Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 16

Chương 11

tròn xoe , há miệng không tin nổi:

“Không chứ? may mắn đến thế mà được cô?”

xong không biết trân trọng?”

Phản ứng nằm ngoài dự liệu khiến Chu Cẩm Uyên thấy tò mò.

“Vì cô nói vậy?”

, thời buổi này ly hôn không chuyện hay.

Đặc biệt là phụ nữ ly hôn, dù không họ, thiên hạ cũng hay quy tội họ.

trở mình ngồi giường, ngáp khẽ:

“Cô giỏi thế, chẳng chê vào đâu được, trong trường khối thầy nam muốn theo đuổi cô đấy.”

“Nên tôi mới , không biết quý, anh chắc chắn hối hận!”

Chu Cẩm Uyên bật cười vì câu trả lời ấy:

“Nhỡ là ở tôi thì .”

Lần đầu có người khen mình thẳng thừng đến vậy, Chu Cẩm Uyên thoáng ngơ ngẩn.

Cô từng là đứa con ưu tú nhất trong cha mẹ, trong Tự Dương , cô là người đàn bà hay ghen.

Mọi ưu điểm, mọi dịu dàng cô đều thành nền phụ họa.

Thứ cô tưởng là hạnh phúc, thực là mở màn cơn ác mộng.

Giờ thì tốt , dứt hẳn.

dừng nhịp, cười hì hì:

“Nhỡ ở cô mà anh vẫn không chịu hạ mình, thì vẫn là anh .”

Chu Cẩm Uyên mím môi, không chê bai Tự Dương thêm.

Dẫu cô không Hà An Gia.

giải thích nhạt:

là hết duyên thôi.”

Hơn nữa, thứ duyên ấy cô cũng chẳng cần.

“Cô Chu, cảm ơn vì đã nói với tôi bí mật quan trọng vậy, cô không sợ tôi lỡ miệng nói ?” – Cô lo lắng.

Có lẽ cô sợ mình không giữ nổi mồm miệng, vô ý buột .

“Có nói cũng chẳng , lẽ nào tôi giấu được chuyện mình từng kết hôn à?”

Nói , ánh người khác đặt mình cũng bớt , càng tốt.

Chu Cẩm Uyên cười nhạt.

Những ánh nhìn xung quanh cô đều cảm nhận được, chẳng thể và cũng không muốn hồi đáp, chi bằng để người khác nói hộ.

thán phục nhìn cô:

“Cô Chu, cô suy tiến bộ thật, kết hôn mấy lần thì đã , quy định phụ nữ ‘giữ mình như ngọc’ vì người đàn ông chứ?”

“Nói thật, có người xưa cởi mở hơn bây giờ.”

Nói thở dài:

“Khổ nỗi mẹ tôi tháng nào cũng giục xem , tôi chẳng ưng, người xấu, người béo, người có mỗi cấp hai.”

“Hồi thì cha mẹ giỏi, kẻo lấy được chồng nghèo.”

“Giờ tốt nghiệp đại dạy , họ khuyên đừng kén chọn, hiền lành là được.”

Vừa nói vừa thở dài, cuối cùng mặt mũi đã đầy u sầu.

Chu Cẩm Uyên gật đồng quan điểm:

“Cô nói đúng, tôi vẫn khuyên cô nhìn kỹ người hẵng quyết, tuyệt đối đừng bốc đồng.”

Thấy cô cùng suy , tâm trạng Cô khá hơn hẳn.

Đôi khi, con người cần người đồng tình với mình, dù có khi điều ấy chưa chắc đúng.

Chu Cẩm Uyên thầm :

Đúng là cha mẹ thương con, không cũng biết thương đúng, cứ tưởng có việc làm là được, chẳng nổi sau khó thế nào.

Cũng chẳng được đồng lương ấy có nuôi nổi chính con họ không.

Cô may mắn vì cha mẹ mình không quá cổ hủ.

nói vài câu về chuyến công tác để trốn xem , khó lắm mới yên tĩnh được tháng.

“Đợi kết thúc hội thảo, mình dạo Bắc Thành nhé?”

“Biết đâu sau này tôi chẳng dịp nữa.”

Cô nằm xuống giường, giọng tiếc nuối.

Chu Cẩm Uyên nhận lời.

trong lòng cô : cô thi cao ở Bắc Thành.

Bắc Thành, cô nhất định quay .

Ánh đèn rực rỡ ban nãy Bắc Thành mang đến choáng ngợp mới.

Thường thị, ngày thứ hai sau khi Chu Cẩm Uyên tàu.

Tự Dương xách đống quà, gõ cửa nhà Chu Cẩm Uyên .

Anh nhớ hôm nay là cuối tuần, cô không lớp.

đấy?” – giọng mẹ Chu vang .

Tự Dương chỉnh cổ áo quân phục.

Cửa vừa mở, lông mày mẹ Chu chau chặt.

“Anh là ?”

“Mẹ, con là Tự Dương , con đến đón Uyên Uyên về.” – Tự Dương cười lộ tám chiếc răng, tự thấy mình lễ phép.

mẹ Chu lạnh lùng liếc:

“Không quen, ngay!”

Tự Dương sững người.

Anh vội giải thích:

“Con với Uyên Uyên cãi nhau ở đơn vị, con đã nhận , nên đặc biệt đến xin .”

“Mẹ gọi Uyên Uyên giúp con, con xin trước mặt mẹ.”

Cơn giận mẹ Chu bùng khi anh “ Uyên Uyên, Uyên Uyên ” liên tiếp.

“Rốt cuộc anh là mà hở tí là Uyên Uyên , Uyên Uyên !”

“Con gái tôi không cần danh dự chắc?” – giọng bà không to, cũng đủ làm Tự Dương tái mặt.

“ Uyên Uyên chưa nói với mẹ ?”

“Trước Tết nó định đưa con về , bên quân khu bận quá, không rảnh.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương