Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Thứ Hai.
Tôi và Giang Lăng lôi lên bục cờ.
Một cái micro, một hàng .
Mỗi lên đọc xong .
Thầy Kim và hiệu trưởng ngồi bên dưới quan sát.
Tôi vô tình chạm mắt với thầy Kim, ông ấy lườm tôi một cái.
Tôi lập tức lườm lại.
Thầy Kim trợn mắt nhìn tôi, hơi đỏ lên, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, rút điện thoại .
Nhìn phát biết ngay đang bật quay video.
Tôi chịu không nổi nữa, kéo áo Giang Lăng.
“Cậu nhìn cái gian gian của thầy Kim kìa!”
“Cậu muốn đấm ông ấy một trận không?”
“Thôi khỏi, hehe, tôi có một kế hay hơn, lát nữa phối hợp với tôi nha.”
“Được, để xem kế của cậu thế nào.”
phía trước đọc xong, đưa micro tôi, tôi làm bộ làm tịch mở tờ kiểm điểm .
“Xin chào quý vị khán giả thân yêu! là Thịnh Hòa !”
Sau tôi đưa micro Giang Lăng.
“ là Giang Lăng.”
Hai câu mở màn châm ngòi bầu không khí tẻ nhạt của toàn .
Thầy Kim lao lên định bắt tôi, hiệu trưởng ngăn lại.
Tôi tục màn biểu diễn của .
“Hôm nay tôi và cộng sự cùng lên bục cờ – nơi xét xử linh thiêng của Nhất Trung. sao chúng tôi lại có tại ?”
Tôi đưa micro Giang Lăng: “ sao nhỉ?”
Tôi: “ tụi đã mắc lỗi!”
Giang Lăng: “Lỗi ?”
Tôi: “Thật là… tụi không có lỗi!”
Giang Lăng: “Không có lỗi? Không lỗi sao ở ?”
Tôi: “Ặc… chắc là có lỗi rồi.”
Giang Lăng: “Cậu nãy vòng vòng cũng quay chỗ cũ?”
Tôi: “Thật lỗi của tụi … là đã đắc tội với đại ca của – thầy giám thị Kim!”
Giang Lăng: “Khoan khoan, chẳng phải tụi chỉ đi vệ sinh trong học sao? Sao lại liên quan đến thầy Kim?”
Tôi: “Ôi giời! Mọi ơi! Các cậu xem cậu ta có ngốc không?!”
“Ngốc——!”
Toàn vang như nổ tung.
Giang Lăng: “ cậu xem tôi ngốc chỗ nào?”
Tôi: “Nhà ai mà lại xem việc đi vệ sinh là phạm lỗi? ta gọi là ‘tam cấp khẩn cấp’, ai chẳng hiểu điều , sao lại coi là sai được chứ?”
Giang Lăng: “Ờ đúng đúng đúng, cậu có lý. Nhưng mà sao lại đụng tới thầy Kim?”
Tôi: “ ! Ngốc tập hai! Tất nhiên là tụi phá hỏng vở kịch mà thầy dàn dựng để diễn với lãnh đạo sở giáo dục rồi!”
Giang Lăng: “Tôi hiểu rồi, tôi hiểu hết rồi!”
“ nên, chính là ‘lỗi’ của tụi !” Tôi xé nát tờ kiểm điểm trong , tung lên trời. Cảm đủ.
Tôi lại giật luôn tờ của Giang Lăng xé nốt, tung .
Cả ngất, hiệu trưởng cũng ngặt nghẽo, còn thầy Kim tức đến đỏ cả như trái cà chua.
Tôi trên sân khấu tung giấy lớn, Giang Lăng cạnh chỉ mỉm nhìn tôi.
Khung hình ấy—chính là một bức ảnh được đóng băng.
10
Chắc là nhớ lại khoảnh khắc nên lại kích động ha?
Tim tôi đập hơi nhanh một chút.
Tôi ôm chặt tấm ảnh, nằm giường Giang Lăng. Đầu óc lơ mơ, khi tỉnh lại lần nữa tôi đang bưng một hộp cơm siêu to.
Hả?
Tôi ngơ ngác nhìn cánh cửa trước . Chuyện vừa xảy ?
Tôi nhìn , bất ngờ phát hiện—cơ thể tôi đã lại rồi!
Tôi đẩy cửa chạy sang phòng Giang Lăng, nhìn vẻ cậu ấy, rõ ràng là cũng đang ngơ ngác.
Tôi đặt hộp cơm lên bàn.
“Hahahaha! Cuối cùng tụi cũng lại cơ thể rồi!”
kịp để Giang Lăng , tôi đã chạy vèo vào nhà vệ sinh, trước gương nhìn chính , tạo vài tư thế tạo dáng.
Nhưng… cảm giác rung động lại không đâu.
Kỳ lạ thật? Chẳng lẽ tôi không phải là kiểu tự luyến?
Hay là… chỉ khi tôi ở trong cơ thể Giang Lăng mới tim đập loạn?
Giang Lăng dựa vào khung cửa.
“Sao thế, sợ tôi không chăm cơ thể cậu tử tế à?”
“Không phải… tôi đang tìm lại cảm giác rung động.”
“…”
Sau khi hét xong sung sướng, tôi nhìn Giang Lăng ăn cơm mà nước miếng muốn chảy ròng ròng.
“Quá bất công luôn! Tôi ăn hết mà cậu đã ăn tận hai phần!”
“Ai kêu đúng vàng làm chi.”
Huhu.
Nhìn Giang Lăng ăn ngon lành như , tim tôi lại bắt đầu đập thình thịch.
Không ổn rồi, quá không ổn rồi.
Tim tôi như thể không còn thuộc tôi nữa! Nó nghiêng hẳn phía Giang Lăng mất rồi!
Cơ thể đã lại, tôi lập tức đến bệnh viện thăm chị gái.
Chị hơn tôi 7 tuổi, năm chị 10 tuổi chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, để chữa trị mà gia đình vét sạch tiền bạc, còn vay mượn thêm không ít.
Tôi chỉ nhớ lúc chị ôm tôi, nước mắt cứ thế rơi mãi.
Chị chị muốn chết, tôi nghe hiểu liền òa lên khóc, chị mới bỏ ý định .
, chị làm việc quá sức mà hỏng dạ dày, ung thư dạ dày giai đoạn đầu, may mà phát hiện sớm, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là ổn.
khỏi bệnh viện, tôi chuẩn nhà.
Kết quả là, chân vừa bước bậc thang, đã nhét vào cái chổi.
“?”
trời, vụ hoán vừa rồi chỉ là bản demo thôi hả?!
Tôi ngồi trong nhà chờ Giang Lăng .
Không còn cách nào khác, chỉ có thể tục theo kế hoạch ban đầu, quay lại căn hộ Giang Lăng thuê ở thành phố A.
ĐỌC :