Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

10.

Tiệc mừng thọ đó, đương nhiên là tan mây khói.

Chuyện nhà họ Trần lừa con dâu 500.000 tệ tiền mua nhà, lại bị vạch mặt trong lễ thọ của ông cụ, chẳng khác nào một cú nổ chấn động cả . tức lan nhanh như mọc cánh.

Hôm , các trang xã hội địa phương đồng loạt đưa về “bữa tiệc mừng thọ kịch tính nhất ”. Dù không công khai danh tính, từng chi tiết trong bài viết đều đủ khiến ai có mặt hôm đó ra .

Thể diện của nhà họ Trần… đã mất sạch.

kẻ kia còn vồn vã nịnh bợ, giờ quay ngoắt 180 độ, né như né tà. Gọi điện không nghe, nhắn không trả , sợ dây vào xúi quẩy này xui theo. lưng thì chửi rủa, dè bỉu, từng câu từng chữ như lưỡi dao, đâm thẳng vào lòng tự tôn đang rỉ máu của họ.

Sự nghiệp của Trần Hạo cũng lao dốc.

Công ty anh ta đặt nặng danh , lãnh đạo đã gọi vào phòng nói chuyện. Tuy nói có vẻ nhẹ nhàng, thông điệp lại rất rõ ràng:

“Giải quyết cho xong mớ bòng bong nhà anh đi. Không thì tự biết đường mà rút.”

Còn cô em gái Trần Thiến thì càng thảm hơn.

Vốn đang một chàng trai khá khẩm để ý, cả hai đang tìm hiểu rất suôn sẻ.

Ai ngờ, vừa xảy ra chuyện, nhà trai lập tức phản đối kịch liệt:

“Con dâu xuất thân từ một gia đình như vậy? Xin lỗi, nhà này không dám rước.”

Hiệu ứng domino, bắt đầu sụp đổ từng mảng.

Cuối cùng, Trần Hạo cũng ra:

Tôi không đang “ loạn”,

Mà là… đào mồ chôn cả nhà anh ta.

Hắn ta phát điên.

Gọi điện, nhắn , cầu xin tôi tha thứ, tôi đã chặn mọi liên lạc.

Liên lạc không , hắn bắt đầu phục ở dưới công ty tôi, chờ tôi tan .

Hôm đó, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà thì đã hắn ngồi thụp dưới bụi hoa bên đường, tiều tụy như xác rã rời.

Vừa tôi, mắt hắn sáng lên như người chết đuối phao cứu sinh.

“Tiểu Thư! Tiểu Thư ơi!”

Hắn lao tới, “bịch” một — quỳ rạp xuống mặt tôi, mặc cho bao người qua lại đang nhìn.

“Anh sai ! Anh thực sự biết sai !”

“Là lỗi của anh! Anh không ra gì! Anh không nên thông đồng mẹ anh gạt em!”

mắt mũi tèm lem, hắn vừa khóc vừa giáng từng tát thật mạnh vào mặt mình.

“Chát!” “Chát!”

Âm thanh vang dội giữa đường .

“Xin em! Cho anh một cơ hội nữa thôi! Anh cầu xin em đó!”

Tôi đứng yên, lạnh lùng nhìn hắn, như thể nhìn một xác không hồn đang dãy dụa.

thời .

Anh không đang hối lỗi.

Chẳng qua là… sợ mất mát.

“Anh xin em rút đơn kiện đi! Nhà… nhà đó, anh sẽ bảo mẹ anh sang tên cho em ! Tiền… tiền tụi anh sẽ trả ! Anh xin em! Chúng ta không thể ly hôn ! nhà này không thể tan !”

Anh ta khóc đến mức mắt mũi giàn giụa, dáng vẻ thảm hại đến không nỡ nhìn.

Xung quanh đã có người dừng lại xem, thì thầm bàn tán, chỉ trỏ về phía chúng tôi.

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ mặt mình — người tôi từng yêu, cũng là người từng khiến tôi thất vọng đến tận cùng.

Trong lòng tôi, không còn gợn sóng.

Thậm chí còn … buồn cười.

Nếu đã biết có ngày hôm nay, vậy khi xưa cần gì thế?

Lúc anh ta thản nhiên hưởng thụ công sức của tôi, để mặc gia đình mình chà đạp, bóc lột, tính toán tôi từng đồng — anh ta đã bao giờ nghĩ đến kết cục này chưa?

