Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 9

“Nếu chồng tôi lượn lờ với đàn bà khác mặt tôi, tôi bẻ gãy luôn cái của nợ!” – Trương dứt lời lại khinh bỉ phun tiếng.

Mặt Giang Tự Dương chợt tái mét, xấu hổ biết .

lẽ Chu Cẩm Uyên cũng vì những lời bàn tán thế này đòi ly hôn ?

Nếu vậy, cô không thẳng với mình?

Anh ngẩng thì mắt cánh cửa đóng chặt của Trương.

Vài ngày liền, Giang Tự Dương như kẻ mất hồn.

Anh muốn tìm Bạch, nhưng anh ta lại đi công tác huyện bên.

Muốn tìm Chu Cẩm Uyên, nhưng công việc lại cuốn anh đi.

Ngày nào cũng thấy căn phòng lạnh lẽo, không tiếng đùa, cũng bàn tay phụ nữ lo toan.

Anh thấy thật sự khó chịu, trống trải.

Hai tháng sau, tại Thường thị.

Chu Cẩm Uyên đã quen với trường , tan vội vàng chuẩn bị thư viện.

Ngôi trường gần do mẹ giúp sắp xếp, trò ngoan ngoãn dễ dạy.

“Uyên Uyên!”

Vừa bước ra khỏi cổng, giọng quen quen gọi tên cô.

Chu Cẩm Uyên quay , mắt sáng :

Bạch, anh ở đây?”

Cô bé Đường Đường như quả pháo nhỏ lao vào lòng cô:

“Mẹ, mẹ lâu thế không thăm Đường Đường?”

Chu Cẩm Uyên véo đôi má phúng phính đỏ hồng, thấy Bạch nuôi con bé thật tốt.

“Vừa xong dự án, đưa con bé Thường thị, nó nằng nặc đòi gặp , hỏi địa trường liền kéo tôi .” – Anh xoa con, bất lực.

“Ban tôi không định chiều, nhưng tôi cũng đứa con gái, nỡ từ chối.”

“Thật ngại quá.”

Chu Cẩm Uyên vội lắc , bế Đường Đường :

“Có , tôi rảnh .”

Huống hồ, ngày anh từng giúp cô rất nhiều.

bản thân cô vốn cũng thích con bé.

Hai tháng trở , mẹ biết cô ly hôn cũng nhiều, không giống những bậc mẹ khác lo tìm mối .

, thời buổi này, đã người từng có đời chồng.

Nhưng mẹ không hề chê trách, bảo cô nghĩ kỹ .

“Nghe định ôn thi cao ?”

Bạch đi bên cạnh hỏi.

“Ừ, ngoài giờ dạy cũng có việc , chi bằng trau dồi thêm.” – cô đáp.

Kiếp , cô dồn cả đời Giang Tự Dương.

Kiếp này khó khăn lắm có cơ hội, cô phải chăm lo chính mình, mọc lại máu thịt .

“Mẹ, Đường Đường nhớ mẹ lắm!”

Con bé bị ngó lơ, lập tức chu môi giận dỗi.

Bạch dạy con:

“Đường Đường, bố bao nhiêu lần rồi, không gọi bậy. Người ta hiểu lầm thì không hay !”

Chu Cẩm Uyên mỉm lắc :

“Không , mẹ nuôi cũng mẹ. Tôi để ý người khác .”

“Đúng rồi!” – Đường Đường reo .

Anh bất đắc dĩ :

“Lại làm phiền .”

“Có phiền, bảo bố con mời tôi bữa lẩu .”

Chu Cẩm Uyên nhìn con bé, lòng chợt nhói – nếu con của mình sống, hẳn cũng đáng yêu ngoan ngoãn như thế này.

Ăn lẩu xong đã buổi tối.

Chu Cẩm Uyên cùng Bạch đi , Đường Đường ngủ gà gật trên lưng anh.

định thi ở ?”

Anh chợt hỏi.

Cô cúi nghĩ ngợi:

“Có lẽ ra Bắc.”

“Trùng hợp, tôi sắp ra Bắc Thành công tác, lúc đó có dịp gặp lại.” – giọng anh chắc nịch như tin tưởng cô nhất định đỗ.

Chu Cẩm Uyên nửa đùa nửa thật:

“Biết thi trượt thì ?”

Thực ra ở lại bên mẹ cũng tốt, đỗ thì càng vui.

“Chưa thi đã nghĩ xấu, ai lại thế.” – anh bật .

, mẹ cô thức, kéo anh vào chuyện.

Đường Đường đang ngái ngủ, vừa thấy Chu Cẩm Uyên liền nhào tới:

“Con muốn mẹ ôm!”

Cô á khẩu, vội giải thích với mẹ:

“Lần ở quân khu, Bạch tôi vé tàu, con bé từ đó cứ quen miệng gọi. mẹ nuôi thôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương