Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thế nên, con đường thức tỉnh ấy, phụ nữ quá khó.
người ăn xong vịt quay.
Thẩm Châu Bạch đến viện nghiên cứu báo cáo, Chu Cẩm Uyên đành tạm biệt.
“ sẽ liên lạc em.”
Thẩm Châu Bạch để lại lời đó rồi vội rời .
Chu Cẩm Uyên trên đường khách sạn mà vẫn không vui lên .
những hôm nay càng khiến cô quyết tâm thi cao học, trở nên mạnh mẽ hơn.
Thoắt cái một tháng.
Chuyến rất ổn.
Thẩm Châu Bạch kết thúc nghiên cứu sớm, chờ Chu Cẩm Uyên ngày.
Rồi cả cùng trở Thường thị.
“Lần quyết tâm thi cao học rồi à?” – Thẩm Châu Bạch thấy cuốn sách trong tay cô, hỏi.
Chu Cẩm Uyên khẽ gật: “Ừ, ra Bắc Thành học cao học.”
Nếu , cô học mãi.
“ thi chuyên ngành gì?”
Đôi Chu Cẩm Uyên khẽ ch Uyên: “ là giáo viên, vẫn đọc ngành tư tưởng.”
Cô truyền tư tưởng của những nữ sinh sau, nói các em rằng con gái biết tự bảo vệ.
Dù cha của con trai không dạy.
Thì bản thân cũng dạy biết tự trọng, tự yêu, nhắc rằng là quan trọng nhất.
Không để ai thao túng tinh thần.
Dù con đường ấy khó, kiên trì sẽ thay đổi từng người một.
Nước ấm nấu ếch.
Năm tháng dài lâu, rồi sẽ ngày một tốt lên.
“Nghe tuyệt đấy, sau tư tưởng của Đường Đường giao em .” – Thẩm Châu Bạch nửa đùa.
Chu Cẩm Uyên lần đáp ngay: “Đương nhiên rồi.”
Đường Đường không , gọi cô một , thì cô nhất định mong con bé ngày càng tốt.
“ Uyên Uyên, sau kế hoạch gì khác không?”
Thẩm Châu Bạch bỗng hỏi.
Chu Cẩm Uyên khựng lại: “Vẫn dạy ở trường, ít nhất hoàn thành nốt học kỳ .”
Đôi cô thấy quyết định của đến hơi vội, lỗi học sinh vừa dạy một học kỳ.
người ta hướng lên, cô cũng .
Chỉ bản thân tốt lên, mới tư cách tốt người khác.
“ chúc em thi cao học thành công nhé.” – Thẩm Châu Bạch không nói thêm.
Bất ngờ cô giáo Vương xuất hiện, hỏi: “Đồng Thẩm là người ở đâu ?”
Từ cô chỉ biết Thẩm Châu Bạch là bạn học đại học của Chu Cẩm Uyên .
Chu Cẩm Uyên thấy ánh đầy ngưỡng mộ của cô giáo Vương.
Cô khẽ ho một : “Cô giáo Vương, hôm nay coi bộ cô hơi phấn khích nhỉ?”
Thẩm Châu Bạch nhìn Chu Cẩm Uyên , dừng giây rồi điềm nhiên đáp: “Là hàng xóm của Uyên Uyên .”
Dứt lời, cô giáo Vương kinh ngạc nhìn Chu Cẩm Uyên : “Cô Chu, gần nước nhờ sân à!”
Chu Cẩm Uyên : ???
Cô không hiểu phản ứng ấy lắm.
“Đồng Thẩm, bao nhiêu tuổi, nhà mấy người?” – cô giáo Vương cười càng rạng.
Chu Cẩm Uyên bừng tỉnh: thì ra cô ấy đang nói… chính .
Thẩm Châu Bạch mỉm cười: “Bốn người, một cô con gái.”
Nghe , cô giáo Vương há miệng to hơn cái trứng.
“Ngài kết hôn rồi ạ?”
“Gần như .” – Thẩm Châu Bạch điềm tĩnh.
Bên cạnh, Chu Cẩm Uyên im lặng mà len lén bật cười.
lẽ cô giáo Vương hiếm hoi mới gặp người hợp , ai ngờ lại “trượt đài”.
“Cô Chu, lớn thế sao cô không nói ? định giới thiệu em đồng Thẩm.” – cô giáo Vương đỏ mặt, lộ vẻ ngượng.
Chu Cẩm Uyên nghẹn:
“Cái … nói cũng không kịp.”
Cô giáo Vương xuất hiện quá bất ngờ, cô đúng là chưa kịp phản ứng.
Huống hồ, định giới thiệu em – không biết em hay chưa?
Chu Cẩm Uyên nuốt cười, nói tiếp: “ nếu em cô chấp nhận đồng Thẩm là người từng đứt gánh, thì cũng thể làm quen.”
Thẩm Châu Bạch lặng lẽ nhìn Chu Cẩm Uyên , trong viết rõ vẻ “xem náo nhiệt không sợ to ” của cô.
Cô giáo Vương cũng sững: “Ý gì , đồng Thẩm ly hôn ạ?”
Thẩm Châu Bạch lắc đầu: “ không tiện nói.”
“ cũng không ý định tái hôn, đừng làm lỡ người nhà cô.”
Đó coi như một lời từ chối khéo.
Dù cô giáo Vương nói gì thêm cũng đành ngậm lại.
Cô lườm Chu Cẩm Uyên một cái: “Cô Chu, trường hỏi cô vài giáo dục đấy.”
Chu Cẩm Uyên nhún vai: “Cô giáo Vương, buồn ngủ rồi, ngủ đây.”
Cứ thế, giữa những màn trêu ghẹo nho nhỏ, ngồi tàu bảy ngày bảy đêm, rốt cuộc cũng kịp sáng sớm tới ga Thường thị.
“Cô Chu, mai gặp ở trường nhé!”
Người nhà cô giáo Vương đến đón, cô vẫy tay bất lực rời , chắc việc đầu tiên là lại bị gọi xem .
“Bố!”
“!”
Chu Cẩm Uyên và Thẩm Châu Bạch vừa ra khỏi trạm không xa, nghe Đường Đường reo vang.
Chu Cẩm Uyên nhìn theo, Đường Đường đang ông bà bế, vùng vẫy đòi xuống.
Người bên cạnh cô, sải bước thật nhanh.
“Đường Đường.” – giọng Thẩm Châu Bạch khản đặc.
cạnh , Chu Cẩm Uyên khựng lại một nhịp.
Lần đầu cô thấy Thẩm Châu Bạch xúc động đến , ngay cả nhắc đến vợ đây, cũng không thất thố thế .
Hẳn là, Đường Đường chính là thứ quý giá nhất của .
“ ơi, Đường Đường nhớ lắm!”
Chương 16
Đường Đường Thẩm Châu Bạch ôm chưa đầy giây giãy giụa lao vào vòng tay Chu Cẩm Uyên .
Chu Cẩm Uyên vội đặt hành lý xuống, lại quay sang chào bố Thẩm một rồi mới đón lấy con bé.
Thẩm dịu dàng nói:
“Vất vả con rồi, Uyên Uyên .
Đường Đường, lại đây bà, nuôi nghỉ ngơi.”
Đường Đường vẫn không chịu, dán chặt vào Chu Cẩm Uyên .