Tôi nhìn xuống anh ta, mắt lạnh như băng, giọng nói không còn chút hơi ấm nào:

“Trần Hạo, anh nhầm .”

“Từ khoảnh khắc anh cùng gia đình mình lừa lấy mươi vạn tiền mua nhà của tôi… thì giữa chúng ta đã không còn là vợ chồng, cũng chẳng còn là người một nhà.”

“Giữa chúng ta, chỉ còn sổ sách.”

Tôi bước qua anh ta, không ngoảnh đầu lại lấy một lần.

lưng, khóc gào xé ruột xé gan vang lên giữa đường .

tôi, nó chỉ còn là một âm thanh nực cười.

mắt cá sấu — không đáng một xu thương hại.

11.

Dĩ nhiên, nhà bà Ái không đời nào chịu thua dễ dàng.

trát triệu tập từ toà án, họ lập tức thuê luật sư, định lật ngược tình thế tại phiên toà.

Trên toà, bà ta khóc sướt mướt, mắt mũi tèm nhem, khăng khăng rằng mươi vạn kia là tôi tự nguyện biếu – gọi là “hiếu kính mẹ chồng”, hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện mua nhà.

Bà ta còn tố ngược lại tôi: bảo tôi vì còn hằn học vụ “mâm cơm giao thừa”, nên mới cố tình trả đũa, kiện cáo cho bõ tức.

Màn kịch của bà ta, nói là diễn xuất thần.

Nếu tôi không chuẩn bị kỹ càng, e là thật sự có thể bị bà ta lừa gạt mặt pháp luật.

rất tiếc — tôi là Lâm Thư.

Luật sư của tôi bước lên, từng bước trầm ổn mà sắc bén, trình ra loạt chứng cứ không thể chối cãi.

Từ sao kê ngân hàng có ghi rõ dòng chữ: “Tiền đặt cọc mua nhà”, đến đoạn ghi âm bằng giọng chính bà cam đoan: “Mua xong qua Tết là mẹ sang tên !” – tất cả đều đã qua kiểm định giọng nói của tổ chức pháp lý.

Tôi đứng ra nhân chứng, trình bày rõ ràng từng bước: từ việc họ dụ tôi để tên bà ta đứng mua căn nhà để hưởng ưu đãi “mua nhà đầu tiên”, cho đến việc họ liên tục thoái thác khi tôi thúc giục sang tên.

Mỗi khai, mỗi mốc thời gian, đều trùng khớp hoàn hảo chuỗi bằng chứng mặt.

Lúc đó, mắt của vị thẩm phán chuyển sang phía bị đơn – Trần Hạo.

“Bị đơn Trần Hạo, gì nguyên đơn trình bày, có đúng sự thật không? Còn về nói rằng đây là ‘quà tặng’, anh có biết gì không?”

Trần Hạo trắng bệch cả mặt, môi run rẩy, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Dưới nhìn nghiêm nghị của thẩm phán, loạt chứng cứ không thể phủ , phòng tuyến tâm lý mỏng manh của anh ta hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta liếc qua mẹ mình đang trừng mắt giận dữ, lại nhìn tôi – người phụ nữ đang lạnh lùng đứng bên kia chiến tuyến.

Cuối cùng, anh ta cúi đầu, run giọng thốt ra hai chữ:

“Đúng vậy…”

Anh ta thừa .

Thừa anh ta biết tất cả, thừa đó là một màn lừa đảo có chủ đích từ đầu đến cuối.

Ái gào lên một thất thanh, cả người lảo đảo như muốn ngã gục tại chỗ.

Cuối cùng, phán quyết của tòa không có chút gì gọi là bất ngờ.

Tòa tuyên: trong vòng mười ngày kể từ khi bản án có hiệu lực, Á buộc hoàn trả cho tôi trăm nghìn tệ tiền gốc, đồng thời bồi thường thêm khoản lãi phát sinh theo lãi suất cho vay thị trường kỳ hạn ba do ngân hàng công bố.

Đồng thời, tòa cũng chấp thuận đơn ly hôn của tôi.

Khi phán quyết vang lên, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi tòa án, nắng bên ngoài rực rỡ đến mức khiến tôi không mở nổi mắt.

Tôi trông ba người nhà họ Trần ngồi bệt trên bậc thềm cổng tòa, dáng vẻ hệt như mất hồn.

Á vẫn còn đang chửi rủa gì đó, Trần Khiết thì khóc rưng rức, còn Trần Hạo – hắn ngồi lặng như tượng, đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời.

