Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh gấp rút ôm :
“Đường Đường, không được gọi bậy, là dì chiều thôi.”
cô mỉm lắc :
“Gọi thì gọi, cũng khác cháu gái ruột chúng .”
Dù , đứa nhỏ mồ côi từ bé, thật đáng thương.
Nán lại đôi phút, Thẩm Châu Bạch lấy cớ trời khuya, xin .
Bị hối, Chu Cẩm Uyên tiễn anh ngoài.
Ánh trăng nhàn nhạt, anh dắt , đỡ gọng kính, ánh mang theo áy náy:
“Lại làm phiền chị.”
Cô khoát tay:
“ nói rồi, tôi là nuôi nó, gì phiền cả.”
Anh mỉm :
“, chào nuôi .”
Chu Cẩm Uyên nhìn hai bóng lưng xa dần, ngước thấy vầng trăng lưỡi liềm.
Kéo chặt áo khoác, tuy không tuyết, xuân vẫn còn se lạnh.
Ngay khi xoay , một tiếng gọi vang lên:
“Uyên Uyên…”
Thanh âm quen thuộc khiến cô không dám tin, quay phắt lại.
Dưới gốc cây, Giang Tự Dương trong quân phục, nhìn cô đầy kích động.
Khoảnh khắc sau, anh sải bước chạy tới.
“ lại ở đây?”
Chu Cẩm Uyên theo bản năng lùi mấy bước, gương mặt lạnh nhạt.
Ký ức chợt ùa – kiếp trước, bao lần cô năn nỉ anh ăn Tết cùng mình.
Đổi lại là câu:
“Tôi bận, lấy đâu thời gian.”
Chương 7
“Anh đến tìm , hai tháng rồi, đến mấy cũng nên nguôi chứ?”
Giang Tự Dương nhìn Chu Cẩm Uyên hai tháng không gặp như biến thành khác.
Trong anh tràn đầy tình ý dành cho cô.
Chu Cẩm Uyên khẽ nhíu mày: “Đồng chí Giang, xin gọi tôi là Đồng chí Chu, hoặc Chu Cẩm Uyên .”
“Còn nữa, chúng ly hôn rồi.”
Thái độ lạnh lùng khiến Giang Tự Dương đau nhói.
Giang Tự Dương nghiến răng: “Vậy rốt cuộc Thẩm Châu Bạch với là quan hệ gì, nửa đêm còn ở .”
“ gái anh đến giờ còn gọi là , Chu Cẩm Uyên , thật sự không đặt đứa mà chúng không còn vào trong lòng ?”
Từ trường học đến , anh luôn âm thầm theo sau ba họ.
Cô rất vui với Thẩm Châu Bạch, còn với anh thì không buồn nở một nụ .
Anh cố nhịn rất lâu mới không lao .
Câu chất vấn Giang Tự Dương đến một cách vô cớ.
Chu Cẩm Uyên không nhịn được bật : “Tôi và anh thế , không cần giải thích với anh.”
“Tôi không biết anh tìm được tôi bằng cách , mời anh rời ngay, nếu không tôi gọi công an.”
Nghe giọng điệu lạnh lùng dứt khoát , Giang Tự Dương khó tin.
Anh vẫn luôn cho rằng Chu Cẩm Uyên là đang .
“ cũng phải mức độ, tôi liều mạng làm việc là để xin nghỉ vào Thường thị đón .”
Cái dáng dấp đại nam tử trong xương anh lại ngóc dậy.
“Đồng chí Giang, đứa anh là do chính tay anh giết.”
“Chúng giờ là quan hệ ly hôn, đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, không tôi sẽ gọi công an.”
Chu Cẩm Uyên không ngờ anh lại đột ngột xuất hiện trước mặt mình.
lần nữa trông thấy đàn ông này, lòng cô không còn gợn sóng.
Kiếp trước cô dám rời , không thể đưa những quyết định này.
Đến bây giờ cô mới hiểu, khi dám quyết, mới biết lợi ích quyết định.
Nói xong, Chu Cẩm Uyên mặc kệ phản ứng Giang Tự Dương , quay vào .
Giang Tự Dương thấy vậy định đuổi theo.
tiếng cô vọng : “Đừng quên, anh là quân nhân.”
Cuối cùng, Giang Tự Dương thể đứng chết lặng tại chỗ rất lâu.
Đợi đến khi đèn họ Chu tắt hết, anh mới quay rời .
Khách sạn Thịnh Thế.
“Thế , tìm được chưa?”
Trông thấy Giang Tự Dương ủ rũ trở , An thoáng lóe vẻ hả hê.
rất nhanh thu lại, bày gương mặt lo lắng tiến lên.
Giang Tự Dương lắc , rồi lại gật nhẹ: “Cô không chịu gặp tôi.”
An làm bộ kinh ngạc: “ thể?”
“Tự Dương , là tính mạnh mẽ thôi, anh chịu khó nói khéo, cô không thể không nhận anh.”
Giang Tự Dương khựng lại, nhớ tới vẻ dứt khoát Chu Cẩm Uyên .
Lông mày anh càng siết chặt.
Thấy anh im lặng, An mím môi khuyên tiếp: “Chắc còn , anh hạ cái xuống, tôi không tin phụ nữ không mềm.”
Giang Tự Dương ngước nhìn cô : “Thật không?”
Chu Cẩm Uyên trông ý sẽ nhượng bộ.
Anh muốn phủ nhận, lại nghe An nói: “Tôi là phụ nữ, lẽ không hiểu cô nghĩ gì ?”
Sắc mặt Giang Tự Dương nghiêm lại: “Vậy cô thấy tôi nên làm gì?”
Thấy vẻ nghiêm túc , An suýt lật trắng .
“Cô không để ý đến anh qua thấy anh xin lỗi chưa đủ chân thành, chưa đủ lãng mạn, nước ngoài là mua hoa đấy.”
An thao thao bất tuyệt một hồi dài.