Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
11
Bây giờ hai đứa tôi cứ bất ổn liên tục, lúc thì một tiếng đổi một lần, lúc thì ba đổi, theo quy luật cả!
Tôi nằm như cá chết trên sofa, dùng chân hất nhẹ Giang Lăng đang lau .
“Giang Lăng , tụi mình chùa xin xăm . Hoặc tìm cao nhân xem thử có cách không.”
“Nhấc chân lên,” Giang Lăng nói, “Cậu không sợ người ta tống tụi mình vào viện tâm thần ?”
Haiz, tôi xụ mặt luôn.
Nghĩ kỹ lại, lần đổi về hình như là sau khi nhìn một bức ảnh. lẽ là do ảnh?
cũng không hợp lý lắm, sau đó tôi còn xem bao nhiêu cái khác .
“Giang Lăng, trước khi tụi mình hoán đổi, cậu có gì đặc biệt không?”
Giang Lăng lau xong, ngồi xuống sofa đối diện, suy nghĩ.
“ gì đặc biệt ? Trước khi ngủ có nằm mơ giữa ban thì tính không?”
12
Trời ạ, chuyện thì chưa tiến triển chút .
mối quan hệ giữa tôi và Giang Lăng thì lại càng… mờ ám?
Tối hôm đó, tôi lơ mơ vệ sinh, lúc quay về quên mất là đổi lại , cứ thế quen tay trèo thẳng lên giường ngủ.
Ngủ một mạch tới sáng, cảm giác trên tay khiến tôi hơi bối rối.
Ngẩng lên thì gương mặt đẹp trai Giang Lăng suýt tôi chói mắt, tim tôi đập thình thịch.
Sao trước đây tôi không ra cậu ấy đẹp trai như vậy chứ?
“Cậu bỏ cái tay ra chưa?”
Trên vang lên giọng Giang Lăng, tôi giật mình rút tay lại ngay.
Hehehe.
Giang Lăng ngồi dậy mặc quần áo.
“Thịnh Hòa, sao trước giờ tôi không biết cậu lại lưu manh như vậy nhỉ?”
Tôi cậu ấy nói trúng tim đen, “Haha, chỉ là tai nạn thôi ~”
Giang Lăng vào vệ sinh rửa mặt, còn tôi thì tiếp tục nằm đó lười biếng.
ý thức lại càng lúc càng tỉnh.
lẽ… tôi Giang Lăng thật ? Không ? Nếu thì tôi từ lâu rồi, sao lại đợi tới giờ?
… cảm giác là như nhỉ? Là tim đập loạn lên như vậy sao?
Còn chưa nghĩ xong thì tôi choáng váng một cái, lần tỉnh lại thì mình đang ở trong vệ sinh.
Trong buồng tắm. Nước lạnh rào rào đổ xuống người.
Khi ra chuyện gì đang ra, tôi hét toáng lên vì sốc!
Aaaaaaa, trời ơi!! cái gì vậy?!
thật sự vừa gì thế hả!!
Mặt tôi đỏ bừng bừng, tim thì đập như sắp nổ tung.
Một giây sau, tôi lại trở về mình.
Tôi trùm chăn kín mít, cố gắng tự thôi miên để bình tĩnh lại.
Không có gì ra , không có gì ra , không có gì ra .
Mẹ nó chứ! Không có gì ra thật! Tôi sắp sụp đổ rồi!
Chăn lật lên.
Giang Lăng đứng bên giường, ánh mắt cậu ấy đầy cảm xúc tôi không hiểu nổi.
“Ha ha, tôi không gì ! không không, là tôi nhớ gì đúng!”
Giang Lăng nhìn tôi vài giây, rồi thở dài một hơi.
“Thịnh Hòa, tôi biết vì sao tụi mình lại hoán đổi rồi.”
“Hả?” Chủ đề chuyển nhanh quá, tôi chưa kịp xử lý.
13
Mấy liền tôi và Giang Lăng hầu như không nói chuyện.
Tôi cảm rõ ràng cậu ấy lạnh nhạt hẳn.
Hay đúng hơn là… trở lại như hồi nhỏ.
Tôi hỏi Giang Lăng vì sao tụi mình hoán đổi, cậu chỉ nói qua Tết thì sẽ không đổi .
31 tháng 12.
Chúng tôi đến công viên Tân Thủy đón , đường phố đầy những người bán bóng bay.
Tôi lại hỏi giá, trời đất! Một cái tận chục đồng.
Sao không lấy luôn cái thận tôi cho rồi?
Có biết chục đồng tụi tôi ăn bao nhiêu cái bánh bao không hả?!
Tôi tức điên quay lưng bỏ , thì Giang Lăng kéo lại.
“?”
Giang Lăng lấy một quả bóng bay hình heo hồng đưa cho tôi.
Tim tôi lại đập loạn xạ.
Giang Lăng: “Chúc mừng .”
“ , chúc mừng .”
Tôi đứng bên cầu, đúng 0 giờ.
Tiếng pháo, tiếng reo hò, tất cả ùa vào tai tôi.
Pháo hoa, bóng bay, tràn ngập trong mắt tôi.
Tôi cũng reo lên, gọi Giang Lăng, rủ cậu cùng xem, không phản hồi, quay lại thì Giang Lăng biến mất rồi.
Tim tôi trống rỗng.
Đặc biệt là xung quanh toàn mấy đôi đang… hôn nhau, tim tôi càng rỗng hơn .
Cảm giác này, dù tôi có ngốc, cũng hiểu rồi.
Tôi Giang Lăng.
14
Giang Lăng về .
Cậu ấy ngồi trên ghế sofa, nhắm mắt lại.
bao lâu, một lão nhỏ con xuất hiện trong mơ cậu.
cụ vung vẩy cây gậy phép, hỏi: “Giang Lăng, cậu chắc chắn rồi chứ? Cậu thật sự không muốn để Thịnh Hòa cảm tình cảm mình sao?”
Giang Lăng: …
“Nếu biết cách là cho tụi tôi hoán đổi thân xác, tôi thà cắn lưỡi cũng không ước đâu.”