Tôi biết, ngày tháng tốt đẹp của họ, đến đây là .

Còn tôi – mới thực sự bắt đầu.

________________________________________

Tôi dùng khoản tiền vừa lấy lại , cộng số tiền tiết kiệm nhiều , mua đứt một căn hộ nhỏ xinh ở trung tâm , thuộc khu dân cư có môi trường tốt hơn hẳn.

Diện tích không lớn, nắng chan hòa, tầm nhìn thoáng đãng.

Tôi tự tay thiết kế, trang trí theo phong cách mình yêu thích – ấm áp, sáng sủa, tràn đầy sức .

Sự việc “phản công trong tiệc thọ” từng gây chấn động toàn giúp tôi nổi trong giới.

Không lâu , một công ty tư vấn hàng đầu quốc tế gửi mời. Vị trí và mức lương đều cao gấp đôi công việc cũ.

Tôi đồng ý , mở ra chương mới cho sự nghiệp của mình.

Mẹ tôi cũng chuyển từ quê lên cùng tôi. Hai mẹ con dạo , nấu ăn, đi du lịch, ngày tháng ung dung, tự tại.

Một , bạn nhảy ở trường đại học người cao tuổi của mẹ giới thiệu tôi quen một người đàn ông.

Anh ấy là giáo sư đại học, chuyên ngành văn học cổ điển – ôn hòa, lịch lãm, trò chuyện sâu sắc.

Chúng tôi rất hợp, có thể từ thơ ca nói tới báo cáo tài chính, chuyện gì cũng có thể bàn luận không chán.

Anh ấy trân trọng sự độc lập và kiên cường của tôi. Tôi thì yêu sự thấu hiểu và dịu dàng nơi anh.

Giữa chúng tôi, là sự đẳng. Là tôn trọng lẫn nhau.

Tôi không còn gồng mình “người dâu biết điều” trong mắt ai nữa – tôi chỉ cần đúng là chính mình.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe vài người đồng nghiệp cũ nhắc đến tức nhà họ Trần.

Nghe nói Trần Hạo vì danh sụp đổ, lại thêm tích kém cỏi, cuối cùng bị công ty sa thải. Lăn lộn tìm việc mãi vẫn không đâu vào đâu, cuối cùng đành chạy giao đồ ăn mưu sinh.

Á thì không chịu nổi đàm tiếu của hàng xóm, bị người ta chỉ trỏ lưng đến mức bán căn nhà từng đầy mưu tính ấy. khi trả số tiền còn nợ tôi, bà ta chỉ đủ tiền thuê một căn hộ nhỏ bé tận ngoại ô xa tít.

Còn cô em chồng Trần Khiết, kén cá chọn canh, bao lần xem mắt thất bại, đến giờ vẫn ăn bám trong nhà, cả gia đình cảnh gà bay chó sủa, hỗn loạn chẳng ra gì.

Một buổi chiều cuối tuần nọ, tôi hẹn hò bạn trai mới ở một quán cà phê yên tĩnh.

Nắng chiều xuyên qua ô kính, phủ lên người anh một tầng sáng dịu dàng. Chúng tôi đang nói về kế hoạch du lịch Kyoto mùa thu sắp tới.

Bỗng có một bóng người vừa quen thuộc vừa xa lạ lướt ngang qua ngoài cửa sổ.

Là Trần Hạo.

Hắn mặc đồng phục shipper màu xanh lam, tay xách hộp đồ ăn, bước đi vội vã.

Hắn cũng nhìn tôi, người đàn ông điềm đạm ngồi đối diện tôi, và cả nụ cười nhẹ nhàng trên gương mặt tôi.

Bước chân hắn khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ mặt hắn vô cùng phức tạp – có xấu hổ, có hối hận, và cả ghen tỵ.

như bị gai đâm vào lòng tự trọng, hắn vội cúi gằm mặt, gần như bỏ chạy.

Tôi chỉ liếc nhìn một thu mắt về, môi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục nói bạn trai:

“Em nghĩ, mùa thu ở núi Arashiyama, lá phong chắc sẽ đẹp lắm.”

con người và chuyện cũ không đáng nhắc lại ấy, từ lâu đã trở trang giấy bị gió cuốn bay trong đời tôi.

Không đáng để bận tâm.

Ngoài khung cửa kính, nắng vẫn vàng rực rỡ, bầu trời rộng lớn thênh thang.

--

Tùy chỉnh
Danh sách chương