếc váy trắng!

Tôi bị dọa đơ luôn, không phát ra nổi tiếng nào.

đến bà ấy mở miệng: “Cô đang làm gì đó?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương